Đã diễn ra lễ trao giải Nobel Hòa Bình 2010 tại Oslo

07:10 CH @ Chủ Nhật - 12 Tháng Mười Hai, 2010
Do thiếu thông tin, một số bạn đọc chungta.com đã hỏi thông tin về lễ trao giải Nobel Hòa Bình năm nay đã diễn ra ra sao và quan điểm của chungta.com về sự kiện này.

Trước khi tổng hợp ngắn sự kiện trao giải Nobel Hòa Bình 2010 vừa diễn ra, chungta.com cho rằng có nhiều quan điểm đánh giá khác biệt về giải thưởng năm nay, khác biệt ở mức độ các quốc gia và mức độ các cá nhân (điều này cũng giống các tranh cãi thường xảy ra về Giải Nobel Hòa Bình). Chungta.com cho rằngsự kiện trao giải Nobel Hòa Bình hàng năm luôn luôn là một sự kiện lớn của thế giới, mang ý nghĩa biểu trưng tích cực tầm cỡ quốc tế, đề cao những giá trị lớn lao của nhân loại nói chung. Một ngườiđã khai sáng, trưởng thành đều có thể có quan điểm riêngvề sự tôn vinh của giải Nobel hòa bình năm naydựa trên sự suy nghĩ một cách độc lập.


Lễ trao giải Nobel Hòa Bình 2010 diễn ra tại Oslo, thủ đô Nauy sáng ngày 10/12/2010 (đúng ngày kỷ niệm 62 năm Ngày công bố bản Tuyên ngôn Nhân quyền Liên Hợp Quốc thông qua ngày 10 tháng 12 năm 1948).


Vắng mặt tại buổi lễ là nhà bất đồng chính kiến Trung Quốc, đang bị kết án 11 năm tù kể từ cuối năm 2009 vì tội âm mưu lật đổ Chính quyền Trung Quốc, năm nay 54 tuổi, người sẽ nhận giải thưởng Nobel Hòa Bình năm nay: Lưu Hiểu Ba. Ông và các đại diện của mình không đến được lễ trao giải.





Trong 194 nước trên toàn thế giới có đại diện 19 quốc gia không tham dự gồm: Trung Quốc, Nga, Kazakhstan, Colombia, Tunisia, Ả Rập Saudi, Pakistan, Serbia, Iraq, Iran, Việt Nam, Afghanistan, Venezuela, Philippines, Ai Cập, Sudan, Ukraine, Cuba và Morocco. Theo quan điểm của Bộ ngoại giao Trung Quốc, giải thưởng năm nay trao cho một tội phạm của Trung Quốc là một "trò hề", một sự ngăn trở Trung Quốc phát triển, "một sự sỉ nhục, bôi nhọ" giải thưởng của nhà sáng lập giải Alfred Nobel về việc trao giải cho người đóng góp cho hòa hợp dân tộc, tình hữu nghị giữa các quốc gia, thúc đẩy giải trừ vũ khí, tổ chức và tuyên truyền cho hòa bình. Quan điểm của Việt Nam không tham dự cũng tương tự vì cho rằng giải Nobel cần "được trao cho những tổ chức và cá nhân xứng đáng, không bị sử dụng vào các mục đích chính trị” (theo người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam bà Nguyễn Phương Nga).





Dù vắng mặt, Lưu Hiểu Ba vẫn đang hiện diện bằng một chiếc ghế chống và tấm bằng ghi tên được đặt lên. Quan khách của các quốc gia dồn về tấm chân dung lớn Lưu Hiểu Ba đang mỉm cười.









Nữ nghệ sĩ Na-Uy Liv Ullmann tuyên đọc, chỉ riêng văn bản ấy, đủ cho thấy rằng Lưu Hiểu Ba đáng là người nhận giải Nobel Hòa bình. "Tôi không có kẻ thù nào cả, tôi cũng chẳng có hận thù nào hết", giọng nữ nghệ sĩ vang lên, nhắc lại những lời của Lưu Hiểu Ba trước khi bị tuyên 11 năm tù vì tội “chống đối Nhà nước”.





Trong không khí vô cùng nghiêm trang, Chủ tịch ủy ban Nobel Na Uy, Thorbjorn Jagland, đã đọc bài diễn văn ca ngợi Lưu Hiểu Ba & quan điểm ông Lưu về lâu dài sẽ giúp Trung Quốc mạnh hơn và kêu gọi chính phủ Trung Quốc nên trả tự do cho ông.




Chungta.com xin giới thiệu toàn văn bài diễn văn của ông Thorbjorn Jagland:

"

Tâu bệ hạ và hoàng hậu, kính thưa quý bà, quý ông,

“Ủy ban Nobel Na Uy đã quyết định trao giải NobelHòa bình năm 2010 cho ông Lưu Hiểu Ba, cho cuộc tranh đấu trường kỳ bấtbạo động của ông ấy đòi các quyền cơ bản của con người ở Trung Quốc. Ủyban Nobel Na Uy từ lâu đã tin rằng có sự liên quan mật thiết giữa cácquyền con người và hòa bình. Các quyền đó là điều kiện tiên quyết cho‘tình huynh đệ giữa các quốc gia’, là điều mà Alfred Nobel đã viếttrong di chúc của mình”.

Tôi xin mượn những lời trên được trích trong đoạnđầu tiên thông cáo của Ủy ban Nobel Na Uy ký ngày 08/10 vừa qua khicông bố Giải thưởng Nobel Hòa bình năm nay, để mở đầu bài phát biểu này.

Chúng ta rất lấy làm tiếc là người đoạt giải lạikhông có mặt ở đây hôm nay. Ông đang bị cô lập trong một nhà tù ở phíađông bắc Trung Quốc. Ngay cả người thân cận nhất là vợ ông, bà Lưu Hà,cũng không thể đến đây với chúng ta. Do đó, hôm nay, sẽ không có huânchương hay chứng chỉ nào được trao tại đây cả.

Chỉ riêng thực tế đó, đã cho thấy giải thưởng này làquá cần thiết và xứng hợp. Chúng tôi xin chúc mừng ông Lưu Hiểu Ba,người đoạt Giải Nobel Hòa bình năm nay.

Trước đây, đã từng có những trường hợp người đượcnhận giải bị ngăn cản đến dự lễ trao giải. Ngay cả khi đã được đến,người nhận giải cũng còn nhiều lần bị lên án nặng nề bởi nhà chức tráchở quê hương mình. Tất cả đã được minh chứng trong ánh sáng của lịch sửrằng hầu hết các trường hợp đó đều là những giải thưởng thực sự quantrọng và xứng đáng.

Chúng ta đã từng gặp khó khăn cực lớn trong năm1935, khi ủy ban quyết định trao giải thưởng này cho Carl vonOssietzky. Hitler đã vô cùng tức giận và cấm tất cả người Đức khôngđược nhận bất kỳ giải thưởng Nobel nào. Vua Haakon đã không tham dự lễtrao giải. Bản thân Ossietzkycũng không đến Oslo và chết hơn một nămsau đó.

Moscow cũng đã giận dữ không kém khi Andrej Sakharovđược trao giải vào năm 1975. Ông cũng bị ngăn cản đến nhận giải thưởng.Vợ ông phải nhận thay. Điều tương tự cũng đã xảy ra với Lech Walesa (BaLan) năm 1983. Các nhà chức trách Miến Điện cũng điên tiết khi bà AungSan Suu Kyiđược trao Giải Nobel Hòa bình năm 1991. Một lần nữa, ngườiđoạt giải đã không thể đến được Oslo.

Năm 2003, Shirin Ebadi nhận Giải Nobel Hòa bình. Bàđã đến lễ trao giải. Người ta có thể nói khá nhiều về phản ứng của cácquan chức Iran nhưng rốt cuộc Đại sứ Iran đã tham dự buổi lễ.

Ủy ban Nobel Na Uy đã từng trao bốn giải cho NamPhi. Tất cả những người đoạt giải đã đến Oslo. Tuy nhiên, các giảithưởng dành cho Albert Lutulivào năm 1960 và Desmond Tutu năm 1984 đãchọc tức chế độ phân biệt chủng tộc apartheid ở Nam Phi và chịu sự phẫnnộ lớn từ chế độ này, trước khi đón nhận những tràng pháo tay nồngnhiệt bởi giải thưởng được trao cho Nelson MandelaFrederik Willemde Klerk năm 1993.

Tất nhiên, quan điểm khi trao các giải thưởng nàykhông bao giờ có ý xúc phạm bất cứ ai. Mục đích của Ủy ban Nobel làmuốn nêu lên mối liên hệ giữa nhân quyền, dân chủ và hòa bình. Và điềuquan trọng là để nhắc nhở thế giới rằng các quyền mà chúng ta đượchưởng rộng rãi ngày hôm nay là thành quả của sự chiến đấu và giànhchiến thắng của những con người đã dám liều mình xông pha, chấp nhậnnhững rủi ro rất lớn.

Họ đã làm tất cả điều đó cho tha nhân. Đó là lý do tại sao Lưu Hiểu Ba xứng đáng nhận được sự ủng hộ của chúng ta.

Mặc dù không ai trong số các thành viên của ủy banđã từng gặp Lưu, chúng tôi vẫn cảm thấy rằng chúng tôi quen biết ông.Chúng tôi đã nghiên cứu ông cách chặt chẽ trong một khoảng thời giandài.

Lưu sinh ngày 28 tháng 12 năm 1955 tại Trường Xuânthuộc tỉnh Cát Lâm, Trung Quốc. Ông lấy bằng Cử nhân văn chương tại Đạihọc Cát Lâm, rồi bằng thạc sĩ và tiến sĩ tại Đại học Sư phạm Bắc Kinh,nơi ông cũng đã tham gia giảng dạy. Ông từng ra nước ngoài với tư cáchgiáo sư thỉnh giảng ở các Đại học Oslo, Đại học Hawaii và Đại họcColumbia ở New York.

Năm 1989, ông quyết định trở về Trung Quốc để thamgia phong trào dân chủ buổi sơ khai. Vào ngày 02 tháng 6, ông và một sốngười bạn bắt đầu cuộc tuyệt thực tại quảng trường Thiên An Môn để phảnđối tình trạng thiết quân luật đã được ban bố. Họ đưa ra một tuyên ngôndân chủ 6 điểm, do Lưu viết, chống đối chế độ độc tài và ủng hộ dânchủ. Ông Lưu cũng đã phản đối bất kỳ cuộc đấu tranh sử dụng bạo lực nàochống lại chính quyền của một bộ phận sinh viên, ông đã cố gắng tìm mộtgiải pháp hòa bình cho sự căng thẳng giữa sinh viên và chính phủ. Bấtbạo động đã được định hình rõ nét trong thông điệp của ông. Vào ngày 04tháng 6, ông và bạn bè đã cố gắng để ngăn chặn một cuộc đụng độ giữaquân đội và các sinh viên. Nỗ lực của ông chỉ thành công một phần.Nhiều người đã chết, hầu hết ở bên ngoài Thiên An Môn.

Lưu đã nói với vợ rằng ông muốn Giải Nobel Hòa bìnhnăm nay sẽ được dành riêng cho “những linh hồn đã mất từ ngày 04 tháng6”. Đây là một niềm vui cho chúng ta khi giúp ông hoàn thành mơ ước củamình.

Lưu nói: “Sự vĩ đại của tranh đấu bất bạo động làngay cả khi phải đối mặt với bạo quyền chuyên chế gây ra bao đau khổ,nạn nhân sẽ đáp lại sự thù ghét bằng tình yêu, định kiến bằng lòngkhoan dung, kiêu ngạo bằng sự khiêm nhường, đáp lại tình trạng hạ nhụcnhân phẩm bằng phẩm giá và trả lời bạo lực bằng lẽ phải”.

Thiên An Môn đã trở nên một bước ngoặt trong cuộc đời Lưu Hiểu Ba.

Năm 1996, ông Lưu bị kết án ba năm lao động cải tạocho tội “gây rối trật tự công cộng”. Từ 2003–2007, ông là chủ tịch củaTrung tâm văn bút Trung Hoa – một tổ chức độc lập. Ông Lưu đã viết gần800 bài tiểu luận, trong đó có 499 bài ra đời từ năm 2005. Ông là mộttrong những kiến trúc sư trưởng của Hiến chương 08 – được thực hiện vàphổ biến rộng rãi vào ngày 10 tháng 12 năm 2008 – trong lời nói đầu củatài liệu này có đoạn “nhân dịp kỷ niệm đệ nhất bách chu niên Hiến phápđầu tiên của Trung Quốc ra đời, kỷ niệm 60 năm việc ban hành Tuyên ngônvề Nhân quyền, kỷ niệm 30 năm xây dựng Bức tường Dân chủ và kỷ niệm lầnthứ 10 việc chính phủ Trung Quốc ký Công ước quốc tế về các Quyền Dânsự và Chính trị”. Hiến chương 08 bảo vệ các quyền cơ bản của con ngườivà được hàng nghìn người Trung Quốc cả trong và ngoài nước ký tên hưởngứng.

Ngày 25 tháng 12 năm 2009, ông Lưu đã bị kết án 11năm tù giam và 2 năm bị tước các quyền chính trị vì tội "kích động lậtđổ chính quyền, chế độ xã hội chủ nghĩa và nền chuyên chính dân chủ củanhân dân". Ông đã liên tục tuyên bố bản án này vi phạm chính hiến phápTrung Quốc và những quyền cơ bản của con người.

Có nhiều nhà bất đồng chính kiến ở Trung Quốc vàquan điểm của họ có nhiều chỗ khác biệt. Các hình phạt nặng đối với ôngLưu làm cho ông ngày càng trở nên như một phát ngôn nhân đáng chú ý củaphong trào đòi các quyền con người. Thực tế trong một sớm một chiều,ông đã trở thành biểu tượng lớn – ở cả Trung Quốc và trên bình diệnquốc tế – của cuộc đấu tranh cho các quyền đó ở Trung Quốc.

Tâu bệ hạ và hoàng hậu, thưa quý bà, quý ông,

Trong thời chiến tranh lạnh, người ta tranh cãi vềcác mối liên kết giữa hòa bình và nhân quyền. Tuy nhiên, kể từ khi kếtthúc chiến tranh lạnh, các nhà nghiên cứu hòa bình và các nhà khoa họcchính trị hầu như đã thiếu nhấn mạnh thường xuyên cách mà các liên kếtđó liên hệ mật thiết với nhau như thế nào. Đây được cho là một trongnhững phát hiện "mạnh mẽ" nhằm đạt được các giá trị trên. Các nền dânchủ có thể đi đến chỗ chiến tranh chống lại các chế độ độc tài, và tấtnhiên phải tiến hành các cuộc chiến thuộc địa, nhưng hình như không cótiền lệ nào cho thấy một nền dân chủ đã phải đi tới chiến tranh chốnglại nền dân chủ khác.

Cần hiểu sâu sắc hơn "tình huynh đệ giữa các quốcgia" mà Alfred Nobel đã đề cập trong di chúc của mình và đó là một điềukiện tiên quyết để có hòa bình thực sự – điều khó có thể được tạo ra màkhông có nhân quyền và dân chủ.

Lịch sử thế giới hiếm có ví dụ nào tương tự về mộtsiêu cường đạt được sự tăng trưởng nhanh chóng như vậy trong một khoảngthời gian như Trung Quốc. Bắt đầu từ 1978, cứ mỗi năm, mỗi thập kỷ, tỷlệ tăng trưởng của đất nước này giữ vững ở mức 10% hoặc cao hơn. Mộtvài năm trước đây, sản lượng quốc gia của Trung Quốc đã lớn hơn của Đứcvà năm nay nó vượt cả Nhật Bản. Trung Quốc đã đạt được vị trí số haithế giới về tổng sản phẩm quốc gia. Sản phẩm quốc gia của Hoa Kỳ vẫncòn lớn gấp 3 lần Trung Quốc, nhưng trong khi Trung Quốc đang tiếp tụccon đường tăng trưởng của mình thì Hoa Kỳ lại là một trong những khókhăn nghiêm trọng.

Kinh tế thành công đã giúp cho hàng trăm triệu ngườiTrung Quốc thoát cảnh đói nghèo. Đối với việc giảm số người nghèo trênthế giới, Trung Quốc phải có được sự tín nhiệm hoàn toàn.

Chúng ta có thể đi đến mức khẳng định rằng TrungQuốc với 1,3 tỷ dân của mình, chính là nó đang mang số phận của nhânloại trên vai. Nếu nước này chứng tỏ có khả năng phát triển một nềnkinh tế thị trường xã hội với đầy đủ các quyền dân sự, điều này sẽ hứahẹn một triển vọng rất lớn tác động đến cả thế giới. Bằng không, tồntại nguy cơ xảy ra một cuộc khủng hoảng kinh tế xã hội trong đất nướcnày, mà hậu quả tiêu cực sẽ giáng lên tất cả chúng ta.

Kinh nghiệm lịch sử cho chúng ta lý do để tin rằngviệc tiếp tục phát triển kinh tế nhanh chóng bao hàm những cơ hội chotự do tư tưởng, tự do nghiên cứu và tự do tranh luận. Hơn thế nữa,không có tự do ngôn luận, thì tham nhũng, lạm quyền và vô tổ chức sẽtràn lan. Mỗi hệ thống quyền lực phải tạo được thế đối trọng dưới sựkiểm soát của người dân qua bầu cử, truyền thông tự do và quyền biểutình, phản biện của công dân.

Không ít thì nhiều các nước dưới chế độ độc tài cóthể tăng trưởng kinh tế nhanh chóng, nhưng không phải ngẫu nhiên mà gầnnhư tất cả các quốc gia giàu nhất thế giới đều theo chế độ dân chủ. Dânchủ mới có thể huy động các nguồn lực mới từ con người và công nghệ.

Vị thế mới đòi hỏi Trung Quốc phải gia tăng tráchnhiệm. Trung Quốc phải được chuẩn bị cho những tiếng nói phản biện vàphải coi đó là điều tích cực – như là một cơ hội để ngày càng tiến bộ.Bất cứ cường quốc nào cũng phải thực hiện theo cách này. Điển hình,chúng ta có đầy đủ, cụ thể các đánh giá về vai trò của Hoa Kỳ trongnhững năm qua. Bạn bè và đồng minh đã chỉ trích siêu cường này trong cảcuộc chiến Việt Nam lẫn việc phân biệt đối xử với người da màu trongcác quyền dân sự. Nhiều người Mỹ đã phản đối Giải Nobel Hòa bình đượctrao cho Martin Luther King năm 1964. Nhìn lại, chúng ta có thể thấyHoa Kỳ càng lớn mạnh hơn khi những người Mỹ gốc Phi có được quyền củahọ.

Nhiều người sẽ đặt câu hỏi về sự yếu kém của TrungQuốc – thay vì là tất cả sức mạnh quốc gia hiện có – không cho thấy sựcần thiết phải bỏ tù một con người những 11 năm chỉ vì anh ta đã thểhiện ý kiến của mình về cách thức mà anh ta nghĩ rằng đất nước của mìnhnên đi theo.

Có thể tìm thấy điểm yếu này thể hiện rõ ràng trongbản án dành cho ông Lưu, điểm được nhấn mạnh là đặc biệt nghiêm trọngchính là vì ông đã phát tán ý kiến của mình trên Internet. Nhưng điềuđó còn khiến những người lo lắng cho sự tiến bộ công nghệ có mọi lý dođể lo sợ cho tương lai. Công nghệ thông tin không thể bị xóa sổ. Nó sẽtiếp tục mở ra các giai tầng xã hội. Như Tổng thống Nga DmitrijMedvedev đã phát biểu về nó trên trang web của Viện Duma: "Công nghệthông tin cho chúng ta cơ hội để kết nối với thế giới. Thế giới và xãhội vẫn cứ đang ngày càng cởi mở hơn ngay cả khi giới cầm quyền khôngthích nó".

Không còn nghi ngờ gì nữa, ông Medvedev đã luôn mangsố phận của Liên Xô trong tâm trí. Sự thống nhất một cách cưỡng bách vàkiểm soát tư tưởng hòng ngăn cản đất nước tham gia vào cuộc cách mạngcông nghệ diễn ra trong những thập niên 1970 và 1980. Chế độ ấy đã sụpđổ. Đất nước vẫn đứng vững để đạt tới một vận hội lớn hơn khi bước vàogiai đoạn đối thoại với những con người nhưAndrej Sakharov.

Tâu bệ hạ và hoàng hậu, thưa quý bà, quý ông,

Ngày nay, không phải chính phủ quốc gia cũng khôngphải phe đa số trong các chính phủ quốc gia ấy có quyền lực không giớihạn. Nhân quyền đã giới hạn những gì mà các chính phủ quốc gia hoặc pheđa số trong một chính phủ quốc gia có thể làm. Điều này phải được ápdụng cho tất cả các nước là thành viên của Liên Hiệp Quốc và những aiđã tán thành Tuyên ngôn về Nhân quyền. Trung Quốc đã ký kết và thậm chíphê chuẩn nhiều công ước quốc tế quan trọng về quyền con người của LiênHiệp Quốc và Tổ chức Lao động Quốc tế (ILO). Điều thú vị nữa là TrungQuốc đã chấp nhận cơ chế giải quyết xung đột siêu quốc gia khi gia nhậpWTO.

Bản thân Hiến pháp của Trung Quốc duy trì các quyềncơ bản của con người. Điều 35 của hiến pháp này chỉ ra rằng: “Công dâncủa nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa được hưởng tự do ngôn luận, báochí, hội họp, lập hội, tuần hành và biểu tình”. Điều 41 bắt đầu rằngcông dân “…có quyền phê bình và đóng góp ý kiến đối với bất kỳ cơ quannhà nước hay cán bộ nhà nước nào”.

Ông Lưu đã thi hành quyền công dân của mình. Ông đã không làm gì sai cả. Do đó, ông ấy phải được trả tự do ngay lập tức!

Trong 100–150 năm qua, nhân quyền và dân chủ đãgiành được một vị trí mạnh mẽ hơn bao giờ hết trên thế giới. Và cùngvới các giá trị này, là hòa bình. Điều này có thể trông thấy rõ ở châuÂu, nơi từng có rất nhiều cuộc chiến tranh đã diễn ra, và là nơi khởiđầu của các thế lực thực dân gây ra nhiều cuộc chiến khắp thế giới. Cảchâu Âu ngày nay là một lục địa của “hòa bình”. Phi thực dân hóa sauThế chiến thứ hai đã giúp cho một số quốc gia, đầu tiên ở châu Á và sauđó ở Châu Phi, có cơ hội tự trị với cam kết tôn trọng các quyền cơ bảncủa con người. Nhiều quốc gia đã nắm chắc lấy cơ hội, trong đó Ấn Độdẫn đầu. Qua những thập kỷ gần đây nhất, chúng ta đã thấy các nền dânchủ đã củng cố vị thế của mình ở châu Mỹ Latinh, ở Trung và Đông Âu nhưthế nào. Nhiều quốc gia thuộc thế giới Hồi giáo đều đang bước đi cùngmột con đường (dân chủ): Thổ Nhĩ Kỳ, Indonesia, Malaysia. Một số nướckhác cũng đang trong tiến trình mở cửa hệ thống chính trị của họ.

Các nhà hoạt động nhân quyền tại Trung Quốc là nhữngngười bảo vệ trật tự quốc tế và các xu hướng chính trong cộng đồng toàncầu. Với cái nhìn trong ánh sáng như vậy, thì họ không còn là các nhàbất đồng chính kiến, nhưng là đại diện cho hàng ngũ tiên phong cho côngcuộc phát triển thế giới hôm nay.

Ông Lưu phủ nhận sự chỉ trích nhắm vào đảng Cộng sảnđồng nghĩa với sự xúc phạm đến đất nước và nhân dân Trung Quốc. Ông chorằng: “Ngay cả nếu đảng Cộng sản đang là đảng cầm quyền, nó không thểđược đánh đồng với đất nước, nó phải tách biệt với quốc gia và nền vănhóa dân tộc”. Sự thay đổi ở Trung Quốc có thể mất thời gian, một thờigian rất dài để cải cách chính trị, như ông Lưu nói “được dần dần hòabình, trật tự và kiểm soát”. Trung Quốc đã có đủ các nỗ lực nhằm thayđổi cách mạng. Chúng chỉ dẫn đến sự hỗn loạn. Tuy nhiên, như ông Lưucũng viết: “Một biến đổi to lớn hướng tới tính đa nguyên trong xã hộiđã xảy ra, và nhà cầm quyền không còn có thể hoàn toàn kiểm soát toànxã hội”. Tuy nhiên, sức mạnh của chế độ có thể còn lớn, mỗi cá nhânriêng lẻ phải làm hết sức mình để sống “một cuộc sống trung thực vớitất cả phẩm giá của mình”, nguyên văn lời nói của Lưu Hiểu Ba.

Đáp lại, nhà chức trách Trung Quốc tuyên bố rằngGiải Nobel Hòa bình năm nay làm nhục Trung Quốc và cung cấp những mô tảhết sức xúc phạm về ông Lưu.

Lịch sử cho thấy nhiều ví dụ về các nhà lãnh đạochính trị lợi dụng xúc cảm dân tộc và cố gắng “biến thành… quỷ” tất cảnhững ai có ý kiến ngược lại với mình. Họ nhanh chóng trở thành “taychân” của các thế lực nước ngoài. Điều này đôi khi còn diễn ra nhândanh tự do và dân chủ, nhưng hầu như luôn luôn có một kết cục bi thảm.

Chúng ta thừa nhận điều này trong luận điệu của cuộcchiến chống khủng bố: “Chỉ có thể theo ta hoặc là chống lại ta”. Cáccách thức không dân chủ như là tra tấn và bỏ tù mà không xét xử đã từngđược sử dụng nhân danh tự do. Việc này chỉ khiến cho thế giới phân cựclớn hơn và làm hại cuộc chiến chống khủng bố.

Lưu Hiểu Ba là một người lạc quan, mặc dù nhiều nămsống trong tù. Trong kháng cáo gửi cho tòa ngày 23 tháng 12 năm 2009,ông nói: “Tôi, với tất cả sự lạc quan, trông mong sự ra đời của mộttương lai tự do cho Trung Quốc. Cho không có lực lượng nào có thể chấmdứt cuộc tìm kiếm nhân lực cho nền tự do và cuối cùng Trung Quốc sẽ trởthành một quốc gia pháp quyền, nơi mà quyền con người mới là sự cai trịtối cao”.

Isaac Newton đã từng nói: “Nếu tôi có nhìn thấy xahơn, đó là bằng cách đứng trên vai những người khổng lồ”. Khi chúng tacó thể nhìn về phía trước ngày hôm nay, đó là nhờ chúng ta đang đứngtrên vai của nhiều người đàn ông và đàn bà, những người trong những nămqua – thường đang trong tình thế rất nguy hiểm – đã dám đứng vững trênnhững gì họ tin vào và do đó, nền tự do của chúng ta mới có thể đượcthực hiện.

Vậy thì, trong khi những người khác vào lúc này đangbận đếm tiền, đang tập trung hoàn toàn vào những lợi ích quốc gia ngắnhạn của họ, hoặc đang còn thờ ơ, thì Ủy ban Nobel Na Uy đã một lần nữachọn cách ủng hộ những chiến binh – cho tất cả chúng ta.

Chúng tôi chúc mừng ông Lưu Hiểu Ba, người nhận GiảiNobel Hòa bình năm 2010. Quan điểm của ông sau cùng sẽ đưa Trung Quốctrở nên vững mạnh. Chúng tôi xin gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đếnông và Trung Quốc trong những tháng năm phía trước.

"(Bản dịch: Quốc Ngọc)

Sau lễ trao giải, Tổ chức Ân xá Quốc Tế tại Na Uy tổ chức lễ rước đuốc chúc mừng giải Nobel Hòa Bình mới, tại Youngstorget, Oslo vào 18 giờ cùng ngày.





Ngày 11/12 tại trung tâm Nobel ở Oslo tổ chức một cuộc triển lãm mang tên "Tôi không có kẻ thù" dành riêng cho Lưu Hiểu Ba. Tối cùng ngày có một buổi hòa nhạc rock.



Nguồn:
FacebookTwitterLinkedInPinterestCập nhật lúc:

Nội dung liên quan

  • Về sự ra đời của Bản tuyên ngôn phổ quát về quyền làm người (10-12-1948)

    10/12/2017Nguyễn Ngọc LanhĐể vĩnh viễn loại trừ thảm hoạ chiến tranh, điều tiên quyết là phải tôn trọng phẩm giá từng con người, đồng nghĩa với phải bảo vệ và mở rộng QUYỀN LÀM NGƯỜI (human rights) của mỗi cá nhân. Rốt cuộc phải có một Bản Tuyên Ngôn phổ quát về QUYỀN LÀM NGƯỜI.
  • Tuyên ngôn Nhân quyền Liên hợp quốc (10-12-1948)

    10/12/2010Công bố bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền này như một tiêu chuẩn thực hiện chung cho tất cả các dân tộc và quốc gia, sao cho mỗi cá nhân và đoàn thể xã hội luôn nhớ tới bản tuyên ngôn này, nỗ lực phát huy sự tôn trọng các quyền tự do này bằng học vấn và giáo dục, và bằng những biện pháp lũy tiến trên bình diện quốc gia và quốc tế, bảo đảm sự thừa nhận và thực thi trên toàn cầu các quyền tự do này cho các dân tộc thuộc các quốc gia hội viên hay thuộc các lãnh thỗ bị giám hộ.
  • Tìm hiểu thêm về giải thưởng Nobel Hòa bình thế giới năm 2010 cho Lưu Hiểu Ba

    16/10/2010Bùi Quang MinhQua bài viết này, Chungta.com xin được trả lời một số câu hỏi bạn đọc nêu ra cho chúng tôi nhằm cung cấp một cái nhìn của chúng tôi cho sự kiện giải Nobel Hòa Bình 2010 và hiểu thêm về nhân vật được giải thưởng này tôn vinh...
  • Tuyên ngôn toàn thế giới về nhân quyền của Liên Hợp Quốc (*)

    08/12/2008Ngày 10 – 12 – 1948, Liên Hợp quốc công bố bản Tuyên ngôn toàn thế giới về nhân quyền. Bản Tuyên Ngôn thể hiện các khát vọng và mục tiêu hướng tới của toàn nhân loại đã được nhà nước Việt Nam long trọng cam kết thực hiện.