Đang tải dữ liệu...
ChúngTa.com.NET CommunityHanoi Software JSCDoanh nhân 360
Home
 
Suy ngẫm
 
Giáo dục
 
Trải nghiệm Trưởng thành
 
Kinh doanh
 
CNTT
 
Góc Giải trí
 
Tác giả
   Thực trạng GD phổ thông    Thực trạng GD đại học    Thực trạng thi cử    Cảm nghĩ    Đề xuất Giải pháp
Tìm bài viết
Tìm kiếm nâng cao
Thống kê
Số lượt truy cập: 44.684.609
Số người trực tuyến: 232
Trang chủ  >  Giáo dục

... “Thật đáng buồn cho cách dạy của chúng ta...”

Thời Hàn Băng (Trung Quốc)
Tạp chí Tia Sáng
   
03:55' PM - Thứ hai, 06/04/2009

Bài “Các em thật giỏi quá” để lại trong tôi một ấn tượng mạnh hơn bất cứ lời bình nào về nền giáo dục của nước Mỹ.

Người thầy giáo trong bài báo ấy chẳng khác một thiên thần. Ông đem lại cho lũ trẻ lòng công bằng, tình yêu thương, tinh thần đoàn kết giúp đỡ lẫn nhau, tư duy lý tính, ý nghĩa của cuộc đời … Với cách giáo dục như thế, sao mà lũ trẻ không có tình thương, sao mà chúng còn chịu sự ràng buộc và hạn chế của những điều này khoản nọ nào đấy ?

Tôi bỗng nhớ lại hồi học trung học, thầy giáo có tổ chức cho chúng tôi học tập tấm gương Lại Ninh.

Chuyện Lại Ninh như sau: Ngày 13 tháng 3 năm 1988, thiếu niên Lại Ninh 14 tuổi bỗng phát hiện thấy có đám cháy trong rừng, anh liền tức tốc chạy tới chỗ cháy và cầm lấy một cành cây hăng hái quên mình dập lửa. Tuy các đội viên đội chữa cháy từng khuyên mọi người chớ chạy đến gần đám lửa, nhưng vì không đành lòng nhìn thấy tài sản của Nhà nước bị thiệt hại, Lại Ninh vẫn tiếp tục dập lửa. Sau cùng đám cháy rừng bị dập tắt, hơn 3500 mẫu rừng được cứu thoát, trạm vệ tinh chuyển tiếp truyền hình trong rừng và nhà kho của công ty dầu lửa cũng bình yên vô sự. Sáng hôm 14, người ta tìm thấy xác Lại Ninh trong đống tro rừng. Tay phải anh vẫn còn nắm chặt cành cây, mặt hướng lên đồi, cặp kính cận thị văng đâu mất, tay trái bám lấy mặt đất, chân phải ở tư thế leo lên đồi. Lại Ninh đã vĩnh biệt chúng ta nhưng tinh thần của anh mãi mãi còn sống với chúng ta. Anh là tấm gương để chúng ta học tập noi theo! Anh mãi mãi là niềm kiêu hãnh của chúng ta!

Lại Ninh là một thiếu niên tốt và có tinh thần quý trọng của công rất cao. Thế nhưng tại sao chúng ta không dạy dỗ trẻ em cách phòng tránh khi có cháy rừng mà lại khuyến khích các em chạy tới đám cháy? Có “tài sản Nhà nước” nào quý hơn tính mạng con người chăng ? Những người thân của Lại Ninh sẽ phải chịu đựng nỗi đau như thế nào vì chuyện ấy ? Còn có cách giáo dục nào thiếu đạo đức hơn lối dạy trẻ em như thế không ? Nhất là ngày nay, trong khi một lũ quan tham ra sức chiếm đoạt “tài sản Nhà nước” thì ta vẫn tiếp tục dạy dỗ các em hy sinh thân mình để bảo vệ một loại tài sản nào đó, thử hỏi đạo trời ở đâu?

Tại nước Mỹ, khi xảy ra nguy hiểm, các thầy cô giáo bao giờ cũng khuyên răn học trò rời xa ngay nơi đó và hướng dẫn chúng rất tường tận cách tránh né. Họ hiểu rằng tính mạng giữ được thì lại có thể làm ra tài sản… Cách giáo dục của chúng ta thì có thể đưa bao nhiêu thanh thiếu niên ưu tú đi tới chỗ chết!

Thế nhưng trước đây tôi đâu có biết đạo lý ấy. Tôi từng mong muốn mình cũng được như Lại Ninh liều thân chữa cháy, dẫu có hy sinh trong đám lửa thì cũng không quản ngại. Cho tới năm học lớp 12, tôi được một thầy giáo trẻ dạy môn sử có lương tri bảo ban cho dần dần hiểu rõ thực chất của nhiều vấn đề, từ đó tôi bắt đầu suy nghĩ sâu sắc. Sau khi trở thành nhà báo, đi nhiều thấy nhiều, tôi dần dần hiểu ra rằng tính mạng con người, tình thương yêu, lòng khoan dung và niềm tin mới là thứ đáng quý nhất.

Kiểu giáo dục khuyên bảo lũ trẻ con ấu trĩ xông vào cứu cái gọi là “tài sản Nhà nước” ấy thật đáng trách, ngay cả loài cầm thú cũng chẳng làm thế. Tất cả mọi thứ vật chất đều có thể làm lại, riêng sinh mạng thì không thể.

Cách giáo dục ấy hủy hoại lũ trẻ từ nhỏ, xóa bỏ thiên tính của chúng, ươm trồng hạt giống tính nô lệ. Ngay từ ở nhà trẻ, có cô giáo đã quyết định thái độ đối xử với từng cháu tùy theo bố mẹ cháu chức vụ cao hay thấp, giàu hay nghèo; ngay từ tuổi ấy chúng đã dần dần học được cách lấy lòng cô giáo. “Nô tính” ấy thâm căn cố đế tới mức sau này có người leo lên địa vị lãnh đạo rồi mà vẫn còn giữ thói cũ, thậm chí còn nặng hơn. Thấy khách nước ngoài thì cung kính vâng vâng dạ dạ; thấy quần chúng bình thường thì nạt nộ ra oai … Thật là đáng buồn làm sao !

Chế độ giáo dục xóa bỏ lương tri, tính người, hủy hoại tình thương yêu, trau dồi nô tính và tính phục tùng, gạt người nghèo ra khỏi ghế nhà trường chẳng những chỉ đào sâu hố ngăn cách giàu nghèo mà còn hủy hoại tiền đồ của một dân tộc. Nếu không thấy rõ sự khác biệt giữa chúng ta với người Mỹ ngay từ cách giáo dục trẻ em, nếu không cải tổ nền giáo dục mà cứ phát triển theo kiểu giết gà lấy trứng như thế này thì chúng ta sẽ mãi mãi chẳng đuổi kịp người Mỹ và con cháu chúng ta sau này sẽ phải trả giá đau khổ cho cách tăng trưởng kinh tế này.

Số lượt đọc:  5156  -  Cập nhật lần cuối:  06/04/2009 04:14:13 PM
    8
Thật buồn
Nguyen  - Email:  vnguyen@waikato.ac.nz   (03/09/2009 05:39:46 AM)
Chuyện Lại Ninh thật sự là một chuyện phản giáo dục. Nó cũng giống như các sự kiện thật gần đây mà báo chí hô hào về sự dũng cảm của một số em học sinh liều mình cứu bạn trong cơn lũ, hay bị chìm đò, trong khi chẳng đưa ra một lời khuyến cáo nào về cách phản ứng thông minh hơn, như kêu gọi nguời lớn ứng cứu, hay gì đó...

Biết rằng đó là hành động thật cao cả, nhưng nếu như mà các học sinh này đưọc giáo dục về cách phòng chống khi gặp nạn, thì các em sẽ có cách ứng xử tốt hơn, thay vì là cứ bám vào tinh thần hi sinh anh dũng theo kiểu giáo dục 'nô tính' như Hàn Băng đã viết, thì thật buồn.
Giải pháp nào cho giáo dục
nguyenkieu  - Email:  kieuhoi@yahoo.com   (19/06/2009 10:30:58 PM)
Khoảng cách lớn nhất chính là từ lời nói đến hành động, kể ra thì nghe buồn lòng nhưng cải cách làm sao, cho con em chúng ta ra nước ngoài học hỏi để rồi được mấy người nhiệt huyết trở về xây dựng quốc gia đâu, điều này cón đáng buồn hơn.

Hãy tự tay uốn nắn những mầm non của đất nước, tự do phát triển nhưng phải có định hướng. "Mười năm trồng cây nhưng trăm năm mới trồng được người"
Phải thay đổi mục tiêu giáo dục như thay máu
Minh Hà  - Email:  minhha@yahoo.com   (17/05/2009 09:24:34 AM)
Bài viết thật giá trị cho những ai còn quan tâm đến giáo dục trẻ em và hình thành nhân cách con người. Tôi cũng là thầy giáo, cũng mang máng nghĩ như tác giả Hàn Băng, nhưng khi đọc bài viết này, tôi mới hiểu rõ hơn tại sao giáo dục của ta không tạo ra được một lớp người có tính cách, thông minh sáng tạo, dũng cảm và có bản ngã. Sự giáo dục đó chỉ phục vụ cho một số ít người gọi là "lãnh đạo".

Giáo viên ta không giỏi vì cũng là những HS như thế mà thành, nhưng không trách học được, họ ở trong một môi trường, một xã hội xưa nay thế cho nên họ thế là phải. Phải thay đổi lại nội dung và mục đích giáo dục nếu ai đó còn nói đến đất nước.

Phải thay đổi như thay máu thì may ra mới chữa được bệnh cho GD.
Đáng sợ!
penguin  - Email:  chuyenbinhthuong_thethoi0@yahoo.com   (29/04/2009 08:22:07 PM)
Học sinh bây giờ học như 1 cái máy! Giáo dục bây giờ ko phải là đào tạo con người mà là đang hướng tới lập trình máy móc!
Hãy nói tiếng yêu thương với trẻ thơ
Ngô thu Huyền  - Email:  huyen.ngothuhuyen_xhh9b@yahoo.com   (25/04/2009 09:59:35 PM)
Cuộc sống ngày càng tất bật khiến cho nhiều cha mẹ dường như ít có thời gian quan tâm đến con cái.Nhiều bố mẹ đã phó mặc trách nhiệm của mình cho ô sin hay cho người làm thuê. Vì vậy, trong những đứa trẻ ít em có lối sống giàu tình cảm,sự có mặt của cha mẹ hay không cũng ảnh hưởng không nhiều tới một số đứa trẻ.Nhiêu em cảm thấy cuộc sống của mình tẻ nhạt và buồn buồn. Tuổi thơ của trẻ -cha mẹ hãy để cho chúng được phát triển một cách tự nhiên ,không nên quá đưa các em vào các khuôn khổ gò ép, từ đó khiên các em cảm thấy mình sống gò bó và xa với cuộc sống của mọi người .Hiện nay nhiều em phải thốt lên rằng: cuộc sống của em ngột ngạt qúa và hai tiếng "giá như "bố mẹ hãy quan tâm hơn ,hãy gần gũi các em hơn chút nữa thì hạnh phúc biết mấy.

Có bao giờ những người trong chúng ta nhìn lại để thấy mình đang sống công bằng với trẻ. Tại sao chúng ta thích cuộc sống tự do mà khồng để con em mình được tự do như chúng muốn. Sự tự do khiến cho các em không chỉ tự tin hơn trong cuộc sống mà khiến cho các em bước vào đời vững vàng hơn rất nhiều.Xã hội ngày càng phát triển song con người càng phải gắn bó với nhau hơn bên cạnh sự bộn bề của công việc. Cá nhân tôi cảm thấy bí thở đến ngột ngạt khi không có tự do,khi ngày ngày bị nhốt trong bốn bức tường, còn bạn thì sao? Có bao giờ bạn ngẫm và nghĩ đến những đứa trẻ đang ngày ngày sống như trong "tù"vì bố mẹ chúng có mấy ai dừng lại hỏi thăm chúng...
Giáo dục là cội nguồn của phát triển nhưng...
Trương Thanh Tùng  - Email:  thanhtungttt89@gmail.com   (11/04/2009 09:47:22 AM)
Chúng ta đang trong quá trình đi lên xã hội chủ nghĩa, bỏ qua giai đoạn phát triển chủ nghĩa tư bản. Chúng ta mong muốn đi lên một xã hội tốt hơn, văn minh hơn. Nhưng trong khi đó, nền giáo dục nước ta hiện nay như là bị trì trệ, lệch hướng về đào tạo con người rồi.

Bao nhiêu vấn đề phát sinh là hệ quả của nó, trẻ mất tuổi thơ vì học kiến thức qua nhiều một cách nhồi nhét, chạy trường, chạy điểm, thành tích... thử hỏi: trẻ em là mầm non của đất nước, sau này là những người chủ tương lai sẽ chèo lái con thuyền đất nước đi lên XHCN, nhưng lại không được giáo dục một cách toàn diện, phát huy chân-thiện-mỹ đầy đủ thì đất nước sẽ ra sao, dân tộc sẽ ra sao?
Thay đổi
Đỗ minh hằng  - Email:  kiss_kissnua_kissmai_2212@yahoo.com   (08/04/2009 12:34:33 AM)
Đây là thực trạng ở khắp mọi nơi, nhiều đứa trẻ con nói chuyện còn khôn hơn cả anh chị.

Có quá nhiều người chỉ suy nghĩ cho riêng mình, cho con mình, cho gia đình mình mà quên mất là mình đã dạy con để giữ của, để không bị thiệt thân.Đi đâu trẻ con cũng chỉ biết chăm chăm sao cho người khác không lấy mất thứ gì của mình, mất đi cái hồn nhiên. Tính cách của con người được tạo nên từ môi trường xung quanh đi sâu tâm thức khó thay đổi.

Làm sao để người Việt nhận thấy và thay đổi được, 1 bài toán khó, 1 người không thể làm nổi điều gì nếu không có mọi người.
Trang:  1/2Trang sau 
 
(Hãy gõ tiếng Việt có dấu bằng chế độ gõ tiếng Việt dưới đây (hoặc trình tiếng Việt Unikey, Vietkey của máy bạn) để ý kiến của bạn sớm được đăng )
Bài mới:  
Văn hóa cảm ơn
22/12/2009 03:28' PM
Bài khác:
Thực trạng GD đại học
Thấy gì qua lối sống sinh viên thời nay?
Harvard bàn về khủng hoảng giáo dục đại học VN
Xin nhớ đừng viết hình này vào bài kiểm tra
Hơn 50% sinh viên không… hứng thú học tập
Trang chủGiới thiệuLiên hệ