Bệnh vô cảm

08:11 CH @ Thứ Bảy - 26 Tháng Giêng, 2019

Sếp tôi hay nói nửa đùa nửa thật với cácnhân viên, đại ý rằng có một số nhân viên trong nhiều trường hợp đã vô cảmtrước những sự việc, hiện tượng bức xúc xảy ra ngoài xã hội, ngoài cộng đồng vàxem nó như trách nhiệm của ai đó, ở cơ quan nào đó chứ không phải liên quan tớinghề nghiệp của mình.

Sếp nói đúng nhưng cũng hơi oan cho anh em nhân viên chúng tôi, bởi ngoài xãhội bây giờ hình như vô cảm đã sinh thành bệnh, trở thành dịch, lây lan khánhanh thì phải. Em bé đụng vào cột điện lúc trời mưa ngập nước trên đường bịtrụ điện “giết” chết; một đứa bé hát rong khác thì sụp xuống hố ga mà ai đó"quên" đậy nắp lại sau khi thi công, cũng chết.

Miệng cống thoát nước thì không có lưới che chắn rác, nước mưa làm cuốn chếtmột đứa bé, hay chuyện người đàn ông đi xe đạp sụp xuống hố cống cũng bị nướccuốn chết, xe taxi thì bất ngờ sụp xuống miệng hố mọc bất thình lình trên đườnghay trời mưa cây xanh bất ngờ ngã đổ đè bẹp xe ô tô, xe máy…

Quá nhiều những tai nạn đã xảy ra, quá nhiều những câu chuyện thương tâm nhưtai bay vạ gió xảy đến người dân khi đi trên đường được báo chí đăng tải và dưluận bức xúc, ai cũng nghĩ trong đầu biết đâu ngày nào đó tới lượt mình.

Thế nhưng, em bé hát rong bị sụp hố ga chết, hay người đi đường va xuống lổthủng to tướng bất thình lình mọc trên đường nhưng người dân không thấy ai lêntiếng nhận trách nhiệm, thậm chí báo chí phỏng vấn thì đùn đẩy cho nhau. Điệnrò rỉ và giật chết em bé thì nghe đâu chỉ có một ông nào đó bị kỷ luật còn hàngtá vụ tai nạn thương tâm nhưng không hề thấy ông lãnh đạo ngành giao thông, ônglãnh đạo khu quản lý đường bộ… nhận trách nhiệm về mình.

Hai chiếc xe ô tô va nhau gây tai nạn trên đường thì công an giữ xe và điều trangay để xác định lỗi vi phạm, thậm chí khởi tố vụ án nếu có thiệt mạng. Nhưngnhững tai nạn thương tâm như đã nói, hiếm khi có ai nghe nói cơ quan công anvào cuộc, xem ai và cơ quan nào thiếu trách nhiệm để xảy ra cơ sự nói trên, vìsuy cho cùng, nó cũng là hành vi “thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng”.Cũng chẳng một cơ quan có chức trách nào nói cho dân rõ là có nên kiện không,kiện ai và kiện như thế nào?

Có lẽ, mấy cơ quan đó cũng như sếp tôi hay nói đùa là căn bệnh vô cảm, cứ nghĩđó là chuyện của ai đó, cơ quan nào đó chứ không liên quan tới mình. Ông quảnlý giao thông thì nói ông chủ đầu tư dự án, ông chủ dự án thì đổ ông thi công,ông thi công thì nói đã làm xong, phủi tay… Một tờ báo đã ví những lổ thủngtrên đường đã gây tai nạn là “lỗ thủng trách nhiệm”. Đúng nhưng chưa đủ. Tráchnhiệm của cơ quan nào đó thì họ có thể vô cảm, có thể quên, nhưng quyền củangười dân thì người dân phải đòi.

Xã hội ta có lắm đoàn thể, lắm cơ quan bảo vệ, bênh vực cho quyền và lợi íchchính đáng của dân. Nhưng trẻ em chết vì tai nạn trên đường thì cũng chẳng thấycơ quan bảo vệ bà mẹ trẻ em lên tiếng, rồi Đoàn thanh niên, Hội phụ nữ và hàngtá những hội, đoàn mà mục đích của nó khi thành lập là có tiêu chí bảo vệ, bênhvực cho quyền lợi cho hội viên của mình. Họ ở đâu vào những lúc như thế này,hay họ cũng vô cảm, cũng nghĩ rằng đó là trách nhiệm của ngành giao thông?

Họ cũng “quên” đòi quyền lợi. Quyền của mình, của hội viên của mình mà mìnhkhông đòi thì thử hỏi làm sao những người có trách nhiệm lại không “quên”.

Cập nhật lúc:

Nội dung liên quan

  • Vô cảm trong thế giới ảo

    22/12/2019Quỳnh TrangTừ chuyện câu nói vô cảm, bất nhã của một cô gái người Trung Quốc trước thảm họa xảy ra với các đồng loại khiến cư dân mạng bất bình, “ chân dung” của lối sống mất phương hướng, lệch lạc, thậm chí bất nhẫn của một bộ phận giới trẻ hiện nay đã được nhận diện. Đó cũng là lời cảnh báo cần thiết về tác động của thế giới ảo...
  • Luận bàn về ý thức trách nhiệm và thói vô cảm

    10/07/2017Phạm Lê Vương Các, sinh viên tp.HCMĐề thi Đại học môn Văn khối C năm nay được cho là hay nhất từ trước đến giờ với phần nghị luận về “tinh thần ý thức trách nhiệm và thói vô cảm” một vấn đề mang tính thời sự nóng bỏng. tuy nhiên có một số ý kiến nhận định cho rằng vấn đề này là “quá tầm” so với trải nghiệm của thí sinh. Vậy thì có tinh thần trách nhiệm và nói không với thói vô cảm có khó thực hiện như chúng ta vẫn nghĩ không hay là chúng ta chưa giáo dục được ý thức trách nhiệm cho thế hệ trẻ ngày nay?
  • Vô cảm và bất lực

    12/05/2016Vương Trí NhànHàng ngày các tin tức thuộc loại tiêu cực đã quá nhiều. Nhiều tới mức câu chuyện “người Việt thuộc loại chuộng dùng hàng ngoại nhất châu Á” do một tổ chức nghiên cứu quốc tế nêu lên, và vài tờ báo trong nước đăng lại... chẳng khiến mấy ai bận tâm.
  • Vô cảm

    14/04/2016Lê Ngọc SơnKhi truyền thống bàn nhiều đến chuyện người đi đường thấy tai nạn không dừng lại giúp đỡ, hay thấy đánh nhau nhưng chẳng can ngăn… liền quy kết cho thói vô cảm của người đời, hay sự thờ ơ của lối sống thị dân. Trong thời đại mà các giá trị thay đổi một cách chóng vánh như hiện nay, thì đó cũng là điều dễ hiểu...
  • Trái tim vô cảm

    07/12/2015Trịnh Trung HòaAi cũng có một trái tim nhưng không phải vì thế mà trái tim nào cũng rung động như nhau. Có trái tim vô cùng nhạy cảm, chỉ một chút rung động nhẹ nhàng cũng xao xuyến cả tâm hồn nhưng cũng có trái tim trơ trơ như gỗ đá trước những buồn vui của người khác...
  • Thói hư tật xấu của người Việt: Ai mạnh thì theo; Biếng nhác, vô cảm

    14/04/2015Vương Trí NhànHiện tượng quá đông dân và thường xuyên thiếu việc làm khiến cho nhiều người có tâm lý sống ngày nào biết ngày ấy. Ở thôn quê, những kẻ có chút tiền bạc hoặc có đủ ruộng chỉ còn thích ăn không ngồi rồi...
  • Có nên bao cấp lòng yêu nước?

    06/07/2011Phạm Gia MinhKhông thể có chỗ đứng cho cơ chế bao cấp đối với lĩnh vực thiêng liêng nhất trong trái tim và khối óc mỗi người Việt chúng ta, đó là lòng yêu nước. Bởi lẽ biển cả trí tuệ và lòng dũng cảm của nhân dân bao giờ cũng vô địch, nó có thể đưa cả con tàu vượt ngàn trùng nhưng cũng có thể lật thuyền ngay cả nơi nước cạn...
  • Về cách nhìn biểu tình của Đông A

    04/07/2011Đỗ Minh TuấnĐọc bài viết của Đông A về các cuộc biểu tình phản đối TQ gần đây với thái độ của kẻ ngoài cuộc và cách nhìn giễu cợt, gọi đó là những cuộc “biểu tình lai rai”, tôi rất ngạc nhiên. Ngạc nhiên vì tâm cảm của một trí thức như anh trong bối cảnh đất nước lâm nguy lại thể hiện trong bài viết không như tôi nghĩ...
  • Tổ quốc và vợ - chọn ai?

    04/07/2011Lê DũngNếu phải trả lời câu hỏi này thì e rằng có rất nhiều thằng đàn ông thời nay lúng túng. Đầu tiên quan trọng là cái khái niệm Tổ quốc là gì, có quan trọng thế nào đối với thằng ấy.
  • Trẻ thành thị có vô cảm với láng giềng?

    27/06/2009Tiến sĩ giáo dục Nguyễn Minh Thức - Giảng viên tâm lý học Nguyễn Văn CôngBài viết của hai chuyên gia giáo dục và tâm lý học dưới đây có thể sẽ gây ra những phản ứng đa chiều trong dư luận. Dù ở cực nào, đồng tình hay phản đối thì cũng cho thấy vấn đề rất đáng quan tâm. Chúng tôi mong nhận được những ý kiến tranh luận để có thể tiệm cận được gần nhất với vấn đề mà gần đây không ít nhà văn hoá, xã hội học đã báo động: trẻ em ở thành thị có đời sống tình cảm nghèo hơn trẻ ở nông thôn
  • Không vô cảm

    03/12/2008Đỗ Chí NghĩaMột lần nữa cái tên Đỗ Việt Khoa lại nóng lên trên các trang báo. Một câu chuyện có vẻ lặt vặt, chỉ là những xử sự của con người cụ thể với nhau, mà nhuốm nỗi buồn. Một bên là "người đương thời" Đỗ Việt Khoa, với lời tố cáo bị đe dọa hành hung bị cướp máy tính chỉ vì - như mọi lần- đã dám lên tiếng về những khoản thu không đúng quy định ở một trường THPT...
  • Không nên vô cảm trước sự tụt hậu

    15/07/2006GS. Hoàng TụyTrong kiến nghị gửi lên Trung ương và Chính phủ, chúng tôi đề nghị cần phải xây dựng lại giáo dục (GD) từ gốc. Vì sao?
  • xem toàn bộ