"Tự sự" của người trẻ sống nhạt

03:17 CH @ Thứ Ba - 10 Tháng Hai, 2009

Sống nhạt, cũng tốt, khi đó là sự kiếm tìm bình yên, ổn định kiểu dĩ hòa vi quý, là trạng thái "tạm chấp nhận được" trong những thời điểm cần "chậm lại nhịp sống, để ta lắng nghe".

Nhưng nhìn về phía khác, thì sống nhạt, với người trẻ, cũng đồng nghĩa với sự ngưng tụ, lững thững của sáng tạo, nhiệt huyết. Nhựa sống bị vón cục sẽ tạo ra một xã hội chậm chạp, thiếu sinh khí.

Công thức đơn giản Ăn - Ngủ - Chơi hay căn "bệnh than" của giới trẻ Việt gần đây với những cụm từ quen thuộc như "Chán quá!", "Tuổi 20 mà chưa làm được gì!" rất gần gần với cuộc sống bàng quan, nhẹ tênh, dễ dãi, lỏng trơn.

Còn sáng tạo hay đưa ra sản phẩm tinh thần, vật chất nào đó có giá trị ít nhiều là một cái gì đó hơi xa vời và dường như là đặc quyền của một vài người có nền tảng văn hóa cao hơn hoặc thực sự có óc cầu tiến, không chỉ ở chuyện thăng tiến nghề nghiệp mà còn là tăng cường vốn sống và tri thức. Có ai, dù "nhạt" hay "đậm" lại không chạnh lòng, vấn vương với câu ca "Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ" nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã viết?

Mở đầu chuyên đề "Người trẻ sống nhạt"- chắc sẽ có nhiều góc nhìn phản biện, phản đề khác nhau - là “tự sự” của những người tự cho là mình "nhạt" trong giới trẻ - lớp người mà những người thực hiện chuyên đề này luôn hiểu rằng họ là thế hệ tương lai được chờ đợi, với vốn sống đang cần đắp bồi và bản thân cần bóc tách, để vượt lên và hoàn thiện chính mình.

(Xem:Thư cho một bạn trẻ)

***

* Trần Thanh Duyên (Viện Dinh dưỡng Quốc gia): Cuộc sống của tôi thiếu muối!

Quãng thời gian ngồi trên ghế giảng đường đại học thực sự là mảng màu đen tối của đời sinh viên như tôi. Học ngán như nhai bã trầu. Giờ đi làm đã được 6 năm, kiếm đồng tiền trên vũng mồ hôi, nước mắt của mình mới thấm thía những ngày xưa bỏ hoang, bỏ phí thời gian trôi qua.

Học ngành xuất bản lên lớp chỉ nghe thầy thao thao đọc, trò ngẩn ngơ chép. Tay chép cật lực theo tốc độ thày đọc, miệng liên thiên cong phải, cong trái nói chuyện riêng, còn bộ óc thì thảnh thơi điều khiển cây bút sao cho nhanh và “sản xuất” ra chuyện để đối đáp người bên cạnh.

Chính lối giảng dạy nhàm chán ấy mà ngồi lớp nhưng tinh thần treo ngược cành cây. Khi động lực duy nhất của 4 năm đại học bị tê mê trong vòng luẩn quẩn của tư duy dạy học “cấp 4” thì những công việc vệ tinh cho việc học tập cũng “đơ” theo.

Vì sao cuộc sống nhạt?

Cuộc sống có đôi khi chúng ta cảm thấy chợt nó "Nhạt", thấy nó trở nên vô vị làm ta có cảm giác chán và không muốn bất cứ cái điều gì.

Nhạt ...

Nhạt, nhạt vì sự tự cô lập bản thân mình, không giao tiếp cùng bạn bè, ngoài công việc ra khi về đến nhà ta tự vào phòng khóa cửa và nhốt mình lại với 4 bức tường.

Nhạt, nhạt vì những cuộc hèn họ cùng bạn bè, cùng những người đồng nghiệp, cùng những mối quan hệ tình cảm.

Nhạt, nhạt vì cuộc sống nó cứ bình lặng, mỗi ngày cứ đi qua như thế, không có biến cố, không có cảm giác, không có cảm xúc với bất cứ chuyện gì diễn ra.

Nhạt, nhạt vì nhìn quanh ta không có ai ta gọi là bạn bè hay người ta tin tưởng để cùng sẻ chia và tâm sự kết những gì lòng ta đang cố dấu.

Nhạt, nhạt vì ta cảm thấy cuộc sống chán không có gì làm ta thú vị.

Nhạt, nhạt vì ta cảm thấy cuộc sống mình không có mục tiêu gì, không có cái gì làm ta phấn đấu, không có cái gì làm ta cảm thấy muốn có.

Nhạt, nhạt, nhạt ... có rất nhiều điều diễn ra trong tâm trạng, trong suy nghĩ của chúng ta làm chúng ta cảm thấy trở nên nhạt nhẽo và vô vị.

Vậy thì làm sao đâu cho cuộc sống không còn "nhạt" nữa ??? ...

Câu trả lời này tự mỗi chúng ta trả lời lấy cho bản thân mình, không ai có thể trả lời được.

Làm cách nào để hết thấy cuộc sống chúng ta "nhạt" ?

Hãy liệt kê ra tất cả những điều ta thấy nó làm cho ta "nhạt", hãy đặt ra những câu hỏi để tìm ra nguyên nhân làm ta thấy "nhạt", khi ta tìm được nguyên nhân của cái sự "nhạt" đấy thì tự khắc chúng ta sẽ có câu trả lời làm cách nào cho hết "NHẠT".

(Bài của blgger Vũ Nguyên trên Yahoo! 360 Plus, được nhiều blg copy lại, lan truyền trên mạng)

Tôi phát thèm một cuộc họp nhóm đúng nghĩa trên lớp, để được bày tỏ chính kiến của mình trước bạn bè, thầy cô; nhưng có họp cũng như không, không có còn hơn có.

Học nhóm phần nào giúp ta phá sức ì trong giao tiếp kiến thức, tránh được lối học thụ động một chiều từ giảng viên. Thế nhưng, khi tổ chức được một buổi học như vậy thì chúng tôi lại bị sức ì ạch nằm cuộn trong người bấy lâu nay cuốn rít.

Người hăng say phát biểu, ghi chép thì chỉ có vài người được phong cái chức hờ là “trưởng nhóm”, còn lại góp vui cho đủ quân số. Bảo phát biểu, “không biết”, bảo viết sơ lược vào giấy để lát trình bày trước lớp, bảo: “Cậu làm đi, tớ biết quái gì mà trình với bày”.

Cứ thế, cứ thế, không khí học tập chùng xuống, ngồi học như dự giờ, chẳng thèm đoái hoài thầy nói, bạn phát biểu gì hết. Chỉ như cục đất lăn lên giảng đường, toe toe chuông gieo lại cắp cặp lăn về cái vỏ bọc của mình. Nhạt sinh ra từ đó, nhạt từ việc học, việc đi lại lẫn việc nghĩ gì cho mình và cho người khác.

Tôi cũng có mấy người bạn cùng “ra lò” một lứa người nhạt như vậy. Làm xuất bản mà chẳng bao giờ cầm tới cuốn sách, huống chi đọc những cuốn sách dày. Làm mãi một công việc nhàm chán mà không biết chán nhưng rất đỗi tự hào vì việc đó ra tiền. Chưa bao giờ có nhu cầu tìm hiểu về điều gì và dường như không có ước mơ.

Những giờ lên lớp của thầy cô chưa từng in dấu vào đầu họ. Họ nói nhiều tới việc đi chơi ở đâu đó hơn là làm việc gì cho có nghĩa hoặc cải thiện cuộc sống của chính mình không phải bằng cách tự trau dồi kiến thức để sau này kiếm cơm trên cái nền ấy mà là tự thoả mãn với thú vui đi mua sắm trên chính đồng tiền ngửa tay bố mẹ cho.

Bạn ấy chưa từng tới thư viện đọc sách hoặc tới hiệu sách mua bất cứ một cuốn sách nào. Vào phòng bạn ấy có giá sách nhưng trống trơn, vỏn vẹn vài ba cuốn giáo trình, vài quyển truyện tranh... Bạn ấy không bao giờ ước mơ sau này làm gì vì ra trường bạn đã có người xếp việc. Vậy là bạn ấy cứ từ từ tiến thôi, chẳng ngồi trên thì ngồi dưới hưởng lương cao.

Bạn ấy rất hài lòng với cuộc sống của mình với chân biên tập viên xuất bản sách. Không hiểu rằng bạn ấy sẽ biên tập bản thảo của người khác như thế nào.

Chẳng bao giờ các bạn ấy thấy có ước mơ và khao khát gì ngoài kiếm tiền và yên ổn cả. Họ chưa từng nghĩ sẽ cống hiến hoặc dám dang tay ra giúp đỡ ai trong cộng đồng của họ.

Có phải vì họ quá đầy đủ về vật chất lẫn sự sắp xếp công việc sẵn mà không cần phấn đấu gì không, làm việc cho vui và duy trì cuộc sống như bao người khác là vẫn đi làm, nhưng không có chí hướng phấn đấu gì cả?

Mỗi người có cách lựa chọn cách sống cho mình. Và ai phản tỉnh được sớm thì sẽ có cuộc sống tốt hơn. Giới trẻ thường bị dính cái mác “tuổi trẻ bồng bột” nhưng có người vẫn khát khao cháy bỏng gây dựng nền tảng tương lai cho chính mình chỉ vì họ là chính họ chứ họ không phải là miếng ghép của những tính cách đơn điệu, xác già đội lốt tâm hồn trẻ con.

* Nhân vật Thái trong phim "Vòng nguyệt quế": Một nốt trầm xao xuyến

Thái đại diện cho thế hệ nhà thơ 8X có tài năng, có hoài bão với nghiệp văn thơ. Thơ anh được tập hợp thành sách do ông chủ nhà xuất bản Lam Điền – Quang, đỡ đầu.

Sự đời éo le, khúc khuẩy trong bộ phim thiên tình sử tay tư này khiến Thái từ một anh chàng yêu thơ đến cuồng si, lang thang khắp phố chợ để tìm cảm ứng thơ, sau đó eo sẹp thành kẻ nghiện ngập đầu với ma nâu, tình ái lăng nhăng.

Xem phim, chúng ta rất dễ nhận ra ý đồ của đạo diễn muốn xây dựng Thái thành một anh chàng bị rơi vào bi kịch tình yêu, dẫn đến sống nhạt với bản thân và để cuộc đời trôi nổi lênh đênh. Phút yếu hèn, nhìn đời trống rỗng như ống đồng của Thái khiến anh mất hết lý trí, bản ngã dần lụi theo những cuộc men nồng ma tuý.

Yêu Hân không được, đi bụi với tấm thân tàn úa, bộ óc đăm chiêu thơ thẩn. Thái cùng một lúc hứng hai cuộc đổ vỡ là thất tình và bất mãn vì tập thơ của mình bị vứt xó trên các sạp sách, anh lao vào con đường nghiện ngập, bụi đời.

Thái vô tình gặp Mai, một cô gái làm nghề cave nhưng giàu tình cảm. Mai hết lòng yêu thương Thái, sẵn sàng bán mình để kiếm tiền nuôi người yêu với hy vọng sẽ có một mái ấm thực sự. Nhưng trong một lần ẩu đả với những tên xã hội đen để cứu Hân, Thái bị bọn chúng trả thù và không may mắn, Mai bị đâm chết.

Thái “chết” trong khi đang sống, một cái “chết” lâm sàng trong cơn bĩ cực của dòng đời. Bàng quan với tất cả, chịu nhấn mình dìm trong cái vỏ bọc của định kiến, của sự ư nhàn đến phát ngán.

Thực tế, Thái vẫn có những khát vọng sống cho ra sống, kể cả trong những hoàn cảnh “sống tầm gửi” vào thuốc, vào gái bán hoa. Sự nhạt của anh đã được tưới tắm bằng “muối” của tình yêu thương từ Mai nhưng luật đời rẽ cong đưa anh trở lại con đường mòn cũ cùng với ma tuý và bụi đời khi Mai chết. Để rồi cái nhạt cứ bám diết lấy Thái.

Anh sống bất định, không chí hướng, rất ít lần trong phim anh tâm sự rằng sau này tôi phải trở thành nhà thơ lớn hay một người làm trong lãnh vực nghệ thuật có tiếng.

Có thể từ những nốt trầm ấy trong cuộc đời Thái khiến phim có sức công phá mạnh vào lối sống nhạt của thế hệ trẻ 8X.

Lời bàn:

  • Giáo dục nhồi nhét tất yếu dẫn đến sự nông cạn và hời hợt. Cần có cách dạy làm sao để người học thấy những điều họ tiếp thu được là một quà tặng quý giá chứ không phải một nhiệm vụ ngán ngẩm.
  • Thành công hay hạnh phúc, với người trẻ, chưa phải là kiếm ra nhiều tiền hay làm gì đó cho oai mà đó là việc tôi tự tìm xem tôi là ai, ước mơ của tôi là gì và tôi có thể làm gì mà người khác không thể làm được.
  • Quả thực, chúng ta phải hay đứng trước những lựa chọn nào đó, chắc chắn hữu hạn lắm mới có một cuộc đời mà hoàn toàn không có chút hối hận nào vì sự lựa chọn của mình.
  • Mỗi năm 365 ngày, khi người ta sống vì lý tưởng và tình yêu thương, chúng ta mới nhận ra con tàu thời gian chạy vun vút. Khoảnh mặt lại mới thấy mình đã qua những phút giây hèn yếu. Nhìn về phía trước, thấy con đường vẫn rộng, gồ ghề, có điều ta có dám bước tiếp hay không...
FacebookTwitterLinkedInPinterestCập nhật lúc:

Nội dung liên quan

  • Vô cảm trong thế giới ảo

    22/12/2019Quỳnh TrangTừ chuyện câu nói vô cảm, bất nhã của một cô gái người Trung Quốc trước thảm họa xảy ra với các đồng loại khiến cư dân mạng bất bình, “ chân dung” của lối sống mất phương hướng, lệch lạc, thậm chí bất nhẫn của một bộ phận giới trẻ hiện nay đã được nhận diện. Đó cũng là lời cảnh báo cần thiết về tác động của thế giới ảo...
  • Thế hệ trẻ văn minh hay bơ vơ

    26/11/2019Nguyễn Vĩnh NguyênĐơn giản, nếu được hỏi sẽ mang gì khi đến một hòn đảo, câu trả lời của thanh niên Đức là: đĩa CD mà tôi thích! Cuộc triển lãm Jung:de do viện Goethe tổ chức tại TP.HCM “dọn ra” 17 cái mặt CD, mỗi CD là một vấn đề thuộc đời sống người trẻ Đức. Thanh niên Đức đang thực sự quan tâm đến vấn đề gì trong cuộc sống của họ? Họ sẽ “định diện” nền văn hoá mà họ đang làm chủ như thế nào?
  • Giới trẻ Hà Nội và vòng vây giải trí

    19/07/2019Nguyễn Trương QuýTrở lại với những gì tôi đã xem, nghe, đọc về giới trẻ, mà rất nhiều văn nghệ sĩ ấp ủ đề tài này, động cơ là đáng trân trọng. Chúng tôi thích chứ, tuổi trẻ bao giờ cũng thích được nói về mình và khám phá mình cũng như thích nghe người khác đánh giá ra sao. Trong những vô vàn thành quả ấy, luôn có những giá trị đọng lại...
  • Văn hóa ứng xử của giới trẻ

    26/05/2016Sương LamBên cạnh những cái "được" dễ thấy của người Việt trẻ như kiến thức rộng, tiếp thu nhanh các tiến bộ khoa học kỹ thuật, tư duy nhạy bén... thì cũng có những điều trái khoáy: các bạn "thiếu văn hóa" một cách trầm trọng trong ứng xử. Chúng ta vẫn thường nghe "Thanh niên là rường cột của nước nhà", là "hy vọng của quốc gia"... Vậy thì Việt Nam ta rồi sẽ về đâu?
  • Thư cho một bạn trẻ

    28/01/2016Trần Hữu DũngBạn quý mến, rất tiếc là tôi chưa được quen thân với bạn, nhưng tôi đã thấy bạn từ bục giảng của tôi, nghe bạn tâm tình qua những bức thư đầy bức xúc về đất nước, về tương lai, và về nhân loại nữa...
  • Suy nghĩ của giới trẻ về con người

    15/05/2015Con người là sinh vật phát triển nhất, ưu việt nhất trên trái đất này. Điểm khác biệt cơ bản nhất giữa con người và các loài động vật khác là tính nhân bản. Nhưng liệu, đức tính tốt đẹp ấy có còn được giới trẻ coi trọng và bồi dưỡng không?
  • Tại sao? - Câu hỏi thiếu của giới trẻ Việt

    07/04/2015Cách bạn đặt câu hỏi trước một sự vật hiện tượng thể hiện góc độ mà bạn quan tâm về chúng. Việc này cũng xây dựng cho bạn phản xạ trong những tình huống khác nhau...
  • Chứng hoang tưởng trong giới trẻ

    11/03/2014Phương Nguyên - Diệu HiềnAi cũng có quyền mơ ước! Nhưng khi ước mơ vượt quá xa khả năng, và chủ thể của nó không hoặc không muốn nhận ra điều đó thì trở thành chứng hoang tưởng...
  • "Lớp trẻ cần tự hình thành hệ thống giá trị mới"

    17/03/2013Hoàng Lê (thực hiện)"Lớp trẻ hiện nay mang trong mình cả một tiềm năng ghê gớm lẫn cả tai hoạ tiềm tàng. Nếu không biết khai thác, thật khó đoán biết điều gì sẽ xảy ra... Tôi muốn nói rằng, các bạn trẻ cứ yên tâm. Xã hội ta luôn đón chờ những tài năng trẻ"...
  • Người trẻ phải tự chủ

    27/12/2008Lê Ngọc Sơn - Phương Loan (Thực hiện)Chuyên gia Nguyễn Trung đã tâm sự cùng SVVN về câu chuyện tự chủ của người trẻ và sứ mệnh của họ trước yêu cầu của đất nước...
  • Tôi đã lạc quan hơn về giới trẻ

    14/04/2008Cẩm TúNổi tiếng với Đất nước đứng lên khi mới 23 tuổi, nhà văn Nguyên Ngọc còn được biết đến bởi những đóng góp vào thành tựu của văn học Việt Nam thời kỳ Đổi Mới, khi ông giữ chức Phó tổng thư ký Hội Nhà văn, Tổng biên tập báo Văn nghệ.
  • "Biểu tượng" của giới trẻ Việt Nam

    23/09/2007Danh từ “8X” và “9X” đã trở thành một “thương hiệu” được sử dụng phổ biến trên các phương tiện truyền thông đại chúng. Đến bây giờ, những từ ngữ này đã có tính chất phổ cập toàn dân và trở thành “biểu tượng” cho giới trẻ Việt Nam với hình ảnh một lớp người năng động, cá tính, sành điệu và… chịu chơi...
  • Một số tính cách đáng báo động của giới trẻ

    11/08/2006Khánh HuyềnVới bản tính năng động và tuôn đổimới, giới trẻ Việt Nam ngày nay nhanh chóng hòa nhập và bắt kịp với lối sống hiện đại. Tuy nhiên, trong hành trang vào đời củahọ có khôngít những tínhcách xấu, làm cản trở sức vươn lên và cống hiến củahọ...
  • Bệnh... thờ ơ

    24/03/2006Lê TrangTôi cũng là một 8X, nhưng đành phải "thú nhận" rằng có lỗ hổng, sự thiếu hụt trong kiến thức thời sự kinh tế - chính trị - xã hội của một bộ phận không nhỏ thế hệ trẻ chúng tôi.
  • xem toàn bộ