Đang tải dữ liệu...
ChúngTa.com.NET CommunityHanoi Software JSCDoanh nhân 360
Home
 
Suy ngẫm
 
Giáo dục
 
Trải nghiệm Trưởng thành
 
Kinh doanh
 
CNTT
 
Góc Giải trí
 
Tác giả
   Thực trạng GD phổ thông    Thực trạng GD đại học    Thực trạng thi cử    Cảm nghĩ    Đề xuất Giải pháp
Tìm bài viết
Tìm kiếm nâng cao
Thống kê
Số lượt truy cập: 44.393.238
Số người trực tuyến: 1.011
Trang chủ  >  Giáo dục

Suy nghĩ về chiến lược phát triển giáo dục Việt Nam

Phan Chánh Dưỡng
Doanh nhân Sài Gòn Cuối tuần
   
02:31' PM - Thứ ba, 17/03/2009

Nội dung dự thảo chiến lược giáo dục từ 2009 đến năm 2020 vừa được Bộ Giáo dục và Đào tạo đưa ra lấy ý kiến của các nhà nghiên cứu giáo dục, các giáo sư, tiến sĩ, các nhà quản lý của ngành giáo dục. Qua phản ánh của các phương tiện truyền thông, phần lớn ý kiến đóng góp đều không đánh giá cao bản dự thảo.

Theo nhận định của GS.TS Lê Ngọc Trà, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu giáo dục của Trường đại học Sư phạm TP. Hồ Chí Minh thì "Mục tiêu, giải pháp nêu ra trong bản dự thảo chiến lược đều không rõ ràng và là cách làm của mấy mươi năm trước".

Hầu như mọi người đều không hài lòng về thực trạng của nền giáo dục của nước ta, từ giáo dục mầm non, tiểu học cho đến bậc cao đẳng đại học, từ đào tạo dạy nghề đến giáo dục phổ thông, cả giáo dục sau đại học.

Trong mấy chục năm qua, đã có bao lần chúng ta cải cách giáo dục, nhưng hình như kết quả không có gì tiến triển. Hàng năm, cứ đến mùa thi cử, mùa ra trường của sinh viên hay mùa khai giảng lại có hàng loạt bài báo ta thán, nêu nào đề thi lại sai, nào sinh viên tốt nghiệp ra trường khó có việc làm vì trình độ và nội dung học không phù hợp hay không theo kịp yêu cầu của xã hội.

Trong khi đó, phụ huynh học sinh lại kêu chương trình học quá nặng nề, việc học thêm dạy thêm bổ sung cho thời gian học tại lớp tràn lan ở mọi cấp lớp, làm ảnh hưởng đến sự phát triển tâm sinh lý của học sinh ở lứa tuổi trưởng thành.

Theo nhận xét của bản dự thảo phát triển giáo dục, sự yếu kém trên do các nguyên nhân chính sau:

a. Quan điểm giáo dục là quốc sách hàng đầu chưa thực sự được quán triệt đúng mức ở các cấp quản lý và chỉ đạo giáo dục.

b. Tư duy giáo dục chậm đổi mới, chưa thích ứng với nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa trong quá trình hội nhập quốc tế.

c. Công tác quản lý giáo dục còn nhiều bất cập.

Với ba nguyên nhân nêu trên, có thể nhận thấy rằng: nguyên nhân thứ nhất là do yếu tố con người (trách nhiệm, khả năng nhận thức kém). Nguyên nhân thứ hai và thứ ba là do xác định mục tiêu giáo dục chưa phù hợp với yêu cầu của thời đại (tư duy giáo dục thiếu đổi mới, tư tưởng bảo thủ lạc hậu so với thời cuộc).

Đương nhiên, nguyên nhân đưa đến sự yếu kém của nền giáo dục còn nhiều, trong đó có những nguyên nhân sâu xa bắt nguồn từ cuộc chiến tranh tàn khốc kéo dài hàng chục năm trên đất nước ta, đã buộc các nhà lãnh đạo vào thời kỳ đó phải tìm mọi công cụ để chống trả, hướng dẫn nhân dân tập trung sức mạnh, nhìn theo một hướng, tư duy theo một chiều để tạo sức mạnh tập trung nhằm đạt đến mục tiêu thắng lợi cuối cùng.

Hay một nguyên nhân sâu xa khác, nhưng rất gần, rất thiết thân là có những người cảm thấy bị thiệt thòi, bị mất mát bởi nhiều lý do khác nhau trong quá khứ, hay bị hoàn cảnh nghèo khổ dai dẳng trước đây, nay lại không yên tâm trong cuộc sống hiện tại, do đó buộc người ta tìm mọi cách để thủ thân, tranh thủ mọi cơ hội, mọi công cụ để vươn lên trong xã hội, cho riêng mình, cho con cháu đời sau. Từ đó công cụ nào, phương tiện nào để đạt được mục đích đều được người ta không ngần ngại nắm lấy để vào đời, vào cuộc.

Nếu thang bậc xã hội dựa trên lý lịch để thăng tiến thì người ta phải cố gắng làm việc sao cho con cháu có một bộ lý lịch tốt. Nếu xã hội lấy bằng cấp làm thước đo thì phải cho con cháu có bằng cấp bằng mọi cách, kể cả mua. Thậm chí con đường trực tiếp nhất là tích lũy của cải cũng có thể mạo hiểm đánh cược cuộc đời, có hy sinh đời bố củng cố đời con thì cũng không từ nan.

Đây là một thực tại xã hội, là nguyên nhân sâu xa đã làm cho xã hội chúng ta phát triển một cách méo mó, dở cười dở khóc. Cười là vì đời sống kinh tế của mọi người đã không ngừng được cải thiện, nhưng lại phải khóc bởi đạo đức xã hội càng ngày càng suy đồi. Những con bệnh như tham nhũng, mua quan bán chức, bằng thật học giả, học sinh "ngồi nhầm" lớp, thầy dạy "nhầm" kiến thức, các cơ quan công quyền, doanh nghiệp trên dưới đều phải thỏa hiệp, thậm chí luồn cúi để được việc cho riêng mình... Các hiện tượng trên đều có nguồn gốc từ nguyên nhân sâu xa vừa nói.

Vai trò thiêng liêng của giáo dục là đào tạo nên con người, nhưng trước thực trạng của thời cuộc, chúng ta cần nhìn ra các tiền đề ràng buộc khách quan của giáo dục như sau:

- Con người mới được sinh ra và lớn lên trong lòng xã hội nên bị ảnh hưởng bởi bản chất của xã hội đó một cách tự nhiên.

- Con người mới phải được nuôi dưỡng, giáo dục sao cho ngày càng hoàn thiện hơn về mọi mặt để làm cho xã hội ngày càng tiến bộ văn minh hơn. Đó là trách nhiệm của giáo dục.

- Kiến thức con người của hệ thống giáo dục đương đại phần lớn được hình thành từ xã hội trước đó.

Từ những tiền đề ràng buộc có tính khách quan như trên, một số nhận thức mà ngành giáo dục phải có là:

1- Những người làm công tác giáo dục phải là người có tư duy sáng tạo, luôn tìm ra cái mới tích cực hơn. Nếu không có điều kiện này thì họ chỉ dạy những điều mà xã hội cũ đã dạy cho họ, như thế sẽ không phù hợp cho ngành giáo dục.

2- Để có tư duy sáng tạo thì xã hội, nhà nước phải tạo điều kiện để các nhà giáo cần được tự do tư duy và không ngừng cập nhật thông tin, cập nhật kiến thức, tiếp cận với cái mới.

3- Bản thân người làm công tác giáo dục phải là một chuẩn mực trong cuộc sống, cả về vật chất lẫn tinh thần. Họ phải là tấm gương cho lớp người mới tiếp cận noi theo để rèn luyện tinh thần đạo đức con người của xã hội mới tốt đẹp hơn (cơ chế đảm bảo cho cuộc sống chuẩn mực).

4- Nội dung giáo dục không những nhắm vào lớp người vừa sinh ra và trong độ tuổi tiếp nhận giáo dục mà còn có chức năng cải tạo con người đương thời. Do đó luật pháp xã hội không được khác với nội dung tinh thần giáo dục, không dung dưỡng những tệ nạn xã hội.

5- Giáo dục phải đồng thời làm tốt hai nhiệm vụ là:

- Rèn luyện tư duy, hình thành chuẩn mực giá trị nhân cách đạo đức xã hội, cũng như ý nghĩa, lẽ sống của con người.

- Đào tạo kiến thức, kỹ năng tổ chức cuộc sống cho bản thân, cho gia đình, cho cộng đồng xã hội.

Từ những nhận định nêu trên, có thể xác định được mục tiêu nội dung cũng như vai trò chức năng cơ bản xuyên suốt của ngành giáo dục. Qua đó, theo điều kiện khả năng thực sự của đất nước về nguồn nhân lực, tài chính, dựa vào những yêu cầu trước mắt hay từng giai đoạn phát triển kinh tế - xã hội mà đặt ra kế hoạch thực hiện mục tiêu giáo dục tương ứng, sau đó mới phác họa được nội dung chiến lược phát triển giáo dục của nước ta.

Một chiến lược phát triển giáo dục phải có mục tiêu to lớn toàn diện nhằm giải quyết những vấn đề yếu kém cơ bản có nguyên nhân sâu xa như đã nêu trên. Đồng thời cần có những kế hoạch thực hiện nhằm giải quyết từng mục tiêu cụ thể theo yêu cầu phát triển kinh tế - xã hội của đất nước. Một chiến lược có thể thực hiện trong 15 năm, 25 năm hay lâu hơn và thực hiện bằng nhiều kế hoạch cụ thể được chia theo giai đoạn thời gian và được chỉ đạo theo nội dung phương án, trong đó có kế hoạch năm năm tới, hay từ nay đến năm 2020 với những chỉ tiêu cụ thể.

Bên cạnh đó có những phương án đào tạo lực lượng lao động cho nền kinh tế, đào tạo đội ngũ cán bộ kỹ thuật, cán bộ quản lý cho mọi ngành nghề, mọi lĩnh vực, cho đất nước trong tương lai, nhằm xây dựng nên hình ảnh con người Việt Nam, văn hóa Việt Nam, một đất nước Việt Nam theo đúng "Dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ và văn minh".

Trở lại bản dự thảo chiến lược phát triển giáo dục, nhóm tác giả có nêu những nguyên nhân tạo nên sự yếu kém của nền giáo dục nước ta mấy chục năm qua, nhưng tiếc thay khi đưa ra những giải pháp thì không thấy đề ra hướng khắc phục. Phải chăng những người đang xây dựng bản dự thảo chiến lược phát triển giáo dục chưa vượt qua được những nguyên nhân yếu kém vừa được đề cập đến, giống như người bị lún vào vũng sình lầy thì không thể tự kéo đầu mình lên để thoát thân được.

Điều này giải thích tại sao chúng ta đã làm nhiều cuộc cải cách giáo dục trong mấy chục năm qua nhưng vẫn chưa thoát khỏi tình trạng yếu kém bất cập so với yêu cầu phát triển kinh tế - xã hội. Nếu đúng như vậy, giải pháp đầu tiên là phải nhờ người khác kéo ta ra khỏi vũng sình lầy, sau đó mới nói đến việc xây dựng chiến lược phát triển giáo dục quốc gia.

Số lượt đọc:  3890  -  Cập nhật lần cuối:  17/03/2009 02:31:35 PM
    5
Cải cách Giáo dục vấn đề đáng quan tâm
lưu Mỹ Hằng  - Email:  ryuto_hang@yahoo.com   (12/06/2009 10:03:40 PM)
Từ ngày nước VNDCCH ra đời cho đến nay,nước ta đã tiến hành rất nhiều cuộc cải cách giáo dục, nhưng vẫn chưa hoàn thiện vẫn, còn nhiều bất cập trong công tác lãnh đạo, quản lí. Vì vậy ta cần có những cán bộ đầy tâm và nhiệt huyết cho công tác quản lý, lãnh đạo ngành GD.

Vấn đề đáng quan tâm hiện nay việc cải cách GD, mục tiêu Gd của ta là nâng cao dân trí,đào tạo nhân lực,bồi dưỡng nhân tài,phải làm sao để thực hiện được 3 mục tiêu ấy rồi hãy nói đến việc cải cách. Chúng ta vẫn thường hay hô hào khẩu hiệu đổi mới, nhưng mỗi lần đổi mới lại xuất hiện những sai lầm không cần thiết, làm cho tình hình phức tạp hơn sau đó lại cứ tiếp tục đổi mới. Nhà nước đầu tư cho Gd với con số không phải nhỏ, nhưng chất lượng, hiệu quả giáo dục vẫn chưa đuợc nâng cao, nền Gd chúng ta đang sử dụng một cách lãng phí số tiền mà nhà nước bỏ ra đầu tư cho nền GD nước nhà.

Đổi mới không phải một sớm một chiều là xong, phải có chính sách, giải pháp cụ thể,rõ ráng và phù hợp thì lúc đó mới nên đổi mới.
Tiền cải cách = bụng bia của những ông lớn
Nguyễn Phước Duy  - Email:  coc_cham_mam_tom_numberone@yahoo.com   (26/04/2009 01:10:14 PM)
Phụ huynh chỉ quan tâm con mình có học giỏi hơn bạn bè không? Có đạt đc danh hiệu nào to lớn không ... Mà quên điều quan trọng là con mình được học cái gì và vận dụng ra sao...

Điều này bố mẹ tôi là 1 ví dụ... sách cải cách là làm cho nó dày hơn, học sinh học nhiều hơn, hình ảnh thì toàn lấy trên Google...bình thường hơn cục đường... cả XH chạy theo bằng cấp như Qui luật thông thường, học sinh, SV ngày càng mất Đạo Đđức Văn Hóa...sức khỏe dân số trẻ ngày càng yếu... chắc chắn sau này sẽ có câu: Dân Việt lùn....tất cả do ai.....??? --> Đầu óc của những người mà chúng ta cho la thông minh nhất nước
Cải cách giáo dục là điều cần thiết
Nguyên Hà - Sinh viên Luật Hà Nội  - Email:  nguyenha@yahoo.com.vn   (11/04/2009 06:34:26 PM)
Giáo dục là nền tảng của xã hội. Xã hội văn minh hay lạc hậu là kết quả của nền giáo dục ấy. Tương lai sẽ đi về đâu khi sinh viên chúng tôi chỉ được học những điều đã lạc hậu, cũ kỹ cách đây 4,5 chục năm. Những sinh viên có phát kiến mới hoặc có xu hướng mới thì bị phủ nhận, vùi dập. Những người có tài năng thật sự bị thay thế bằng con ông cháu cha. Chúng tôi ra trường đa số không được làm đúng với chuyên ngành được đào tạo.

Chưa kể chương trình học phổ thông thì một chiều và áp đặt học sinh. Đặc biệt là những môn như văn học, lịch sử. Sẽ ra sao khi những công dân trẻ Viêt Nam không biết chút gì về lịch sử-văn hóa Việt Nam.

Việc cải cách giáo dục là điều cần thiết. Nhưng làm thế nào thì phải bàn cãi, vì Bộ giáo dục và Đào tạo đã không biết bao nhiêu lần hô hào Cải cách giáo dục mà kết quả nhận lại càng tệ hơn. Cải cách giáo dục thực sự không phải chỉ đơn thuần là nhiệm vụ của Bộ giáo dục và Đào tạo mà còn là trách nhiệm chung cả tòan xã hội
Co Cải Cách được không?
Tranquoc dinh  - Email:  GSTSTRANQUOCDINH@yahoo.com   (29/03/2009 04:03:38 PM)
Cách đây không lâu, trong 1 hội thảo vể Cải cách hành chánh, do TT Phan văn Khải chủ trì, Chủ Tịch tỉnh An Giang Minh nhị phát biểu " Cải cách hành chánh không thể thực hiện đuợc khi mà Tôi cách chức giám đốc sở không đuợc, Thủ Tuớng Cách chức tôi không đuợc". Đả nói lên bản chất của vấn đề, đó là cơ chế.

HẢy nhìn xem việc giải quyết sự vi phạm môi truờng có hệ thống, thiệt hại một thời gian dài mặc dầu ab1o chí dư luận liên tục phơi bài những thiệt hại, hàng ngàn nông dân, dân cư và cả con sông to lớn bị gần chết...vậy mà Bộ th2i đưa qua Tỉnh, Tỉnh thì nói không đủ luật để xử lý..nhà máy vẩn hoạt động, và trả một số tiền phạt..Ở Singapore, liệng kẹo cao su ra đuởng cũng bị phạt đền 500 USD rồi.
Ngay tại Vũng tàu, Một khu đát 8000 m vuông sát biển duy nhất đẹp nhất tại bở biển VT, truớc khu du lịch của tỉnh uỷ Huong Phong, truớc đây là bải tắm đẹp cho công chúng đến tắm, vậy mà nhà hàng tư nhân Lan rừng đến mở nhà hàng, quán nhậu..xã nuớc thải xuống biển rất hôi thối, chỉ có khách hàng của Lan rừng mới đuợc xài bải tắm. Bí thư th.p VT, Ông Tuơi nói "tôi đã có công văn phản đối việc cho khu đạt ấy mở nhà hàng", Chủ Tịch BR-VT Ba Sanh nói với mọi nguời tôi sẽ đích thân đốt quán nếu chúng vẩn xây dựng nhà hàng..Vậy mà Lan rừng vẩn đựợc xây không giấy phép, sau đó lại phạt vạ, không tháo gở và nay đuợc tự do kinh doanh như LR mong muốn...Như vậy là quyền lực nhà nuớc ở đâu?

Do đó nọi ý kiến chánh sách sẽ không thực hiện đuợc, chỉ nói và bàn để nghe chơi khi mà quyền lực nhà nuợc chỉ thực hiện đuợc chổ nầy, việc nầy, mà không thực hiện đuợc nơi khác chổ khác.
Hiện nay hình như chỉ có luật bắt buộc mang nón bảo hiểm là đuợc các cơ quan nhà nuớc triệt để thực hiện và phạt vạ, mặc dù sự thệit hại về nhân mạng về kinh tế không bao nhiêu nếu so với sự thiệt hại về môi truờng, về nhân mạng của các sự kiện thức ăn ngộ độc, xe dù chạy, xe bus chạy ầu, thuốc tấy giả mạo...

Về giáo dục, hình như hiện nay, vì muốn kiểm soát nên Bộ GDDT có nhiêu qui chế, văn bản, để kiểm soát thì dụ như khống chế số luợng SV (chỉ tiêu phải đi xin), liên kết với nuớc ngoài phải bao nhiêu thủ tục, cũng phảii xin, Thực tế là chỉ làm khổ và hành hạ các truờng và đối tác đàng hoàng nghiêm chỉnh, còn những trung tâm bát nháo làm gian dối thì có trăm cách làm chui, lách, không cần phép ..đến khi bị đổ vớ thỉ mới ra nhiều chỉ thị khác kiểm sáot gắt hơn nữa. Tư duy và thói qun kiểm soát bằng ra nhiều nghị định, văn bản trong thời đại nag2y nay sẽ chẳng giải quyết đuợc vấn đề. Đó là chưa kể tục lệ phong bì, ăn nhậu gần như là bắt buột ở một số nơi...

Muốn thực hiện thay đổi, cải cách, phải thay cơ chế và tư duy, làm thế nào chánh sách và luật lệ phải minh bạch, ai đọc cũng hiểu chứ không phải chờ cơ quan nnhà nuớc giãi thích, mà giãi thích lại khác nhau là do ở chánh sách và luật không rõ rệt.

Muốn có chánh sách va 2luật lệ minh bạch thì nơi soạn thảo phải có tầm nhìn va 2phải có tài, và đức chứ không phải theo tuỳ hừng như Bộ Giao thông gần đầy, tự nhiên ra thông tư qui định chiều cao sức nặng của lái xe gắn máy, nay lại thêm thông tư kiểm soát xe ôm...trong khi những vấn đề nổi cộm ảnh huởng đến đới sống nhân dân hàng ngaỳ thì bỏ quên như đào đouờng, lô cốt, xa lộ chưa chạy đã sập, nhà ở cho công nhân, xe thả khí độc,
Không cần phải cải cách giáo dục
ha  - Email:  hathu55@gmail.com   (23/03/2009 02:48:37 PM)
Nhà nước chỉ cần thu hút nhiều nhà đầu tư nước ngoài, tích cực giao lưu kinh tế với thế giới. Làm ăn với các vị ấy người Việt Nam sẽ thấy được cái giá của tri thức thật chứ không phải mấy tờ bằng cấp đèm đẹp. Rồi chúng ta sẽ phải đi mua kiến thức cho mình, khi đi mua sẽ có cách lựa chọn hàng hóa chất lượng, nền giáo dục kém cỏi tự khắc bị đào thải.

Hãy để kinh tế và những giá trị văn hóa đích thực của thế giới cải tạo mọi thứ. Vì sự sinh tồn chúng ta sẽ phải trở về với những gì đúng đắn mặc dù có thể phải trải qua giai đoạn bị giày xéo.
 
(Hãy gõ tiếng Việt có dấu bằng chế độ gõ tiếng Việt dưới đây (hoặc trình tiếng Việt Unikey, Vietkey của máy bạn) để ý kiến của bạn sớm được đăng )
Bài mới:  
Văn hóa cảm ơn
22/12/2009 03:28' PM
Nghĩ về giáo dục
03/05/2009 09:32' AM
Bài khác:
Giáo dục?
30/12/2008
Thực trạng GD đại học
Thấy gì qua lối sống sinh viên thời nay?
Harvard bàn về khủng hoảng giáo dục đại học VN
Xin nhớ đừng viết hình này vào bài kiểm tra
Hơn 50% sinh viên không… hứng thú học tập
Trang chủGiới thiệuLiên hệ