Từ mơ đến thực

12:00 CH @ Thứ Ba - 16 Tháng Chín, 2008

Mơ là… mơ - thực là…thực. Sự rành rẽ ấy ở trên đời và tới từng người một là…có thật - thật thế.

Mơ, mơ màng và cả ước mơ, ước mong, khát vọng, ai ai ít nhiều cũng có. Mơ nhỏ, mơ lớn, mơ gần, mơ xa…tất cả đều là mơ. Mơ là điều gì đó ta chưa có, sắp có hoặc chẳng bao giờ có được. Nhưng mà cứ mơ. Mơ là hướng về phía trước. Không ai mơ giật lùi. Khát vọng cũng là một dạng mơ - mơ mãnh liệt.

Giá như mọi điều mơ (mơ màng, mơ mộng, thoảng mơ, cứ mãi mơ) đều trở thành thật, thì cụ Nguyễn Du khi viết truyện Kiều đã không hạ một câu đúng đến muôn đời: Khi mơ những tiếc khi tàn..” . Và với tình yêu thì là “ Tình trong giấc mộng muôn vàn cũng không”

Bởi mơ ấy, mộng ấy không gắn liền với đời sống của con người, thực tế của cuộc sống, thực tế của thời điểm, lịch sử của xã hội đã, đang và sắp diễn ra.

Ấy nên con người ta dễ rơi vào tình huống: Mớ hão, mơ suông, mơ viển vông. Mơ đấy mà không thể có, không thực hiện nổi, không thực hiện được.

Đẹp sao, khi nhờ có ước mơ, khát vọng, không ít người đã như được chắp cánh bay lên, vùng vẫy rồi hạ cánh xuống nền hạnh phúc, đỉnh tài năng, vinh dự, vinh quang cho đời mình.

Vậy ra mơ, ước mơ…có kèm theo (đòi hỏi) một điều gì đó cho mỗi ai mang một nỗi mơ?

Có đấy.

Nếu là mơ suông (tựa yêu đơn phương, tài năng kém mà lại muốn đoạt đỉnh cao) thì mơ ấy - thứ mơ ấy, chỉ là mơ trong mơ mà thôi. Bừng tỉnh mắt, chẳng có gì cả. Là giữa mơ và thực có một khoảng cách ví như chặng đường - chặng người phải đi qua, phải có những điều kiện để thực hiện. Với tất cả các dạng mơ, ước mơ, ước muốn đều như thế. Khoảng cách ấy có thể gần mà cũng rất xa đều từ người có và mang mơ - ước mơ đến quyết định.

Con người ta sống mà không có ước mơ thì thực là buồn tẻ.

Hoài bão, chí tiến thủ, đều có sự đóng góp mạnh mẽ, sôi nổi thiết tha của ước mơ. Mơ - ước mơ, được hình thành hình thành trong suy nghĩ (nhận thức) và trí tưởng tượng của con người. Đấy là (mơ) mới chỉ là ánh hào quang, đỉnh cao của sự nghiệp, hương hoa thơm người đẹp chưa có thực, chưa nắm bắt, cầm lấy, nhận lấy được. Cho nên mọi người ước mơ ( mơ) của bất cứ ai đều phải dừng lại sau lúc bay bổng tâm trí để mà vượt qua một khoảng cách là vài câu hỏi không thể không trả lời:

• Ước mơ (mơ) điều gì đấy?
• Mơ, để làm gì?
• Làm gì để thực hiện ước mơ (mơ) ấy?
• Bản thân mình đã có hoặc chưa có, cần có các điều kiện gì rồi?
• Ta có đủ nghị lực, quyết tâm thực hiện hay không?
• Và một sự tỉnh táo tự thấy: Ước mơ ấy (mơ ấy) có chính đáng, trong sáng vừa “thích hợp” với khả năng, điều kiện mà ta đã có, rồi sẽ có hay không?

Nghĩa là: ước mơ ấy cần phải thực tế, thiết thực, không trước thì sau, không nhanh thì lâu, ta có thể thực hiện được. Thực hiện bằng chính tài năng của mình chứ không trông chờ, dựa dẫm vào ai, vào yếu tố bên ngoài một cách may rủi (cầu may) tựa như thứ “phép màu” nào đó mang lại cho ta, Không thể nào cứ mơ là có cứ mơ là được. Mơ rồi mà chẳng làm được gì cả, không nỗ lực, không rèn luyện, không trau dồi kiến thức, tri thức, thì chỉ là mơ để đấy.

Mơ cũng cần tự thấy: mình có thể thực hiện được hay không. Với tình yêu, mơ lọt vào “mắt xanh” người đẹp, thì ít nhất cũng cần nghĩ” người ấy có “để ý” đến mình hay không. Mình có xứng đôi, có đủ tài năng, tài hoa, phẩm chất để “chinh phục được người đẹp rồi trở thành đôi bạn đời…tuyệt vời hay không? Ta với “người ấy” có gì so le, chênh lệch không nhỉ?...

Thêm nữa: Hiếm có thứ ước mơ (mơ) nào mà người mơ đạt (đoạt) đươc một cách dễ dàng như vào vườn hái hoa quả do người khác trồng đã có sẵn trên cây.

Khoảng cách từ mơ đến thực là cuộc thử thách đối với ý chí, trí thông minh- trí tuệ đối với bất cứ ai có ước mơ (mơ).

Ước mơ là bước đi ban đầu của sự nghiệp, tình yêu, đời người bất kể là tuổi tác là bao nhiêu, là nam hay là nữ. Tuổi trẻ thường có nhiều ước mơ hơn. Mơ hồn nhiên, có khi nhuốm vẻ ngây thơ, thế mà rồi thành sự thật, bởi người có ước mơ ấy đã thật sự, quả cảm, bền gan thực hiện ước mơ của mình.

Trong giới văn chương (nhà văn, nhà báo) tôi có biết không chỉ vài người mang ước mơ trở thành nhà văn. Có người học văn giỏi. Có người môn văn chỉ trung bình hoặc kha khá, song ước mơ lại rất cao. Tất cả các nhà văn ấy theo cách và điều kiện giống nhau là: lăn ra viết, miệt mài viết, không nản chí. Viết rồi gửi đi, mãi không được in. Năm bài, mười bài, thậm chí vài chục bào cứ…im ỉm. Vân cứ viết. Vừa đọc vừa tự nhìn lại mình, bài đac viết và…viết nữa. Có nhà văn thành danh theo sự say mê, chỉ năm, bảy năm sau. Có nhà văn lặng lẽ, mãi hai chục năm sau mới chính thức là nhà văn, nhà thơ được kết nạp vào hội Nhà văn Việt Nam. Có một nhà nữ ( ở Hà Nội) yêu thơ, làm thơ, có bài được đăng báo từ năm 20 tuổi. Vậy mà hơn hai mươi năm sau, với hàng mấy trăm bài thơ đã đăng báo, in sách, chị mới là Hội viên Hội nhà văn Việt Nam. Đến giờ, thờ của chị ngày một đằm thắm hơn. Mà thủa hỏ chị chỉ là cô thiếu nữ, con của một gia đình nghèo, vất vả nhưng giàu ước mơ là làm thơ.

Còn có thể kể ở nhiều lĩnh vực khác, nhiều người khác mang ước mơ quá năng lực của mình mà đã thành công ngay ở tuổi 30. Ước mơ càng cao, càng đẹp, càng cần có nỗ lực lớn lao.

Với tình yêu, tôi được biết một câu chuyện vui có thật. Hồi học năm cuối trường Sư phạm, lớp tôi có anh bạn bị chế là “đụt” và gần như bị một nửa bạn khác “rủa”. Đứa nào ế chồng mới lấy mày. Ngay lập tức cậu “đụt” cười ngay: “Tao sẽ lấy cô vợ đẹp hơn chúng mày!” Chàng “đụt” ấy không giỏi tán gái nhưng học ra học, lại hiền lành và quyết chí bằng tài năng và phẩm chất của mình để có vợ đẹp. Không ngờ cậu ta có vợ đẹp thật và hiền thảo. Hóa ra từ mơ đến thực ai quyết tâm, lòng trong sáng thì người ấy tới đích

Nguồn:
Cập nhật lúc:

Nội dung liên quan

  • Biết tưởng tượng để dám mơ ước

    01/03/2014Trí tưởng tượng là sức mạnh khiến bạn tiến xa hơn những điều đã biết và chưa biết để sáng tạo ra điều không tưởng của riêng mình. Hoạ sĩ Paul Gauguin đã từng tuyến bố: “Để quan sát tôi nhắm mắt lại”. Thật đáng tiếc khi chúng ta thường hay quan tâm đến những gì hiện có hơn là những gì có thể tồn tại. Theo đó, hãy là một nguời biết tưởng tượng!
  • Giấc mơ có thật

    02/07/2008Lê Thị Liên HoanTrong đời sống vợ chồng, điều quan trọng nhất tà phải có cùng chí hướng, cùng niềm vui, cùng nỗi khổ và cùng... mơ! Anh Tư và chị Tư là đôi vợ chồng hạnh phúc...
  • Nhà văn Nhật Chiêu: Chơi cùng giấc mơ

    06/04/2007LINH THOẠI thực hiệnĐang được nhiều độc giả yêu mến như một dịch giả, một nhà nghiên cứu văn học nước ngoài, văn học Phật giáo và văn học Nhật Bản uy tín, Nhật Chiêu bất ngờ xuất hiện với những truyện ngắn gây xôn xao văn đàn, khởi đầu là Người ăn gió, rồi gần đây nhất là Mưa mặt nạ...
  • Phải sống hết mình với những ước mơ

    16/02/2007Thực hiện : Huy Đức, ảnh Trần Việt ĐứcSự kiện cổ phiếu FPT tăng 40 lần chỉ sau một tuần "lên sàn" cho dù được giải thích theo chiều hướng nào thì cũng phải công nhận rằng, FPT đang là một trong những thương hiệu Việt được kỳ vọng nhất. Ông Trương Gia Bình, người đứng đầu FPT, trong cuộc phỏng vấn có thể nói là thẳng thắn nhất với báo chí, chia sẻ con đường dẫn tới thành công của công ty...
  • Cần có đôi mắt mới

    05/09/2005Tương LaiKỷ niệm 30 năm giải phóng Miền Nam, thống nhất đất nước, ôn lại những chiến công lịch sử chói lọi là điều tuyệt đối cần hành trình đã đi qua, những giá trị cũ và những kinh nghiệm đã sống”. Thế nhưng, điều còn quan trọng hơn là nhìn lại xem, với chặng đường 30 năm ấy, chúng ta đã làm được gì xứng đáng với đỉnh cao chói lọi của chiến công của ngày 30/4/1975 lịch sử...
  • Thành công bắt đầu với một giấc mơ

    23/08/2005Walt Disney là một người đàn ông của những giấc mơ. Ông đã mơ những giấc mơ lớn. Và ông đã biến chúng thành hiện thực. Walt Disney đã chứng tỏ một điều rằng các giấc mơ có thể trở thành hiện thực. Ví dụ của ông tiết lộ rằng để biến giấc mơ thành sự thật đòi hỏi nhiều hơn những điều ao ước. Trong trường hợp của Walt, “sao” ở đây là chú chuột Mickey, và được rằng buộc với rất nhiều ảo ảnh, kế hoạch, và công việc nặng nhọc. ...
  • Hy vọng, Niềm tin và Mơ ước

    08/07/2008Minh BùiCon người tin tưởng, hy vọng và mơ ước về một tương lai tốt đẹp là hình ảnh đối lập với con người lo sợ trong hiện tại và day dứt về quá khứ. Nhưng điểm quan trọng là cần biết và học cách Mơ ước, Tin tưởng và Hy vọng!
  • Từ cái thực chuyển sang cái mơ

    06/07/2005Họa sỹ Thái TuấnCon đường nghệ thuật chính là những cơn mơ, giấc mộng, giúp cho con người một tầm nhìn rộng rãi, sáng sủa hơn về đời sống...
  • Biến ước mơ thành sự thật

    06/07/2005Nội dung của Fish! For Life - Biến ước mơ thành hiện thực lại xoay quanh về nhân vật Mary Jane - người phụ nữ đã thành công nhờ áp dụng triết lý chợ cá vào công việc ở tập 1 - sau khi kết hôn được 4 năm, chợt nhìn lại cuộc sống gia đình của mình, thấy nó khác xa với mơ ước ban đầu của cô. Cuộc sống bận rộn của hai vợ chồng và những phức tạp của đời sống hôn nhân đã đẩy họ ngày càng xa nhau. Cô trăn trở và tìm cách vận dụng triết lý chợ cá vào cuộc sống gia đình, để hôn nhân không chỉ là hai cuộc sống cộng lại mà phải là một hạnh phúc đặc biệt giữa hai người, là điểm tựa, là nguồn cổ vũ vô tận cho cả hai.
  • xem toàn bộ