Đàm về quan hệ giữa người & người…

Hằng NgaTạp chí Lao động thủ đô
08:13' CH - Thứ ba, 06/02/2007

Văn hoá tạo nên sự khác biệt cửa mỗi quốc gia, dân tộc. Văn hoá là động lực của sự phát triển. Mỗi quốc gia dù có phát triển đến mấy đều cò bản sắc văn hoá riêng và luôn lấy đó làm niềm tự hào dân tộc. Song từ góc độ sâu xa, không hẳn mỗi một nền văn hoá đều đã có sự hoàn thiện. Và trong thời buổi hội nhập, ngoài việc giữ lại những gì được gọi là tinh hoa văn hoá truyền thống, văn hoá giờ đây không còn biên giới, quốc gia. Hoà đồng trong đa dạng nhưng không hoà tan đang là xu hướng phát triển của văn hoá thế giới hiện nạy.

Đối với nước ta, một dân tộc có lịch sử hơn 4.000 năm giữ nước và dựng nước, bản sắcvăn hoá Việt Nam mang đậm dấu ấn văn minh lúa nước (nông nghiệp) và các mối quan hệ làng xã (mối quan hệ cộng đồng) thiên về duy tình, nặng tình cảm "một miếng khi đói bằng một gói khi no"... Còn trong thời kỳ chiến tranh, bản sắc văn hoá Việt được đẩy lên cao trào bằng tinh thần tự tôn dân tộc "thà hy sinh tất cả - chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô nệ, triệu người như một nhất định đứng lên đánh đuổi quân thù vì Tổ quốc không nề hà và toan tính bất cứ điều gì. Song thời bình, bản sắc văn hoá đó lại bị phân ngã... thậm chí có phần “ích kỷ”! Tôi có anh bạn tên Thái mới học xong Tiến sĩ về ngôn ngữ học ở Mỹ về có đưa ra một ví dụ rất xác đáng: ở Mỹ, ngay cùng khu phố, khu chung cư, nếu có một người đỗ đạt cao vào một ngành, lĩnh vực nào đó, hay kinh doanh thành đạt, ai ai cũng chúc mừng và lấy đó làm niềm vinh hạnh để phấn đấu cho bản thân mình, rất vô tư. Còn ở nước ta, không hẳn quá cực đoan, tuy cũng đến chúc mừng đấy, nhưng cái kiểu bằng mặt, mà không bằng lòng "con gà tức nhau tiếng gáy" vẫn có cảm giác ức chế vì không bằng người ta. Đây chính là sự khác biệt nhất vẻ cách ứng xử giữa người và người trong văn hoá giao tiếp của người Việt Nam với các nước phát triển khác trên thế giới. Thậm chí, hiện nay ở nước ta trọng một cơ quan còn có sự "bằng mặt không bằng lòng” phe này, phệ kia, đấu, đá nhau để giành quyền lực... không vi cái chung phát triển cơ quan mà đôi khi vì cá nhân chủ nghĩa "quyền lực"... Chán ngán điều này, anh bạn tôi tốt nghiệp xuất sắc ngành kinh tế, ra đường xin vào làm việc tại một Viện nghiên cứu và được biên chế của một Bộ có tiếng tăm hẳn hoi - điều mơ ước của rất nhiều bạn trẻ, vậy mà một năm sau anh thông báo "bỏ việc" ra thành lập Công ty riêng.

Anh tâm sự. Tưởng "khoác” lên mình hai từ “biên chế’ là sướng ông ơi, gớm có nằm trong chăn mới biết chăn có rận. Phe phe - cánh cánh. Anh làm việc giỏi hơn người cũng chết, anh không làm việc được cũng không xong, đứng trung dung xem như không có tương lai.. nhiều khi muốn phát huy tài năng, muốn có chính kiến phải nhìn trước, ngó sau khó thở lắm. Thôi, dù biết đầy rẫy khó khăn trước mắt, song ra thành lập Công ty riêng, tư vật lộn với xã hội, thời cuộc chẳng phải đua chen với đồng nghiệp, dù vất vả trên thương trường khắc nghiệt vẫn thấy nhẹ người hơn.

Dẫu sao đây chỉ là những câu chuyện mang tính điển hình, không hẳn cơ quan nào cũng vậy. Song nghĩ lại những câu chuyện đó gợi trong ta biết bao nghĩ suy. Tại sao cùng một dân tộc cùng một dòng chảy văn hoá bất tận, khi đất nước lâm nguy triệu người là một - Tổ quốc - cái chung là trên hết? Còn khi thời bình cái chung bị hoà tan để cho cái riêng, thứ cá nhân chủ nghĩa lên ngôi. Nghĩ mà buồn thay. Ai rồi chẳng phải chết. Đời con người ngắn ngủi lắm, ai cao nhất sống được trên 90 năm, trúng binh 75 tuổi (thời gian làm việc 25 - 30 năm), bon chen, đấu đá nhau làm chi cho khổ, hãy sống bình thản, hết lòng vì công việc, cố giữ hồn và tâm sáng như các cụ đồ nho ngày xưa có phải hay không? Bác Hồ kính yêu đã dạy “đoàn kết đoàn kết đại đoàn kết, thành công thành công đại thành công". Đây cũng chính là lý do dẫn đến sự nhận xét xác đáng về văn hoá cộng đồng của người Việt hiện nay “một người Việt thì có thể thông minh hơn 1 người Nhật, nhưng 10 người Việt thì lại thua xa 10 người Nhật?

Hội nhập kinh tế quốc tế đã chính thức điểm chuông, nhân xuân mới mạn đàm về mối quan hệ giữa con người và con người, nến chăng chúng ta cũng cần phải học hỏi, du nhập những tinh hoa văn hoá các dân tộc khác. Nói tóm lại như Tố Hữu đã nói “Người với người sống để yêu nhau”!

Đàm về quan hệ giữa người & người…
ChúngTa.com @ Facebook
Thống kê truy cập
Số lượt truy cập: .
Tổng số người truy cập: .
Số người đang trực tuyến: .
.
Sponsor links (Provided by VIEPortal.net - The web cloud services for enterprises)
Thiết kế web, Thiết kế website, Thiết kế website công ty, Dịch vụ thiết kế website, Dịch vụ thiết kế web tối ưu, Giải pháp portal cổng thông tin, Xây dựng website doanh nghiệp, Dịch vụ web bán hàng trực tuyến, Giải pháp thương mại điện tử, Phần mềm dịch vụ web, Phần mềm quản trị tác nghiệp nội bộ công ty,