Thành phố đẹp và 12 cái xấu xí

09:43 SA @ Thứ Bảy - 12 Tháng Sáu, 2010

Thời cổ Hy Lạp, có một người, có vẻ muốn tìm đến bản chất sâu xa của mọi sự vật, hỏi nhà hiền triết: "Tại sao người ta lại thích phụ nữ đẹp?". Câu trả lời: "Đó là câu hỏi của người khiếm thị!". Bây giờ, nếu có ai hỏi: "Tại sao anh lại cần thành phố của anh đẹp?". Thì chắc ta cũng phải giật mình, không biết người này có bị…điên không?

Không biết từ bao giờ, Hà Nội được coi là thành phố đẹp. Nhiều phẩm chất của cái đẹp lắm. Năm 1981, sau chiến tranh, là đỉnh cao của khó khăn. Thành phố rất xập xệ. Tôi có một người bạn Ái Nhĩ Lan, anh Paddy Farrington. Anh ta yêu Hà Nội. Tôi cũng muốn khen Hà Nội của mình đẹp, nhưng nghĩ những cảnh làm mất vẻ đẹp chỉ dám khiêm tốn: "Ngày trước Hà Nội đẹp lắm Paddy ạ". Trả lời: "Even now" - Bây giờ vẫn đẹp!

Đúng là Hà Nội đẹp. Không đẹp, thì làm sao mà có tới vài trăm ca khúc về Hà Nội, nhiều hơn hẳn mọi thành phố khác, mà gần như ca khúc nào về Hà Nội cũng hay (mà lại chắc chắn không phải nhạc "nhái", vì làm sao "nhái" nhạc để ca ngợi được thành phố này). Hàng ngàn bức ảnh, bài thơ, tranh vẽ về thành phố này, mà vẫn chưa hết.

Người Trung Quốc là một dân tộc giỏi giang. Ai cũng biết. Nhưng người ta viết cả một cuốn sách "Người Trung Quốc xấu xí" để tự thấy và sửa những cái chưa hay của mình. Người Mỹ, người Nhật cũng làm như thế. Sao ta không theo gương ấy mà mạnh dạn nói về "thành phố ta xấu xí”.

Cái xấu xí đầu tiên, là sựlộn xộn, không quy hoạch. Không nói phố cổ. Đó là sản phẩm của mấy trăm năm trước. Nhưng không quá tệ đâu. Nó có sự hợp lý và cái duyên của nó. Ở Lon don cũng có hình ảnh ấy, vì cũng là quá khứ mấy trăm năm. Tuy to tát hơn nhiều, nhưng cũng thấy những ô phố chia lung tung thoải mái, không rõ trục. Cũng không nói các phố cũ. Ba đại lộ nổi tiếng Hai Bà Trưng, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo (cùng Tràng Thi, Nguyễn Du) chủ đạo hướng Đông - Tây, cắt ngang bởi Lê Thánh Tông, Phan Chu Trinh, Ngô Quyền, Bà Triệu, Quang Trung, Lê Duẩn, chủ đạo hướng Bắc - Nam, tạo thành khuôn khổ đàng hoàng, quy hoạch thành phố ô cờ rành rẽ. Phố xá, vỉa hè, hàng rào chín chu, cây xanh mát rượi. Quy hoạch nghiêm.

Cái đáng phàn nàn là những thứ mới mọc lên. Toàn bộ vùng vành đai rộng lớn, gồm các làng mạc danh tiếng, kể cả các hồ đầm trước đây: Lương Yên, Minh Khai, Quỳnh Lôi, Tương Mai, Làng Tám, Thịnh Liệt, Định Công, Đại Kim, Kim Giang, Thái Hà, Ba Mẫu, Kim Liên, Chợ Dừa, Thành Công, Láng, Làng Cót, Bưởi, Vạn Phúc, Cống Vị, Đại Yên, Ngọc Hà, Hữu Tiệp, Thụy Khuê, Trích Sài, Võng Thị, Bái Ân, Xuân La, Xuân Đỉnh, Nhật Tân, Quảng An, Nghi Tàm, Tứ Liên, cả dải bờ sông xuống tới Phà Đen, tất cả nhất loạt "đồng khởi", tất cả biến thành "đô thị". Nhưng "đô thị" kiểu gì mà kinh khủng thế?

- Chắc chắn là 95% không quy hoạch, mà tự phát, cho nên có hàng ngàn (hàng ngàn) ngõ, ngách, hẻm, kiểu sừng trâu, càng vào càng hẹp, xe máy xe đạp phải ngồi lên yên mới luồn vào được. Xe cứu thương, cứu hỏa thì đừng có mà hòng tiếp cận. Tuy kinh tế có đỡ hơn, từng căn nhà không phải ổ chuột, nhưng cách cư trú ấy là hang chuột.

- Còn lại 5% có thể có quy hoạch, nhưng quy hoạch thụ động, chấp nhận, tạo nên những phố không ra phố, ngõ không ra ngõ, chật hẹp quanh co, với 3 đặc điểm nổi bật: Đường bê tông, phố không hè, hè không cây.

- Kiến trúc thì 100% là tự phát. Đơn giản vì xin phép thì không ai cho, mà cho phép thì cho theo phép nào, luật nào, quy hoạch nào. Nên phải tự cho phép, kèm theo "cho" gì đấy cho người có trách nhiệm quản lý. Quản lý không theo kịp cuộc sống thì cuộc sống nó tự chảy theo dòng của mình. Cấp điện, thông tin, nhất là cấp và thoát nước cũng lần mò theo dòng tự chảy đó. Hãy chụp một bản đồ không ảnh, thì thấy thật là đáng sợ. Ung thư di căn, tràn lan, không còn thuốc nào trị bệnh được nữa, từ nay không còn ai hy vọng can thiệp để cải thiện được nữa.

Hoặc lấy tấm bản đồ Hà Nội, tô mầu da cam các địa danh trên đã nói, xem nó to hơn cả Hà Nội trước đó mấy lần?. Ai là người phải chịu trách nhiệm về việc này?.

Cái xấu xí thứ hai là Quy hoạch lúng túng. Những đại lộ Liễu Giai, Nguyễn Chí Thanh, Hoàng Quốc Việt, Nguyễn Văn Huyên... thì to đẹp quá rồi, đáng ngưỡng mộ, dù nhà cửa hai bên phố mới chỉ đáng gọi là tạm được.

Nhưng nhiều con phố mở theo quy hoạch hẳn hoi, song, chắc bị coi là phố bé, lại có nhiều hạn chế, ức chế nào đó nên phải quy hoạch cong queo, như phố Vạn Bảo, phố Giang Văn Minh, kéo dài sang Đội Cấn, hoặc không những cong queo, mà còn bị lạc đi đâu mất, như phố Lê Thanh Nghị, rõ ràng đi từ trại Găng sang Đồng Tâm, mà đi một lúc lại thấy ra Đại Cồ Việt.

Mỗi một con đường được quy hoạch là một ca mổ đau đớn, cả về vật chất lẫn tinh thần. Mà trước đó đã rình rập cả trăm mưu đồ như những loài vi khuẩn, ém sát hai bên rồi. Quán xá lập tức mọc lên như nấm sau cơn mưa đầu hạ. Đường Đại Cồ Việt xong lâu năm rồi, bây giờ mới lo bóc bỏ quán xá, lập các dự án xây dựng cho đúng là đại lộ của Thủ đô.

Cái xấu xí thứ ba là Kiến trúc tạp nham. Phố cổ Hà Nội cũng như phố cổ Hội An, phố Tiên Yên…xây dựng từ hồi chưa có 5000 kiến trúc sư, chưa có các Văn phòng, các Sở quản lý, hóa ra lại có bài bản, có phong vị, nói gọn là đẹp. Các phố thời còn dưới ách thực dân, cũng có bài bản, cũng đẹp. Chỉ có các "phố mới", khi người dân có nhiều tiền hơn bao giờ từng có, khi thành phố có đủ bộ máy quản lý, mới thể hiện rõ cái "quyết tâm phản đối mỹ thuật".

Điều này thì các anh "Sắc màu không gian" cũng đã góp nhiều tiếng nói rồi. Báo chí, dư luận cũng mỏi miệng rồi, có lẽ không cần bàn thêm.

Riêng vấn đề nhà chia lô căn phố, tôi đã có dịp nói ở trên, nó là sản phẩm tất yếu của một cuộc sống còn quá nhiều chất "tiểu nông, tiểu công, tiểu thương". Muốn hay không, cấm hay không, thì nó vẫn cứ mọc ra. Không những thế, quy luật "3 tiểu” còn biến cả biệt thự lẫn nhà căn hộ cao tầng thành nhà căn phố chia lô, đúng yêu cầu của nó. Không quy cái án "làm xấu” cho nó được, có nhất thiết nhà chia lô là xấu đâu.

Cái xấu thứ tư là Giao thông lộn xộn. Bế tắc, nguy hiểm. Cái này báo nào cũng viết, ai cũng biết, cũng kêu, cũng kinh.

Nói cho khách quan, sự cố gắng đầu tư mở rộng, nâng cao hạ tầng giao thông những năm qua là rất lớn, đáng trân trọng. Nhưng tình trạng giao thông đô thị hiện nay là không chấp nhận được. 50% lỗi của giao thông, quản lý; 50% do trình độ, ý thức quá kém của người tham gia giao thông. Nhưng suy cho cùng thì là lỗi của người quản lý cả. Đến cái nắp cống cũng không làm chu đáo, cái đèn báo mở nắp cống cũng không có; quản lý, giáo dục, hướng dẫn, kiểm tra lại buông lỏng nhiều năm, thì lấy đâu ra ý thức tôn trọng giao thông, tôn trong luật lệ giao thông của người dân.

Cái xấu xí thứ năm là nhiều Diện tích chẳng là gì cả. Một cái khác của đô thị do với nông thôn, rừng núi là mặt bằng được xử lý triệt để, tới từng mét vuông. không thể có những con đường làm dở dang, những trảng đất bỏ không, sinh bụi, những bãi trại, xà bần ngổn ngang, những diện tích hoang phế mọc đầy rền gai, xấu hổ và cỏ hôi. Mặt bằng của một thành phố đẹp đẽ, chỉn chu chỉ có thể có các thành phần: quảng trường lòng đường, vỉa hè, sân, đáy nhà, mặt nước sông, hồ, bể nước, còn lại là cỏ, hoa được trồng tỉa, cắt xén, chăm sóc chu đáo, có chủ ý. Bao giờ cho đến ngày ấy nhỉ?

Cái xấu xí thứ sáu là Tầm cao không quản lý. Những building mới cao vọt lên làm cho các phố cổ, phố cũ, kể cả phố biệt thự, trong vòng 500m trở hành lúp xúp như chuồng gà, lều vịt. Trong cả hai góc nhìn: từ dưới đất nhìn lên và từ tầng 20 nhìn xuống. Nó đột ngột, trơ trẽn và ngạo mạn, như một cao bồi một mét chín lăm đứng chống nạnh giữa một bầy các cháu lớp mầm.

Đáng lẽ nên tập trung các anh ngất nghểu ấy lại thành một quần thể mới, phong cách hiện đại cao thấp hài hòa, hạ tầng đáp ứng, tạo nên một si - lu - ét mới mẻ của một thành phố vươn lên. Vài chục tòa cao trong phạm vi năm chục héc ta đủ để người ta bị hấp dẫn tới khu vực mới đó và đủ để chụp những bức ảnh đẹp.

Cái xấu thứ bảy là Những ngôi nhà biến dạng. Trước hết là những khu tập thể 4 - 5 tầng. Nó vốn là những nỗ lực phi thường của một thời gian khó. Tự nó không đến nỗi tệ, nhưng hầu hết đã bị biến dạng, chung quanh đeo bám đủ các thứ hỗn tạp, han gỉ, lem nhem, có mùi, không hình, không mầu. Giống như người bán rong áo mũ giầy dép cũ bằng cách đeo tất cả hàng hóa đó quanh thân mình.

Cùng với Đà Lạt, quận 3 thành phố Hồ Chí Minh, Hà Nội có thể tự hào vì những khu biệt thự đẹp. Nhưng đã lâu rồi, trừ những biệt thự cho người nước ngoài, sứ quán hoặc công thự cao cấp, còn thì cũng trở thành anh bán hàng cũ trên kia.

Và cả khu tập thể, cả biệt thự cũng chịu chung một căn bệnh thời đại là biến dạng thành căn

Cái xấu xí thứ tám là Biến chất toàn khu. Những diện tích rất lớn, vốn để dành cho sự phát triển lâu dài của những cơ cấu hoàn chỉnh, như cơ quan, trường đại học, lại hóa ra cùng số phận với các làng ven đô. Điển hình là khu Đại học Bách khoa, Đại học Thủy lợi, thay vì được quy hoạch đẹp đẽ, thành những trung tâm giáo dục kiểu mẫu thì lại thành các khu dân cư chen chúc. Cả những khu đất quân đội nữa, như 28 Điện Biên Phủ, sân bay Gia Lâm, sân bay Bạch Mai.

Cái xấu xí thứ chín là Chợ búa lung tung. Đâu cũng chợ xanh, chợ cóc, với các xúc tu là các gánh hàng rong rau quả, quần áo, giầy dép, tạp hóa, bơm ga, bả chuột…Ngay các chợ chính quy cũng đậm một mầu lam nham, lộn xộn. Không thể chấp nhận hệ thống cung ứng nhu yếu phẩm cho một đô thị mấy triệu dân theo phương thức chợ làng, chợ ven đê.
Thực tình, lắm khi mua bán vặt vãnh cũng thấy tiện việc. Nhưng tiềm ẩn sau phương thức cung ứng ấy, được sinh ra từ sự buông lỏng quản lý từ ý thức thiếu trách nhiệm, gần như "mặc kệ nó", là bao nhiêu tai họa khôn lường về an toàn, an ninh và nhất là an toàn thực phẩm.

Cái xấu xí thứ mười là Thiếu vẻ đẹp. Cây xanh, mặt nước, tượng đài, đài phun nước... là những thứ đem đến vẻ duyên dáng, sự thanh bình, nét văn hóa cho một thành phố. Cây xanh có, nhưng phần nhiều ở phố cũ. Bình quân cho đầu người, cho diện tích còn quá thấp. Cây xanh còn thiếu ý tưởng, chủ đạo. Đài phun nước chưa có gì đáng kể. Mặt nước ở Hà Nội mà không nổi tiếng thì bị lấp hết rồi. Số còn lại (vì đã có tên tuổi không lấp được) thì ô nhiễm, trở thành túi vi trùng. Hai dải bờ sông Hồng, thay vì được viền cạp chu đáo, trồng cây xanh mát thì lại trở thành hai bãi trạt khổng lồ. Tượng đài thì đã quá ít cho một thành phố lịch sử và văn hiến, lại phần lớn không thành công.

Cái xấu xí thứ mười một là Mất vệ sinh. Quá nhiều bụi, khói tiếng ồn. Giải quyết bụi là khó, nhưng giải quyết hợp lý, có hiệu quả như: Trồng cỏ hoặc lát hết mặt đất hở, quản lý xe chở đất cát (thường phủ bạt một cách tắc trách, bạt bay phần phật còn vẩy ra nhiều cát hơn là không phủ), nhằm lúc mưa nhỏ xong nhân tiện cho xe rửa đường…còn có tác dụng hơn là "xài sang" kiểu xe hút bụi thời Seagames, thứ đó chỉ có tác dụng ở nơi rất ít bụi, chứ làm sao lại được với đất cát ngập chân tường.

Nhà vệ sinh công cộng thì ít quá, nên nhiều người thoải mái ở những nơi hơi khuất hoặc cả không khuất. Cái này thì ngày xưa đã có, phố Tô Tịch ngày xưa dân gian gọi là "ngõ bắt đái". Nhưng giờ này còn để nhiều nơi thoang thoảng mùi "nhà ga xe lửa" thì thật không phải. Đã sang thế kỷ XXI rồi.

Cái xấu xí thứ mười hai bao gồm hai tính từ: Nham nhở, loằng ngoằng. Quá nhiều bề mặt nham nhở, đáng lẽ dược xử lý với một xe cải tiến vữa trát và hai xô vôi, thì lại bị làm nham nhở thêm với anh khoan giếng, khoan phá bê tông. Sao không xây cho mỗi cụm dân cư một bảng thông tin như ngày trước, một nửa để thông báo (thay vì cho loa nén vào mọi cửa sổ lúc 7 giờ sáng), còn một nửa để làm dịch vụ cho dán giấy quảng cáo, rao vặt, bán xe, mất chó...

Kể cả biển quảng cáo cửa hàng, lẽ ra phải có người nhìn ngó và can thiệp nếu chữ không nghiêm (chữ đẹp lấy từ vi tính quá dễ), nếu viết sai chính tả, nội dung thiếu thanh lịch.

Làm loằng ngoằng là hai đồng nghiệp quan trọng bậc nhất cho thành phố. Điện lực và Bưu điện. Các vị chạy từng bó, từng mớ dây rối ren, loằng ngoằng khắp phố xá, hàng cây, khắp "bầu trời, mặt đất", mắc võng khắp nơi, hồn nhiên vô tư như thể thành phố của riêng mình, vũ trụ của riêng mình. Thấy nhiều dây cắt đứt, buông thõng, rõ ràng là dây không dùng nữa nhưng không thu lại. Không ít người bị dây quăng vào cổ, người lăn xuống đất, xe văng ra xa. Có thanh niên đã chết treo cổ ở một dây như thế. Không ít xe tải, xe cẩu kẻo đứt dây. Muốn tìm chỗ chụp một bức ảnh mà không bị "xóa ảnh" bởi các đường dây là rất khó.
Các vị thu phí không rẻ lắm đâu. Đã đến lúc nên đầu tư để trả lại không gian cho thành phố. Trục điện vào thành phố là đường dây cao áp, đi ngầm thì quá đắt, có thể tạm hoãn. Nhưng dây hạ áp, đường vào các hộ, và đường điện thoại, cáp ti vi nên bỏ vốn ra để đi ngầm. Vừa đẹp, vừa an toàn. Nên học tập anh cấp nước, anh cấp nước có đi ống trên trời đâu, dù đi trên trời thì nhàn quá

Một ngàn năm dân ta xây dựng nên một Hà Nội lúc nào cũng đẹp. Nhưng 12 cái xấu xí đang gặm nhấm thủ đô của ta. Có một nhận xét thế này: Trừ một vài không gian quan trọng nhất, còn thì khắp thành phố này, không có một điểm nào, để ta đứng đó làm tâm, mà trong bán kính 100m lại không có một nghịch mắt nhỏ, trong 200m không có một nghịch mắt lớn.
Những người quản lý và xây dựng Thủ đô, những người sống ở Thủ đô, lẽ nào không muốn có một thành phố xinh đẹp, chỉn chu, xứng đáng với lòng yêu của cả nước, xứng đáng với công định đô ở nơi đắc địa của Đức Lý Thái Tổ.

Nguồn:
Cập nhật lúc:

Nội dung liên quan

  • Nhận diện con người Hà Nội qua lăng kính văn hóa Thăng Long - Hà Nội

    17/10/2019GS.TS. Trần Văn BínhCon người sáng tạo ra văn hóa, là chủ thể của văn hóa, đồng thời con người cũng là sản phẩm của văn hóa. Vì vậy, thông qua con người có thể hiểu văn hóa của một cộng đồng, một dân tộc, và ngược lại, qua văn hóa cũng có thể hiểu rõ về con người...
  • Đô thị - thiên đường hay nấm mồ của nhân loại

    31/01/2018Hân HươngDân Đô thị xài năng lượng nhiều hơn nông thôn - các thành phố ngốn tài nguyên hơn bất cứ một loại định cư nào...
  • Văn Lang thời Hùng Vương đã từng có chữ viết riêng?

    16/04/2016Minh BùiVừa qua, nhà giáo về hưu 71 tuổi Đỗ Văn Xuyền sinh năm 1937, hiện đang sống tại Việt Trì, sau một thời gian để công nghiên cứu đã bước đầu công bố công trình “Giải mã chữ Việt cổ” tại Trung tâm Văn hóa Người cao tuổi Việt Nam...
  • Văn hóa và đô thị hóa

    27/03/2016GS. Tương LaiPhải huy động ở mức cao nhất sức mạnh văn hóa, xác định rõ văn hóa vừa là mục tiêu vừa là động lực của sự nghiệp phát triển đất nước. Bằng sức mạnh văn hóa ấy mà đến với thế giới, mà hội nhập quốc tế...
  • Hà Nội, di sản nghìn năm và tốc độ của đời sống hiện đại

    09/02/2015Nguyễn Trương QuýBắt đầu câu chuyện về Hà Nội, người ta thường nghĩ ngay đến kho "di sản gạch ngói" hay là những thứ "văn vật", thời thượng hơn thì dùng từ "văn hoá vật thể" để chỉ những cấu trúc xây dựng của đô thị, trong đó chủ đề phố cổ luôn nóng hổi và dù nghe đã nhàm tai, đã biết quá rõ những gì gọi là đẹp đẽ, những gì trầm kha của một khu phố luôn được nhắc đến hằng đầu trong những nghị quyết về văn hoá xã hội thủ đô hay những hội thảo chuyên đề về Hà Nội, nhưng hình như vẫn chưa ra được đáp số.
  • Một trường học yêu nước đầu tiên ở Hà Nội

    10/09/2013Nguyễn Vinh PhúcTừ giữa năm 1906 dân phố Hàng Đào thấy các nhà nho có tên tuổi như phó bảng Hoàng Tăng Bí, cử nhân Dương Bá Trạc, tú tài Lê Đại, huấn đạo Nguyễn Quyền... thường xuyên lui tới nhà cụ cử Lương Văn Can ở số nhà 4. Lại có cả các vị thanh niên Tây học danh tiếng như Nguyễn Văn Vĩnh, Phạm Duy Tốn, Bùi Đình Tá... cũng có mặt. Chẳng biết họ bàn việc gì song ai nấy đều đoán là liên quan đến "quốc sự" rồi.
  • Bộ mặt Hà Nội dưới bàn tay quy hoạch của người Pháp

    06/12/2009Kim ThiNhiều công trình kiến trúc tại Hà Nội đã được xây mới, hoàn toàn chịu ảnh hưởng của kiến trúc Pháp. Tuy nhiên, khu phố cổ vẫn giữ nguyên những đặc trưng của kiểu nhà truyền thống Việt Nam, hẹp và sâu. Nhìn vào quy hoạch của Pháp, cũng có thể thấy rõ mục đích muốn biến Hà Nội thành trung tâm quân sự và chính trị (trong tương lai), tạo điều kiện cho công cuộc khai thác thuộc địa.
  • Hà Nội phố, Hà Nội quê

    10/10/2009Trần TuấnBa mươi mấy năm rồi, Hà Nội với tôi chỉ còn là những chuyến đi, về. Bởi chừng ấy tháng năm, giã từ tuổi thơ bắt ve trèo sấu, giã từ tuổi niên thiếu bắt đầu chớm biết xao lòng buổi cắp cặp đi học ở ngõ Quỳnh, tôi về phố biển miền Trung...
  • Hàng quà ở Hà Nội ngày xưa

    29/07/2009Văn NgọcMỗi lần nhớ lại những hàng quà ngày xưa ở Hà Nội, là tôi lại nhớ lại cả một quãng đời thơ ấu. Nhớ lại những tiếng rao, tiếng động phố phường, mới ngày nào còn gần gũi ... Những tiếng xe cộ lúc sớm mai trên đường phố, những tiếng rao quà trong trưa nắng, những tiếng hát của người xẩm loà lúc phố xá lên đèn, tất cả những âm thanh đó, những hình ảnh đó, đã ghi khắc vào tâm hồn tôi.
  • Chuyện về nhà Hà Nội học đầu tiên

    03/07/2009Trung PhongDoãn Kế Thiện (1891-1965) là một nhân sĩ trí thức giác ngộ đi theo cách mạng, là nhà văn, nhà báo, nhà dịch thuật, nhà nghiên cứu... với trên 50 năm hoạt động liên tục, đạt được nhiều thành tựu xuất sắc. Cụ được tôn vinh là Danh nhân văn hóa của đất nước. Riêng trong lĩnh vực nghiên cứu về Hà Nội, cụ được vinh danh là nhà Hà Nội học đầu tiên.
  • Đừng để mất dần văn hóa làng

    20/04/2009GS. Tương LaiTrong sâu thẳm tâm thức người Việt, hình ảnh mái đình, cây đa luôn ở vào cung bậc nhạy cảm nhất và có sức gợi nhớ mãnh liệt. Bất cứ người Việt nào cũng có và cần một vùng quê để yêu thương, để nhớ. Thật bất hạnh cho ai đó không có được một “vùng thương nhớ” ấy trong hoài niệm tuổi thơ.
  • Văn hóa Tràng An trong chuyện đặt tên đường phố

    10/02/2009Đoan Trang2008 là một năm chính quyền thủ đô nhiều lần được báo chí nhắc tới để phê phán: Từ việc mở rộng gây tranh cãi, sự lúng túng trong đối phó với trận lụt lịch sử, dự định xây TTTM ở chợ 19/12, tới vụ để sứt mẻ thương hiệu "Tràng An" khi người dân vặt hoa ở lễ hội v.v. Dù vậy, trong chuyện đặt tên đường phố, thì Hà thành có một nét văn hóa đáng ca ngợi, ít nhất cũng đáng để các nơi khác tham khảo.
  • Chuyện dài đô thị và nông thôn

    21/10/2008GS. Tương LaiLiệu có người dân thành phố nào không có một gốc gác nông thôn? Người Hà Nội cũng vậy thôi. Chuẩn bị kỷ niệm 1000 năm Thăng Long, đã có nhiều công trình nghiên cứu Hà Nội miêu tả và phân tích kỹ về những dấu ấn của làng quê trên gương mặt phố phường Hà Nội, tưởng chẳng phải nói thêm...
  • Mở rộng Hà Nội: Nỗi lo giữ gìn văn hóa thủ đô

    13/05/2008Đan TâmViệc mở rộng Hà Nội cần được tính toán rất kỹ về nhiều mặt và có bước đi thích hợp nhằm thể hiện được thủ đô là tiêu biểu nhất cho chính trị và văn hóa của đất nước
  • Tôn trọng lịch sử - tiêu chí của đổi mới

    22/07/2007GS, TS Ngô Văn LêNếu học sinh từng bước được trang bị kiến thức về cội nguồn dân tộc, truyền thống đánh giặc giữ nước, truyền thống lao động cần cù sáng tạo và những giá trị văn hóa, tinh thần mà ông cha mình, cũng như các nhà khai sáng đã gây dựng, giữ gìn bao đời thì chắc chắn từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, một thế giới quan đầy tính nhân văn sẽ được hình thành...
  • Xây dựng văn hóa người Hà Nội: Phải từ ý thức mà nên

    07/05/2007Nhâm TâmNhiều người đã từng đi tham quan nước ngoài đều nhận thấy. Ở Hà Nội hành vi mất an ninh trật tự, gây ô nhiễm môi trường, hàng quán lộn xộn... tại nơi công cộng, đặc biệt tại các khu di tích, điểm du lịch văn hóa còn tồn tại nhiều. Nguyên nhân chính của tình trạng này vẫn là do ý thức của người dân. vì vậy việc tuyên truyền, giáo dục ý thức văn minh đô thị là rất cần thiết.
  • “Hà Nội đang được quản như một cái làng”

    25/12/2006Dưới góc nhìn của những người ít nhu cầu ra phố buổi tối, lệnh cấm một số loại hình dịch vụ hoạt động quá 12h đêm mới đây của thành phố Nội không có vấn đề gì. Nhưng với nhiều người khác, đó là sự giới hạn nhu cầu của người dân, quyền tự do buôn bán, thậm chí can thiệp vào một nét văn hóa truyền thống của người Nội.
  • Bàn về văn hiến Việt Nam

    26/12/2005GS. Vũ KhiêuVới Gs Vũ Khiêu - "'Văn hiến Việt Nam” là một sự nhìn lại, một cái nhìn chắt lọc, tinh tế hơn trên cơ sở của một công trình nghiên cứu đã xuất bản trước đây (do Nxb Khoa học xã hội ấn hành). Lần tái bản này tác giả mong muốn gửi đến độc giả một công trình nghiên cứu mang dấu ấn của gần cả một đời người đã sống và hoạt động trên lĩnh vực văn hóa và tư tưởng...
  • xem toàn bộ