Elite trong giới nhạc trẻ Việt Nam

08:36 CH @ Thứ Bảy - 04 Tháng Ba, 2006

Có một số người trẻ tuổi hoạt động trong một vài lĩnh vực của đời sống, ở độ tuổi trên dưới 30, đang được coi là “elite” mới, hay nói nôm na là những tinh hoa của xã hội Việt Nam đương đại. Trong giới nhạc trẻ liệu có được những người như vậy?

Nhưng thế nào thì được gọi là tinh hoa? Đây là cả một câu chuyện dài dài. Bên khoa học, tiến sĩ ở Havard, Cambrigde, Sorbone về chắc là tinh hoa rồi, nhưng bên nhạc trẻ, một lĩnh vực thuộc khu vực văn hoá đại chúng lấy đâu ra những bằng cấp cao sang đến như vậy. Ngay ở trong nước, chẳng có một trường Đại học nào (kể cả nhạc viện) có nổi một khoa nhạc nhẹ, dù là để dạy một thứ nhạc nhẹ sơ khai. Những người chơi nhạc trẻ đa phần là tay ngang, nếu chuyên nghiệp thì cũng không từ chuyên ngành ra. Về trình độ, phần lớn thực chất ở mức độ trung cấp âm nhạc và văn hoá PTTH.

Nhưng ở đâu cũng vậy thôi, phàm đã thành một giới, có một mặt bằng chung thì ít nhiều phải có tinh hoa của nó rồi, những con người hàng đầu, có đủ phẩm chất và tài năng để lôi cuốn và ảnh hưởng đến hoạt động của đồng nghiệp, có chất lượng sống cá nhân cao. Như vậy tinh hoa ở đây chỉ là một cách hiểu tương đối, trong một “văn cảnh” nhất định.

Nhìn cô Hồng Nhung đi hát, đi tập, đi chơi bằng xe hơi, thông thạo ngoại ngữ (tốt nghiệp Đại học ngoại ngữ) ở mức có thể đọc sách và giao tiếp thoải mái với bạn bè nước ngoài, sống trong một ngôi nhà tiện nghi, tràn ngập ánh sáng và màu xanh của cây lá, ngày dành 2 tiếng để tập yoga và thể hình nên dù tuổi đã 36 mà vẫn như còn con gái, lại là một ca sĩ hàng đầu ở Việt Nam không phải chỉ bởi sự nổi tiếng mà còn ở cái văn hóa âm nhạc thể hiện trong cách chọn bài và phong cách biểu diễn trên sân khấu, ở cái ảnh hưởng của cô trong công chúng nghe nhạc phổ thông (pop) trẻ tuổi. Mỹ Linh, Thanh Lam trong một hoàn cảnh khác nhưng chất lượng sống, sự thể hiện của văn hóa âm nhạc, sự lôi cuốn và tầm ảnh hưởng trong công chúng cũng không thua kém gì. Thế họ có phải elite không ?

Đấy là ca sĩ, còn những tay chơi nhạc trẻ. Quốc Trung, Anh Quân, Huy Tuấn đều là dân nhạc viện.Trung đi tu nghiệp ở Bungari, còn Quân, Tuấn thì ở Liên Xô cũ (Nhạc viện Tchaikovsky) rồi mày mò chơi nhạc nhẹ 7 năm ở Đức. Về nước, họ trở thành những tên tuổi hàng đầu của nhạc nhẹ Việt Nam. Họ là đẳng cấp trong phong cách nhạc nhẹ mà họ theo đuổi (Funk, R &B và World-Music). Vai trò của họ đối với sự phát triển này của họ trong lĩnh vực này ở nước ta là rất đáng kể. Chất lượng sống của cả ba cũng cao. Giỏi ngoại ngữ, giỏi coputer, lái xe hơi và sử dụng các phương tiện văn minh khác thành thạo, chơi tenis mỗi buổi sáng, rất sành điệu trong thưởng thức mặc dù về tiền bạc họ chẳng thấm tháp gì so với các đại gia trong các lĩnh vực ngành nghề khác. Thế thì trong giới của họ, họ có thể được coi là những tinh hoá? Đấy chỉ là một vài ví dụ, ở những người mà tôi biết rõ. Còn có những tên tuổi hàng đầu khác mà tôi có thể dễ dàng kể ra đây: Lê Minh Sơn, Đức Trí, Việt Anh, Đỗ Bảo… những nhạc sĩ sáng tác và phối khí, Ngọc Quân (tay chơi bộ gõ), Quyền Thiện Đắc, Hồng Kiên, Trần Mạnh Tuấn, những tay Saxophone danh tiếng… Rõ ràng trong giới nhạc trẻ đang hình thành một tầng lớp hay nói đúng hơn là một đẳng cấp mà xã hội không thể xem thường, mặc dù trong con mắt của một số tinh hoa cũ họ chỉ là “bọn nhạc pop ấy mà”.

Sống văn minh (do biết tiêu tiền chứ không phải do có nhiều tiền), chơi nhạc văn minh, có đóng góp cho cộng đồng những giá trị mà mình thu nhận được hoặc tạo ra, có sức lôi kéo và ảnh hưởng đến đồng nghiệp và công chúng trong lĩnh vực hoạt động của mình, những người như thế, theo tôi nghĩ có phẩm chất của những elite mới. Nhạc trẻ trong khu vực giải trí nhiều hơn là thưởng thức nghệ thuật, những tác động của chúng đến giới trẻ là rất lớn, nhất là trong những hoạt động nghệ thuật thực sự của nước ta còn đang rất yếu ớt (ấy là so với tình hình chung, chứ còn so với chính nó (hoạt động nghệ thuật) thì cũng chẳng đến nỗi nào). Nếu có được ngày càng nhiều những elite trong lĩnh vực này thì càng đáng mừng chứ sao.

30 năm sau chiến tranh, xã hội Việt Nam có nhiều biến đổi chưa hình thành được một tầng lớp tinh hoa mới. Thậm chí một số người trẻ tuổi với những nỗ lực của mình mau chóng trở thành những “tinh hoa cũ” với lời khen tặng “họ đã nối gót được cha anh”. Nối gót để đi vào con đường mới chứ đâu phải nối gót là tiếp tục bước trên những con đường cũ!

Tầng lớp tinh hoa là cái "phin lọc” của cả một xã hội, một cộng đồng, nó ngăn chặn những cặn bã văn hóa và giúp lưu thông những giá trị. Trong nhạc trẻ cũng thế, nếu không hình thành nổi một tầng lớp tinh hoa, công chúng trẻ sẽ bị tiếp nhận những cặn bã mà họ không biết. Hiện thời đang là như thế đấy. Tôi không phải là tinh hoa trong thế hệ của mình, càng không phải là một elite mới nhưng tôi biết ngưỡng mộ họ, thấy sự cần thiết (quá cần thiết) của họ trong những biến chuyển của đời sống, của cộng đồng. Chúng ta đang khuyến khích mọi người làm giàu, luôn hồ hởi treo những giải thưởng tiền bạc cho mọi cuộc thi để kích thích sự phấn đấu. VTV có hẳn một chương trình “Ai là triệu phú”. Nhưng để trở thành tinh hoa thì tiền chỉ là phương tiện cần thiết thôi. Đi tìm tinh hoa trong giới trẻ ở bất kỳ lĩnh vực nào mới là điều cần thiết. Hãy khuyến khích, ủng hộ họ, tạo mọi điều kiện tốt nhất cho họ. Những tên tuổi được nhắc đến trong bài này có thể trong con mắt ai đó chưa phải là những tinh hoa, cũng có thể. Nhưng sự thiên vị của tôi không phải nhắm vào những cá nhân, mà nhắm vào một lớp người, một thế hệ mà tôi và những bạn bè của tôi rất kỳ vọng.

Nguồn:
Cập nhật lúc:

Nội dung liên quan

  • Khe khẽ đông về

    10/10/2009Chu LaiHà Nội vẫn là nơi tôi sinh ra và sẽ là nơi tôi nằm xuống. Hà Nội xôn xao bốn mùa. lạnh thì lạnh ghê gớm nhưng đã nóng thì nóng không chịu nổi. Phải chăng chính vì thế mà cái man mác gió mùa thu, cái se lạnh nồng nàn của mùa xuân mới quý giá nhường bao...
  • Mùa xuân và văn chương trẻ

    28/01/2006Nguyễn HòaXuân Bính Tuất đã về. Và như là thói quen nghề nghiệp, tôi nghĩ tới những người viết văn trẻ - những người tôi vẫn thường đọc, thường chuyện trò, đôi khi còn hào hứng tranh luận giữa "bãi bia" hay quán cà-phê...
  • Chân dung phim Việt 2005

    01/01/2006PhanxineNăm 2005 đánh dấu một sự sôi động lạ thường của điện ảnh Việt Nam. Ba phim Tết, ba phim “cúng giỗ”, ba phim Việt Kiều làm, ba phim “chiếu trong yên ả”, và hàng loạt phim chuẩn bị tung ra dịp tết 2006…
  • Bóng đè của Đỗ Hoàng Diệu

    30/11/2005Nguyễn Thanh SơnSo sánh Đỗ Hoàng Diệu với Vệ Tuệ không chỉ là một sự khập khiễng - nó là cả một sự lố bịch. Chỉ có những ai chưa đọc Vệ Tuệ hay Đỗ Hoàng Diệu, hoặc chưa đọc cả hai, mới có thể đưa ra những nhận định như vậy. Hai nhà văn nữ này đi trên những con đường hoàn toàn khác nhau, cảm nhận thế giới bằng những giác quan khác nhau, dựa trên những phông văn hoá khác nhau, và sáng tạo ra những tác phẩm có những giá trị hoàn toàn khác nhau...
  • Sáng tác “Bóng đè”, phê bình “nói mớ”

    06/11/2005Nguyễn HoàTập truyện trình làng mang tên Bóng đè của nhà văn trẻ Đỗ Hoàng Diệu đã làm không ít nhà phê bình tốn giấy mực nhưng những ý kiến trái ngược nhau xem ra còn lâu mới đến hồi kết!
  • Phỏng vấn một nhà văn nữ trẻ

    22/10/2005Lê Thị Liên HoanPV: Thưa cô, có người kêu Bóng đổ là một tác phẩm nói nhiều đến tình dục?
    Nhà văn nữ: Rõ ràng.
    PV: Tại sao cô lại thản nhiên đến thế?
    Nhà văn nữ: Tại vì tôi hiểu rất nghiêm túc: không phải cứ tình dục là khiêu dâm...
  • Dịch giả Huỳnh Phan Anh trò chuyện về văn học hải ngoại

    03/08/2005Từng dạy triết học tại Sài Gòn, thế nhưng cái tên Huỳnh Phan Anh lại được biết tới với tư cách là nhà phê bình, dịch giả. Còn bản thân tác giả thì tự nhận mình là một nhà giáo "đi lạc vào văn học". Từ năm 2002, Huỳnh Phan Anh định cư tại Mỹ...
  • Nguyễn Thế Hoàng Linh và "cuộc trả lời phỏng vấn cuối cùng (?)"

    01/07/2005Gần đây, dư luận xôn xao về cuốn tiểu thuyết Chuyện của thiên tài (*) của một tác giả mới toe - Nguyễn Thế Hoàng Linh. Cái sự xôn xao ấy bắt nguồn từ chuyện hai nhà văn đương đại có tiếng - Hồ Anh Thái và Lê Minh Khuê, đã vô cùng hứng thú và tự nguyện làm “bà đỡ” cho tác phẩm được “mẹ tròn con vuông”.
  • xem toàn bộ