Tản mạn về tiết kiệm

09:21 CH @ Thứ Hai - 13 Tháng Ba, 2006

Tiết kiệm, hết sức tiết kiệm không chỉ để làm giàu cho ta mà còn vì sự phồn thịnh của quốc gia và cộng đồng!

Nhờ ngày còn bé nghe người lớn kể: có ông bố đưa con đi ăn phở ngoài hiệu đã dặn: “Khi ăn xong con phải để chừa một ít nước và bánh để chứng tỏ ta là người Hà Nội!". Lại có chàng trai mời người yêu đi quán uống nước đã ghé tai: Nhớ bớt lại chút cà phê trong ly để thể hiện “lịch sự kiểu Hà Nội”(!?). Lúc đó tôi đã thắc mắc: có đúng là người Hà Nội hay phong cách lịch sự kiểu Hà Nội phải lãng phí như vậy không?

Lớn lên, nhất là khi đất nước đã qua thời kì khó khăn mỗi lần được mời đi dự đám cưới mà lòng không khỏi xót xa tiếc cho khổ chủ vì đã đặt quá nhiều món làm khách ăn không hết, thừa mứa đầy bàn. Thức ăn đã lẫn với bia có lẽ chỉ có thể cho lợn?

Đất nước ta còn nghèo nhưng dân ta thực sự lãng phí. Chuyện không tiết kiệm tìm thấy ở mọi nơi, mọi ngành, nào là thấy vòi nước công cộng tồ tồ chảy cũng chẳng ai thèm khoá - của chùa ấy mà! Điện đường thắp sáng cả ban ngày cũng không ai có ý thức báo Sở điện - điện chùa ấy mà! Ba cái ví dụ trên chỉ là mấy nét chấm phá nhưng nguy hiểm hơn khi lãng phí đã ăn sâu vào tiềm thức con người.

Trong xã hội ta những ai được “xài tiền chùa” thì cứ gọi là xả láng. Nói gần nói xa chứ thực ra chỉ có các “quan” mới có vinh hạnh ấy. Cứ nhìn các “quan” ăn uống, tiêu xài thì thấy: uống rượu thì toàn gọi loại rượu ngoại đắt tiền (phải 3 - 4 sao trở lên, men ủ cỡ chục năm) đặc sản thì nào là vi cá mập, tay gấu hầm, gân nai...mà giá “chỉ có” vài chục đô một đĩa (!). Và cứ thoải mái mà gọi vì “có phải tiền của bọ đâu mà họ tiếc”! Vì đã uống quá nhiều mà đã quên mất ăn và cuối bữa lại thừa đầy bàn tiệc. Thật có khác gì vứt tiền qua cửa sổ? Nói vậy, dân ta không phải ai cũng lãng phí như các “quan” nhất là thần dân chúng em chỉ có “ tiền nhà” nêncũng phải khéo mà gắp. Việc mời khách ăn cơm ở nhà hàng, khách sạn hay ngồi thư giãn ngoài quán bia với bạn bè là chuyện thường trong giao tiếp. Chọn thực đơn sao cho hợp thói quen và khẩu vị của người ăn cũng như vừa đủ lượng với số thực khách rất quan trọng, không ít lần cùng bạn bè là doanh nhân đi ăn hiệu, khi ăn xong còn thừa, bạn tôi đã cho gọi phục vụ gói mang về cho “mấy thằng bạn ở nhà” (anh ta nói lái cho mấy chú chó, chiều naythể nào cũng được bữa cải thiện!). Chuyện gói về cũng chả có gì phải “sĩ” vì chính anh ta là người trả tiền!

Thậm chí gán đây khi dự tiệc cưới ở nhà hàng Sinh Đôi trong thành phố lên bàn còn có món ăn không hết, thấy khách yêu cầu là nhà hàng sẵn sàng đóng cẩn thận bằng hộp xốp gửi mang về. Đây cũng là một cải cách trong suy nghĩ của nhiều nhà hàng. Chả lẽ tiết kiệm không phải là lịch sự?

Xin mạn phép tích bài viết “Ông vua không đi chuyên cơ” của Ts Lê Đăng Doanh đăng trên Tuổi Trẻ ra ngày 4/2/2004 để kết cho bài viết: Vua Carl XVI Gustaf cùng phái đoàn quan chức Chính phủ Thụy Điển đến thăm chính thức nước ta bằng chuyến bay thương mại của hãng hàng không SAS, dừng nghỉ ở Bangkok để chuyển tiếp chuyến bay thương mại của hãng hàng không Thái tại Hà Nội. Khi bay vào Huế và TP.HCM, ông cũng dùng Vietnam Airlines, không dùng chuyên cơ với đoàn tuỳ tùng gọn nhẹ nhất cho một chuyến thăm chính thức cấp cao nhất của một trong những nước phát triển nhất và giàu có nhất. Chuyện cứ như cổ tích mà có thật.

Lại nữa, cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng trong chuyến thăm nước bạn đã được vua Thụy Điển mòi ăn tối chỉ với ba món chính: xúp, ít xà lách và vịt trời do chính tay vua đi săn về cùng món tráng miệng. Thủ tướng kể lại phải ăn hết các món thì đủ no, còn vua Thụy Điển đã nói: “Đất nước chúng tôi rất quý trọng Thủ tướng ...Bữa tối hôm nay cũng thể hiện sự quý trọng đó nhưng không cần quá nhiều. Chúng tôi phải tiết kiệm để có thể giúp đỡ các nước khác, trong đó có đất nước Việt Nam”.

Quả là một bài học lớn cho doanh nhân chúng ta: Tiết kiệm, hết sức tiết kiệm không chỉ để làm giàu cho ta mà còn vì sự phồn thịnh của quốc gia và cộng đồng!

Nguồn:
LinkedInPinterestCập nhật lúc:

Nội dung liên quan

  • Quy luật 90/10

    19/12/2017Trần Cao Dũng… Những điều đó xảy ra không chỉ riêng trong kỷ nguyên thông tin. Điều đó đã xảy ra hàng thế kỷ qua. Những ai không có tài sản làm việc cho những ai biết cách tạo ra, sở hữu và quản lý tài sản...
  • Tiền bạc

    26/02/2006Dù cho tình hình tài chính hiện tại của bạn như thế nào thì bạn cũng có thể quản lý được nó. Việc quản lý tiền bạc đòi hỏi 2 trong số những nguyên tắc hành động có tính quyết định nhất, đó là tính kiên trì và quyết đoán....
  • Tại sao người giàu nhanh hay bị phá sản?

    26/12/2005Trần Cao DũngTôi thường nghe mọi người nói : ‘Khi nào tôi kiếm được thật nhiều tiền, tất cả các vấn đề khó khăn về tài chính sẽ chấm dứt.’ Trong thực tế những rắc rối chỉ mới bắt đầu. Một trong những nguyên nhân khiến nhiều người mới trở nên giàu có lại phá sản ngay vì họ luôn dùng những công thức, thói quen tài chính cũ để áp dụng vào việc giải quyết những vấn đề tài chính mới...
  • Tri thức quản lý tài chính – Phần quan trọng nhất trong tri thức cơ bản về đầu tư.

    24/10/2005Trong thực tế cũng có không ít người, họ hoàn toàn không được học hành đến nơi đến chốn, thậm chí không hề biết gì về Marketing, những lý luận về kinh tế nhưng họ vẫn trở thành những nhà doanh nghiệp giỏi, những nhà đầu tư thành công. ...

Nội dung khác