Mẹ tôi - giá trị cũ

Quảng YênDNSG Cuối tuần
10:19' SA - Thứ sáu, 13/10/2006

Tôi nhớ mẹ tôi xưa là một công chức thời Pháp. theo "Tây học", đọc tiểu thuyết Pháp cho đến tận lúc mất vào tuổi 82. Đám tang xong, chúng tôi đến phòng bà, phát hiện thêm đằng sau cái rèm che của cửa tò vò cạnh giường nhiều cuốn tiểu thuyết Pháp. Thời kháng chiến chống Pháp, người xưa chỉ biết tiếng Anh, tiếng Pháp chứ không như bây giờ. Có khi người ta coi họ là người "lạc hậu” và mẹ tôi hay tự hào mình là "tàn dư của chế độ cũ”. Bà là nhà giáo, thông minh, trung thực, đã từng cãi cự cả với Quan đốc học người Pháp để bảo vệ sự đúng đắn.

Thỉnh thoảng ngồi khâu vá bên cạnh chúng tôi đang học, bà hỏi: "Văn học Nga có hay không con?” Chúng tôi kể cho bà nghe về hai ông Tolstoi, về "Chiến tranh và hoà bình", "Con đường đau khổ" và "Anna Karenina", "Tội ác và trừng phạt", "Anh em nhà Karamazov" của Dostoevski. Có khi tôi còn cao hứng đọc thơ của Lermontov, của Puskin. Những lúc ấy, mẹ cũng tỏ ra khao khát trước chân trời mới lạ của các con, với xã hội mới mà người lớn tuổi nào cũng có chút ngậm ngùi vì thời của mình đã qua đi mất rồi.

Mẹ có nhiều bạn gái - bà giáo thân, cùng thời, cùng tuổi, cùng mê thơ lãng mạn Pháp. Trong số họ, cũng có người khổ vì con cái ích kỷ. Có bà sống một mình, dù con rất giỏi và thành đạt. Cho dù họ cư xử không mấy mặn mà với mẹ mình, nhưng mẹ lại luôn tự hào về họ và nhớ mãi tuổi thơ con đã lớn lên đáng yêu như thế nào.

Mẹ đau ốm lúc tuổi già, các con xa vắng, có đứa do đời đẩy đưa đã vào làm ăn ở Sài Gòn. Nằm nhà một mình vì con đi làm khóa cửa lại, mẹ nhìn ra cây hồng xiêm lớn xòe lá bên cửa sổ. Cái cây có lá xanh mướt đến nỗi khi mẹ mất rồi, nó vẫn vô tư vẫy rì rào bên khung cửa. Chúng tôi lấy mỗi người một chiếc lá ấy đem đi xa, ép nhựa như giấy chứng minh thư đem theo người. Gữũ lá đề có thêm kỷ niệm về mẹ. Khi mẹ mất rồi, nhà bán, vườn cây bị chủ khác đốn bỏ, nhớ về quê xa nhiều lúc tôi chỉ biết âm thầm với hai câu thơ của Đỗ Trọng Khánh: "Thành phố ăn nằm với biển, đẻ ra một lũ cần lao". Ở khu vườn xưa ấy có lũ trẻ hư thường đến phá, cả nhưng đứa nghiện ma túy trốn vào góc vườn để hút hít. Chúng đu lên cửa sổ, nhìn bà già nằm trong góc giường, bảo: "Bà ơi, chúng tôi là thần chết đến đón bà đi đây".

Mẹ tôi đọc ca dao cho chúng tôi nghe. Không giống người bà đưa võng ở quê đọc. Kiểu hoặc ru "con cò bay lả bay la", mẹ có cách nhìn riêng tư vào câu ca dao. Mẹ bảo có lẽ bài ca dao là hay nhất trong vô số kiệt tác là bài "Con cò mà đi ăn đêm, đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao". Vậy hay nhất chỗ nào? Ở chỗ cò mẹ yêu con, luôn nghĩ lợi cho con, ngay cả khi chết đi rồi, người ta vớt xác lên, lấy bộ lòng đem xáo măng mà cò mẹ vẫn còn van nỉ: "Có xáo thì xáo nước trong, đừng xáo nước đục đau lòng cò con....”.

Chắc hẳn nhân vật “mẹ tôi" trên đây là thế hệ trên nữa, có lẽ là bà tôi thì đúng hơn. Thế hệ kháng chiến, thề hệ công chức của Pháp chắc đã già lắm, mất đi nhiều rồi. Thế hệ mẹ tôi cũng đã già, bởi vì chúng tôi hôm nay - những “nhân vật trung tâm" của xã hội đều là cán bộ, doanh nhân ngoài 30 tuổi. Bây giờ chúng tôi giỏi tiếng Anh, vi tính, đã có con vài tuổi. Lần lượt chúng ta ai cũng phải đi con đường ấy: làm cha mẹ, ông bà, rối xa lìa con cái. Tất nhiên, chuyện làm ông bà hãy còn xa, bây giờ chúng tôi đang sống với xã hội tiêu dùng. Chúng tôi phải sống hài hòa với chính mình, làm cái gì minh thích, thoải mái, tiện nghi. Còn mẹ tôi vẫn bảo rằng thời gian tiêu dùng của các con đúng là khó ai cường được, nhưng thật ra tất cả những thử làm con người say mê như đồ hiệu, quảng cáo, truyền thông giải trí... không có tác dụng giáo dục, mà đơn thuần chỉ là một sự kiện kinh tề. Chúng tôi phải chạy theo nỗi cam go của thời đại, nhưng mẹ tôi bảo xã hội muốn tồn tại được vẫn phải theo "chuyện xưa", bao gồm nền tảng đạo đức, giá trị của cái đúng, cái tốt, cái đẹp. Mẹ tôi lại tiếp tục dạy các con tôi theo cách của bà đã dạy mẹ, lại bắt đầu bằng những cầu ca dao. Thỉnh thoảng, tôi lại nghe chấy các câu về sự thương nhớ khi nam nữ cách trở, về con cò xin người nấu măng, cả những câu ca dao buồn đền xót xa chăng hạn "Ai tha hương nghe réo rắt oanh ca, cánh nhạn vào mây thiết tha, lưu luyến tình vừa qua” dù hay, dù đẹp, dù tha thiết. Thế là tôi đề nghị mẹ hát thứ gì vui cho thằng cu con ngủ, đừng bắt nó thấm đấm nỗi buồn của dân tộc một thời đau thương của chiến tranh, xa cách. Ngay nỗi buồn của thời chúng tôi cũng khác. Ngày nay có cả nối buồn của sự giàu có, mất định hướng sống. Thế hệ của cha mẹ ông bà có thể thông minh, làm việc cật lực, nhưng có định hướng rõ rệt trong cuộc sống và có vẻ như xa lạ với tiền bạc hơn chúng tôi. Lớp trẻ đã có nhiều người giàu nhanh nhưng lại buồn rầu, ngờ vực trong mối liên hệ với người thân vì tiền bạc... Bây giờ người lớn cũng thích chơi game, đàn ông cũng sài mỹ phẩm. Tuổi trẻ nhiều nước không cần kết hôn, thích mua sắm, ít để dành, thích kết nối điện tử, du lịch, nhưng ít thích học lên cao...

Không biết mẹ tôi ứng xử thế nào trong xã hội tiêu dùng và giao kết điện tử như hiện nay. Tôi không rõ, bởi đó là thử thách cam go của thời chúng tôi. Những bà mẹ hiện đại nhất cũng bị thử thách và hiếm ai có đủ tự tin. Nhưng thật ra, trong sâu thẳm, chính nhân cách sống, chính quan niệm về đạo đức, về điều tốt đẹp của mẹ đã nuôi sống những đứa con mà bà đang gửi chúng vào xã hội hiện đại.

Mẹ tôi - giá trị cũ
ChúngTa.com @ Facebook
Thống kê truy cập
Số lượt truy cập: .
Tổng số người truy cập: .
Số người đang trực tuyến: .
.
Sponsor links (Provided by VIEPortal.net - The web cloud services for enterprises)
Thiết kế web, Thiết kế website, Thiết kế website công ty, Dịch vụ thiết kế website, Dịch vụ thiết kế web tối ưu, Giải pháp portal cổng thông tin, Xây dựng website doanh nghiệp, Dịch vụ web bán hàng trực tuyến, Giải pháp thương mại điện tử, Phần mềm dịch vụ web, Phần mềm quản trị tác nghiệp nội bộ công ty,