Chùm thơ Thiền

09:13 CH @ Thứ Bảy - 28 Tháng Hai, 2009

Thiền Niệm

Sống sao lòng thật thảnh thơi,
Xem đời như cuộc dạo chơi sơn hà,
Năm châu ấm một mái nhà,
Tình thương hiểu biết là quà Phật ban.

Dù xuống biển hay lên ngàn,
An nhiên tự tại... lạc quan tu Thiền,
Chánh niệm tuệ giác kết liền
Từ bi hỷ xả... mãn viên giữa trần.

Đất trời huyền diệu muôn phần,
Mưa thiêng Cam Lộ trong ngần rơi ... rơi...
Hòa chan Tâm Bụt nơi... nơi...
Thế giới rạng ánh mắt cười... thương nhau.

Thiền Hành

Bước chân, hơi thở, nụ cười
Ba phép chánh niệm của người thảnh thơi.

Đặt bước là đã.... tới nơi,
An trú hiện tại, đất trời nở hoa
Thở sâu, êm nhẹ, bình hòa,
Thân tâm tạo hợp một tòa kỳ quan
Cười nụ thấu hiểu, dung khoan,
Não phiền tan biến, hân hoan ngập lòng.

Cùng Thầy dạo khắp non sông,
Gieo niềm tin mới, Thiền tông nhập đời,
Thức tỉnh tâm trí bao người,
Chung xây hạnh phúc, rạng ngời tổ tiên.

Hành Xả

Hành xả công năng thật nhiệm mầu,
Chịu đòn mạ lỵ có sao đâu,
Ung dung chánh pháp sâu tâm khảm,
Sen thơm tỏa ngát ao bùn nâu.

Bồ Đề

Tâm đắc - như rễ chùm vững chãi,
Ý thông - tựa thân thẳng dẻo bền,
Ngôn chánh - là lá cành tươi tốt
Hạnh lành - đầy hoa nụ thắm tươi.

*

Thành quả tròn đầy công tu dưỡng
Thơm ngon ngọt bổ vị chẳng lường,
Người hiền tạo phúc ngàn người hưởng
Cây quý nở hoa vạn lây hương


Bát Nhã

Được làm việc muốn làm,
Thích việc mình đang làm,
Hạnh phúc là như vậy,

Còn điều chi muốn ham?


*

Ý niệm cùng tâm tu,
Ngôn hạnh hòa nhất như,
Bát nhã là trí huệ,
Sánh tâm đấng thượng phu!

Giác Ngộ

Vượt qua Sáu Thức quậy lăng xăng
Gặp Thức Bảy Si níu lằng nhằng,
Bình tĩnh lặng thinh chinh phục nốt,
Nhạp vào Thức Tám - giác vạn năng.

*

Phật Pháp ngón tay chỉ mặt trăng,
Lái tàu nương ánh đèn hải đăng,
Đến bờ Giác ngộ buông bỏ hết,
An lạc dạo chơi cõi Vĩnh hằng

Học Đạo

Học Đạo lòng ta thỏa nguyện cầu,
Xả buông vạn sự chấp gì đâu,
Quay về lạc trú hơi Tâm Bụt,
Tuệ giác tình thương hạnh phúc giầu


Ơn Thầy

Tỉnh ngộ bởi duyên được gặp Thầy,
Người là Bồ Tát hiện hiện thời nay,
Chánh tín đại nguyện lời Bụt dạy,
Thiết lập Tịnh độ thế gian này


Nụ Cười

Nụ cười hàm tiếu thoảng trên môi
Tâm thân hòa nhập nhất như rồi,
Mặt trời quán niệm soi khắp nẻo,
Từ hòa quán sát mọi sự trôi


Dạt Dào biển lớn
(Chánh pháp như biển lớn)

Dải cát mịn... đưa chân ta về biển,
Đứng mênh mông .... luôn chung thủy đợi chờ
Thả lên bờ... những phù du bèo bọt,
Nhận vào mình... nước ngọt mọi dòng sống.
Tình mặn mà... dù phong ba bão tố,
Chẳng đầy vơi... mặc ngày tháng năm dài,
Sâu đáy lòng.... nuôi san hô ngọc quý,
Rộng cõi tâm... sinh dưỡng triệu muôn loài.

Kiến Tánh

Bất nhị - hữu nhị thành vô nhị,
Vô niệm - nơi niệm mà không niệm,
Vô tướng - nơi tướng luôn lìa tướng,
Vô trụ - đối cảnh tâm lặng không.

*
Pháp môn Bất Nhị xưa tới nay,
Vô niệm làm tông vốn tỏ bày,
Vô tướng làm thể không dao động,
Gốc là Vô trụ, Kiến Tánh ngay


Thành Phật

Trải qua ma khảo biết bao lần,
Thành Phật bão giông chẳng ngại ngần,
Vượt nạn phục ma thành tiên thánh,
Chẳng ma chẳng nạn chẳng thành nhân


*

Giác tánh Như Lai ở Tự tâm,
Hào quang chiếu diêu khắp xa gần,
Thân - tâm như một thanh tịnh thể,
Ta - Phật chẳng hai, chuyển pháp luân.


Cập nhật lúc:

Nội dung liên quan

  • Clip và bản dịch bài thơ ‘Đợi Anh Về’

    19/05/2020Nguyễn Tất San, Nguyễn Tất ThịnhBức tranh trên cát không như bức tranh tĩnh mà là cả một câu chuyện tình cảm động trong Chiến tranh vệ quốc. Qua clip này, chúng ta cảm nhận được nhiều hơn về bài thơ Đợi Anh Về của nhà thơ Xô Viết Xi-Mô-Nốp (bản dịch của Tố Hữu, bản dịch lại của cha con tôi)...
  • Sự kết nối thơ thiền xưa và nay

    30/01/2009Hoàng Thị Ngọc BíchTrong xã hội hiện đại, con người dường như bị cuốn theo những lo toan, bộn bề của cuộc sống thường nhật. Nhưng không vì lý do đó mà họ đánh mất cảm xúc của mình. Ẩn sâu trong tâm hồn mỗi cá nhân vẫn là "chất nghệ sĩ" mãnh liệt và khi bắt gặp nguồn cảm hứng thì họ có thể làm nên những áng thơ...
  • Còn gặp nhau...

    23/01/2009Tôn Nữ Hỷ KhươngƯu ái dành tặng những tâm hồn đồng điệu
    Còn gặp nhau thì hãy cứ vuiChuyện đời như nước chảy hoa trôiLợi danh như bóng mây chìm nổiChỉ có tình thương để lại đời
  • Nguyễn Thế Hoàng Linh và "cuộc trả lời phỏng vấn cuối cùng (?)"

    01/07/2005Gần đây, dư luận xôn xao về cuốn tiểu thuyết Chuyện của thiên tài (*) của một tác giả mới toe - Nguyễn Thế Hoàng Linh. Cái sự xôn xao ấy bắt nguồn từ chuyện hai nhà văn đương đại có tiếng - Hồ Anh Thái và Lê Minh Khuê, đã vô cùng hứng thú và tự nguyện làm “bà đỡ” cho tác phẩm được “mẹ tròn con vuông”.

Nội dung khác