Nhà văn và xã hội

02:59 CH @ Thứ Tư - 26 Tháng Hai, 2020

Trong những cuộc chiến tranh vệ quốc, vai trò, tác phẩm, tiếng nói của nhà văn Việt Nam là đặc biệt quan trọng đối với nhân dân và xã hội. Chiến tranh không chỉ cô đặc và làm chói sáng những phẩm chất yêu nước trong mỗi nhà văn, mà còn là thử thách khắc nghiệt đối với những nhà văn chấp nhận dấn thân, chấp nhận hy sinh vì đại nghĩa.

Sau những tháng năm khói lửa, đã có những nhà văn, nhà thơ Việt Nam tiếp tục viết về những cuộc chiến tranh vệ quốc. Nhưng khi hòa bình đã hiện diện trên đất nước ta 35 năm, thì những thế hệ nhà văn sau này chủ yếu viết về cuộc sống trong thời bình. Trong chiến tranh, phẩm chất của nhà văn Việt Nam là chấp nhận hy sinh, là đồng cam cộng khổ cùng sống cùng chết với nhân dân để có những tác phẩm nhiều khi được viết bằng máu. Thời bình, vai trò của nhà văn Việt Nam là tiếng nói chân thực về số phận con người, số phận nhân dân, là sự nhạy cảm và tấm lòng trong sáng luôn đồng hành cùng những người lao động, là tiếng nói bảo vệ môi trường thiên nhiên và môi trường sống của con người trong xã hội. Nhà văn phải đi trước, nói trước những người khác về những bất công, về sự xâm hại môi trường, nhân cách.


Nhà văn Nguyễn Khải khi làm việc

Nếu thời chiến, mỗi xúc cảm, suy ngẫm và trải nghiệm của nhà văn đều có thể hóa thành tác phẩm, thì trong thời bình, nhất là trong xã hội hiện nay, nhiều khi những tiếng nói trực tiếp, những phát ngôn nhạy bén của nhà văn phải đi trước tác phẩm, làm tiền đề cho những tác phẩm sẽ xuất hiện sau đó. Đáng tiếc, là trước những vấn đề bức xúc của nhân dân, của xã hội, của đất nước, thì tiếng nói trực tiếp của nhà văn Việt Nam hiện nay là khá thưa thớt và mờ nhạt. Những tác phẩm đề cập tới những đề tài “nóng” (dĩ nhiên không phải “nóng” theo kiểu đề tài tình dục) thì rất hiếm hoi và chưa gây được những phản ứng mạnh mẽ trong xã hội. Nhà văn, dù ở thời đại nào, dù sáng tác với trường phái văn học nào, cũng không thể và không được phép ngoảnh mặt trước những vấn nạn của xã hội, làm ngơ hay im lặng trước những câu hỏi bức xúc mà xã hội yêu cầu được trả lời. Đại hội nhà văn Việt Nam, dù là đại hội toàn thể hội viên hay đại biểu hội viên, thì những câu hỏi mà nhân dân và xã hội mong muốn nhà văn trả lời bằng chính kiến và bằng tác phẩm của mình luôn phải được tất cả các nhà văn ghi khắc và day dứt. Không thể chẳng day dứt gì cả mà lại trở thành nhà văn hay nhà thơ. Đại hội là dịp để các nhà văn gặp nhau và nhắc với nhau về những câu hỏi chưa được trả lời, về những trăn trở, về những cam kết trong thầm lặng của mình với nhân dân và đất nước.

Dĩ nhiên đại hội nhà văn có bầu cử, nhưng bầu cử không bao giờ là tất cả nội dung hay khao khát của đại hội. Đất nước đang còn đặt trước nhà văn bao câu hỏi lớn, và không thể là “Những câu hỏi lớn không lời đáp” như một câu thơ Huy Cận về những vị La hán chùa Tây Phương thuở trước.

Cập nhật lúc:

Nội dung liên quan

  • Con người không chỉ cần sống

    09/01/2018William FaulknerBi kịch của đời tôi trước kia là: mọi người đều sợ sự đau khổ về thể xác nhưng thời gian lâu dần thì sự sợ hãi đó cũng trở nên quen hơn, mà mọi người lại tập trung vào sự đau khổ về tinh thần, họ luôn nói rằng: Liệu đến bao giờ mình sẽ bị nổ tung đây?
  • Cô đơn hay lộng gió thời đại?

    12/08/2016Đinh Quang TốnVăn nghệ sĩ muốn sáng tạo thì phải hiểu thấu mọi điều từ nội tâm con người đến mọi sự việc hành động của toàn xã hội. Anh cô đơn, không hòa đồng với mọi người thì làm sao hiểu được họ? Những điều anh viết ra sao có được hơi thở cuộc sống? Những điều anh bịa ra rất dễ quái đản! Không, văn nghệ sĩ, trong đó có các nhà thơ nhà văn phải có một tâm hồn lộng gió thời đại thì mới mong có được những tác phẩm có sức sống...
  • Một cách tồn tại ngược chiều gió thổi

    18/06/2016Thượng TùngGần đây, tôi chuyển sang nghiên cứu về thói hư tật xấu người Việt và rộng ra là viết về con người Việt Nam như ta vốn có. Tôi xuất phát chậm, nhưng nhờ kinh nghiệm có trong văn học nên cũng thấy nhập cuộc được dễ dàng...
  • Lang thang và tư duy

    21/03/2014Ngân Hà (thực hiện)Tháng 9.2009, cuốn Alain Robbe–Grillet: Sự thật và diễn giải đã gây chú ý với giới phê bình, nghiên cứu và nhiều nhà văn Việt Nam. Nó chính là một luận án tiến sĩ được đại học Paris 7 xếp vào hạng “tối ưu” (très honorable avec félicitations). Tác giả cuốn sách để lại dấu ấn khá đậm nét trên diễn đàn văn chương những tháng vừa qua lại là một cô gái nhỏ nhắn, có nụ cười duyên dáng. Chị là Nguyễn Thị Từ Huy, giảng viên khoa văn đại học Sư phạm Hà Nội.
  • Vì đâu chất thép nhạt nhòa?

    30/07/2010Vũ HạnhSuốt hai cuộc chiến – chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ - hầu hết người làm văn nghệ đều đã thể hiện vai trò chiến sĩ của mình. Nhưng sau 1975, khi cuộc chiến kết thúc, trong mấy thập niên vừa qua chất thép ở trong đa số người làm văn nghệ hầu như đã bị nhạt nhòa.
  • Tiểu thuyết Việt bế tắc?

    27/07/2010Tiểu QuyênVăn học nói chung đã trầm lắng thì tiểu thuyết nói riêng lại càng im ắng hơn khi càng lúc văn đàn càng hiếm những tác phẩm tạo dấu ấn đặc biệt. Tiểu thuyết thời hiện đại đã không thể nào làm nên những thành quả lớn lao như các thế hệ nhà văn trước đã làm...
  • Cô đơn của viết

    21/07/2010Nguyễn Thị Từ Huy“Nỗi cô đơn của viết là nỗi cô đơn mà không có nó sẽ không có tác phẩm”. Phải chăng Duras muốn nói: thiếu nỗi cô đơn người ta sẽ không làm gì để biểu hiện cái riêng của mình, không nhìn gì bằng con mắt riêng của mình, tức là chỉ thấy điều mà tất cả mọi người đều thấy, và bị nhấn chìm trong đó, trong cái nhìn tập thể vô bản sắc.
  • Văn chương trẻ tăng tốc trong mơ hồ

    19/03/2010Lê Thiếu NhơnNhìn lại năm 2009, chợt nhận ra một điều tương đối kỳ lạ: Cuộc suy thoái kinh tế ảnh hưởng đến mọi ngành, mọi nghề nhưng không hề ảnh hưởng đến hoạt động văn chương. Đặc biệt là văn chương trẻ, tác phẩm vẫn công bố rôm rả, tác giả vẫn đăng đàn hoan hỉ.
  • Độc thoại Trần Dần

    19/01/2010Khánh PhươngNgay từ thuở cùng Trần Mai Châu, Vũ Hoàng Địch, Vũ Hoàng Chương viết tuyên ngôn Tượng trưng, Trần Dần đã mặc nhiên khảng khái công bố quan niệm, thơ bỏ qua những biểu hiện đơn nghĩa của sự vật, sự kiện, đời sống, mà muốn dung hợp tất cả biểu hiện hiện thực trong cõi tương hợp của cảm giác, biến nó thành không gian rộng lớn tiếp biến kỳ ảo của những biểu tượng tiềm thức. Như vậy cũng có nghĩa, nhà thơ không được quyền sao chép ngay cả những cảm xúc dễ dãi của bản thân.
  • Có chút vốn văn tôi mới thấy mình nghèo

    05/01/2010Thanh Thuận (thực hiện)“Nhà văn nông dân” Ngô phan Lưu được làng văn cả nước biết đến khi ông đoạt giải nhất cuộc thi truyện ngắn của báo Văn Nghệ năm 2007. Từ đó, tác phẩm của ông xuất hiện nhiều trên báo chí. Có thể nói, sau cuộc thi, cây bút này đã chứng tỏ khả năng văn chương của mình trong lòng người đọc.
  • Mấy suy nghĩ từ cuộc đời và sự nghiệp của Vũ Trọng Phụng

    29/12/2009Nguyễn Đăng MạnhMột cây bút khi đã tạo ra được những kiệt tác, thì cuộc đời ông ta, tác phẩm của ông ta, tự chúng sẽ đặt ra biết bao vấn đề khiến ta phải suy nghĩ để khai thác những bài học kinh nghiệm, để rút ra những chân lý này khác về sáng tạo nghệ thuật. Vũ Trọng Phụng là trường hợp như vậy.
  • Tuổi của nghệ thuật

    25/09/2009Thái TuấnLàm một con người không phải là điều khó; nhưng cũng không phải chỉ biết kiếm ăn, tìm uống là đã thành người. Và trong một bức họa, vẽ lên cái hình thể, cái thân xác một người chưa hẳn là đã vẽ đúng về con người. Nghệ sĩ cũng là con người tự tìm hiểu về con người. Bởi nghệ thuật là con người cộng vào với thiên nhiên tạo vật để tạo thành một cao đẹp hơn, một thiên nhiên lý tưởng hơn cái thiên nhiên sẵn có.
  • Văn học so sánh

    01/09/2009Ddù muốn dù không, văn học quốc gia không thu mình trong tháp ngà của dân tộc trung tâm luận mà nó nằm trong các mối quan hệ phức tạp. Tương tự như vậy, một trào lưu văn học của một đất nước, một nhà văn, một tác phẩm nào đó cũng không thể nằm ngoài hệ thống các mối quan hệ chằng chịt. Tương tự như vậy, bản thân văn học cũng không thể co ro trong bộ áo choàng mỹ miều của mình mà chịu ảnh hưởng của các loại hình nghệ thuật khác, và những yếu tố phi văn học khác. Văn học so sánh là một chuyên ngành có khả năng giải thích và nghiên cứu những mối quan hệ đó.
  • xem toàn bộ