Đang tải dữ liệu...
ChúngTa.com.NET CommunityHanoi Software JSCDoanh nhân 360
Home
 
Suy ngẫm
 
Giáo dục
 
Trải nghiệm Trưởng thành
 
Kinh doanh
 
CNTT
 
Góc Giải trí
 
Tác giả
   Thực trạng GD phổ thông    Thực trạng GD đại học    Thực trạng thi cử    Cảm nghĩ    Đề xuất Giải pháp
Tìm bài viết
Tìm kiếm nâng cao
Thống kê
Số lượt truy cập: 44.540.737
Số người trực tuyến: 288
Trang chủ  >  Giáo dục

Dạy sai có thể khiến cả một dân tộc sai lầm

Tuần Việt Nam   
10:42' PM - Thứ ba, 24/02/2009

“Hiện nay từ đào tạo mẫu giáo đến đào tạo tiến sĩ phương pháp dạy đều giống nhau. Cách làm này sẽ thủ tiêu sức sống cá nhân. Cứ học dồn, cứ nghĩ rằng làm trước là xong mà không thấy chất lượng cuộc sống của mỗi giai đoạn một khác... Bản thân tôi cả một đời dạy học. Với tôi, “trẻ em là cứu tinh của dân tộc”. Giáo sư Hồ Ngọc Đại trăn trở.

Trẻ con luôn luôn đúng?

Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Thưa quý vị độc giả, câu hỏi muôn thuở của xã hội về một thứ sản phẩm, và đây cũng là sản phẩm quan trọng nhất, hệ trọng nhất làm nên đời sống, xã hội. Đó là sản phẩm người. Nhưng chúng ta cũng bắt đầu thấy lo lắng về sản phẩm này. Dường như có điều bất ổn, khiếm khuyết, sai lầm, ở đâu đó trong hệ thống giáo dục.

Cũng chính vì điều đó, VietNamNet đã mời Giáo sư Hồ Ngọc Đại - một người dành tâm huyết cả đời mình cho nền giáo dục, cùng bàn luận về một trong những vấn đề cấp bách của giáo dục nước nhà: đào tạo dạy dỗ học sinh tiểu học.

GS. Hồ Ngọc Đại: Cuộc sống hiện nay đã khác trước rất nhiều. Có căn cứ nào để chúng ta nói về sự đúng - sai. Theo tôi, có hai căn cứ để xác định một vấn đề là sai hay đúng trong giáo dục.

Căn cứ quan trọng nhất là cuộc sống thật, cuộc sống ta đang sống, mà triết học gọi là khách quan. Gọi là cuộc sống thật, vì nó phải sống thật, không thể giả dối được. Cuộc sống ấy phải là cơ sở để xử lý tất cả mọi vấn đề (văn hóa, khoa học, chính trị, thơ văn...). Và cuộc sống thật của ta so với cuộc sống thật của nền giáo dục hiện nay như thế nào?

Căn cứ thứ hai là trẻ em hiện đại. Giáo dục trẻ em, dạy trẻ con, cần phải biết nó là cái gì? Từ cuối thế kỷ 20, khi ở châu Âu, tôi đã nhận thức được một điều là cuộc sống biến đổi ghê gớm. Tôi đã chứng kiến sự nổi loạn của sinh viên. Tôi cũng đã từng có một cuộc phiêu lưu lớn trong giáo dục. Nhưng cuộc phiêu lưu ấy thất bại.

Vì sao có cuộc nổi loạn của sinh viên năm 1968 và tại sao lại có sự nổi loạn của giáo dục thế giới hồi năm 1960? Là vì họ không chấp nhận được cái nền giáo dục hiện tại của họ. Không thể chấp nhận được vì cuộc sống hiện đại đã hoàn toàn thay đổi.

Sự biến đổi của tuổi trẻ thế kỷ này đã khác rất nhiều so với thế kỷ trước. Những đứa trẻ lên 5 lên 6 tuổi sống ở thế kỷ 20 đã có thể đi làm nuôi em. Nhưng giờ đây, lứa tuổi 18, 20 vẫn còn bé bỏng, vẫn cần cha mẹ chu cấp.

Do vậy, tôi kết luận: cuộc sống thực luôn luôn đúng. Cuộc sống thực không thể sai. Cuộc sống là như thế, vì nó buộc phải như thế. Cho nên, tôi gọi triết lý gốc của con người là từ đó: Muốn gì thì gì, phải sống đã. Và rồi mới tính đến chuyện sống tốt hơn.

Trong cuộc sống thực ấy, chúng ta cứ giả định trẻ em luôn sống đúng. Điều đó có thể khiến các thầy giáo sẽ khó chấp nhận. Vậy trong tình huống này phải xử lý thế nào?

Khi mà cuộc sống diễn ra hiển nhiên như thế và dĩ nhiên ta phải sống. Do vậy có khi anh phải chấp nhận chịu thua cuộc sống, đơn giản vì anh không thể thắng nổi. Đối với trẻ em, vì đã xác định chúng luôn đúng, cho nên ta phải bằng lòng với hiện thực này.

Nguyên lý một nhà giáo dục là phải biết chịu thua trẻ em, để rồi sau đó tìm cách thắng lại, mà phải làm sao để thắng được cái lý của chúng, chứ không phải thắng cái lý của mình.

Nếu độc giả chấp nhận hai mệnh đề tôi vừa đề xuất là cuộc sống thực luôn luôn đúng và trẻ em luôn luôn đúng thì cứ căn cứ vào đó chúng ta sẽ xử lý được mọi vấn đề.

Do vậy, trong một nền giáo dục mà được trẻ em chấp nhận, thì mới hi vọng nền giáo dục đó đúng. Còn với một nền giáo dục mà trẻ em không chấp nhận, chúng cảm thấy bất hạnh, thì dứt khoát đó là một nền giáo dục sai, một nền giáo dục thất bại.

Nhà trường sai, người lớn sai?

"Hãy nói với chúng rằng, ngày hôm nay em đến trường vui,
ngày mai em đến trường vui hơn". Ảnh: antdonline

Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Tôi đồng ý với GS rằng cuộc sống thực luôn luôn đúng. Nhưng khi nói trẻ em luôn luôn đúng thì hơi khó thuyết phục. Phải chăng chúng đang sai, chúng đang trốn chạy nhà trường? Hoặc là nhà trường sai?

GS. Hồ Ngọc Đại: Nhà trường sai. Thầy giáo sai. Người lớn sai.

Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: GS có thể chỉ ra vài điều cơ bản nhất để minh chứng rằng trẻ con đúng và nhà trường đang sai. Do đó, hiện thực đang đòi hỏi phải có sự quan tâm cẩn trọng hơn nữa, đặc biệt hơn nữa đối với cấp tiểu học?

GS. Hồ Ngọc Đại: Tôi có một cách tiếp cận khác với khái niệm trẻ con. Cách đây 30 năm, chúng ta phải đồng ý với quan điểm rằng coi trẻ em là của trời đất, cha mẹ, văn hoá, truyền thống, tự nhiên. Phải coi các em như thực thể sống trong đời, hít thở không khí, chịu ánh sáng tự nhiên, đói thì ăn, khát thì uống.

Nhưng hiểu lầm lớn nhất xưa nay là cứ bắt trẻ con phải làm theo mình, nếu trẻ con mà làm trái ý là coi như sai. Đáng lẽ khi trẻ con hiểu sai ý mình, thì mình phải tìm hiểu cái lý của nó là gì? Trẻ con không có âm mưu, chỉ suy nghĩ trên cơ sở chính nó, vì lợi ích cơ bản của nó, vì sự sống của nó chứ nó không tính về phía anh. Nhưng người lớn thì cái gì cũng tính về mình. Hai cách tính khác nhau, nên vênh.

Trẻ con phải hồn nhiên, vui tươi, không có gì đau khổ, vì ở vào lứa tuổi đó, chúng không đáng phải đau khổ. Chỉ có người lớn chúng ta mới đau khổ. Trẻ con khi đã không thích là không thích, nhiều khi bố mẹ còn cảm thấy ngượng với khách vì con, những khi mà không thích thì chúng thản nhiên bỏ đi, mặc kệ khách khứa. Nhưng chúng ta vẫn phải tôn trọng nó như một thực thể tự nhiên, bọn trẻ vốn sống hồn nhiên. Chúng có sai là sai theo ý mình, chúng cư xử trên cái lý của chúng.

Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Một trong những bức thư của các em học sinh gửi đến cho chúng tôi, bức thư của em Thảo Ly ở Hưng Yên. Bức thư này là một thông điệp, một lời cảnh báo, một tiếng kêu cứu của một đứa trẻ đối với nền giáo dục mà em đang sống trong đó, đang phải gánh chịu nó, đang phải cố gắng để vượt qua và thực hiện những tham vọng của người lớn. Bức thư viết : Cháu đang học lớp 3, cháu cảm thấy mệt mỏi vì chương trình học quá tải, chúng cháu học cả ngày, tối về lại ôn bài, làm bài, chuẩn bị cho ngày hôm sau. Cuối tuần, chúng cháu có rất nhiều phiếu ôn tập nhà trường giao cho, chúng cháu mong Bộ Giáo dục chỉ bắt chúng cháu học nửa ngày thôi, để buổi chiều chúng cháu có thể ôn bài, có thể chuẩn bị bài, có thể vui chơi, có thể chia sẻ, buổi tối chúng cháu có thể xem những chương trình tivi dành cho chúng cháu, được chọn trò chơi, được đọc truyện..

GS. Hồ Ngọc Đại: Em ấy nói đúng, cuộc sống không chỉ có chữ, cuộc sống nó còn nhiều thứ khác. Một trong những sai lầm từ ngàn năm nay của giáo dục là gì? Đến trường để kiếm dăm ba chữ, và ai hơn mình nửa chữ thôi cũng tôn làm thầy. Điều này ở một khía cạnh nào đó có nghĩa nhưng ở khía cạnh khác lại là vô nghĩa, chữ không phải là tất cả.

Tôi đã phê phán khẩu hiệu "vì tương lai con em chúng ta". Sao lại đi hứa hão với bọn trẻ rằng cứ chịu khổ đi, chịu khó đi rồi nay mai sẽ hạnh phúc. Và thế là bọn trẻ bị đầy đọa từng ngày. Đáng lý ra khẩu hiểu đó phải là: “Ngày hôm nay các em hạnh phúc, ngày mai các em còn hạnh phúc hơn”. Tại sao lại không vì hạnh phúc ngay hôm nay, hạnh phúc ngay bây giờ của con em chúng ta. Hãy nói với chúng rằng, ngày hôm nay em đến trường vui, ngày mai em đến trường vui hơn.

Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Phụ huynh Nguyễn Văn Trường ở Hà Nam viết về thời gian biểu của con mình mà lại ngập tràn đau xót : “Cháu không còn một chút thời gian nào để nghỉ ngơi và chơi, lúc nào cũng trong tình trạng như hoảng loạn. Nhiều khi buổi tối cháu học mệt quá ngủ gục trên bàn, tôi bế cháu lên giường ngủ thì cháu choàng tỉnh dậy vội cầm bút ngơ ngác học tiếp”. Tôi thấy thời gian biểu của một học sinh không mang lại cho em một cảm hứng nào mà lại như là một án phạt đối với em. Những đứa trẻ đến trường với một nỗi sợ hãi như thế thì nền giáo dục ấy mang lại gì cho những công dân tương lai của một dân tộc ?

GS. Hồ Ngọc Đại: Tôi cũng đau khổ lắm, như tất cả các vị. Bởi vì người lớn có thể chịu đựng mọi nỗi đau khổ, nhưng trẻ con không đáng phải chịu đựng như thế.

Trẻ con cần hưởng hạnh phúc, trẻ con cần được vui chơi và chưa đến lúc phải chịu nỗi khổ của người lớn. Cái đúng là sự hồn nhiên, thanh thản, được làm theo ý mình.

Ta cứ nghĩ trẻ làm theo ý mình là hư – nhưng cuộc sống thực của nó bảo nó phải làm như thế, chứ nó không tự ý.

Xã hội đã ngàn đời coi trọng bằng cấp, đè nén con người khủng khiếp. Chính nỗi đau đó cũng là nỗi đau của các thầy giáo.

Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Có một bạn đọc phản ánh, trước kia con chúng tôi phải vác 1 cặp sách, thì nay, sau cải cách, con chúng tôi phải vác đến 3 chiếc cặp sách đến trường?

GS. Hồ Ngọc Đại: Một bước tiến của nền giáo dục trong nền văn minh hiện đại là phải có tư tưởng mới và cách làm đúng. Để có những bước phát triển mới thì phải có tư tưởng và cách làm mới. Cách làm xưa nay là thầy giảng, trò ghi nhớ. Cách làm của tôi là thầy không giảng giải, trò tự làm tất cả. Cách làm cũ là trò phải cố gắng, còn cách làm của tôi là trò không phải cố gắng, hãy cứ tự nhiên.

Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Mọi người đều quan tâm đến một sáng tạo của giáo sư đối với nền giáo dục Việt Nam đó là trường Thực Nghiệm?

GS. Hồ Ngọc Đại: Đó là một sáng tạo của thế kỷ 20 của những nhà tâm lý học Liên Xô.

Trường Thực nghiệm vừa là trường, vừa không phải là trường. Ở đây những tư tưởng, ý tưởng phải được làm thật, trên những con người thật.

Anh đã dám làm khoa học trên những con người thật, thì khoa học của anh phải thật và anh cũng phải thật. Và trẻ cảm nhận mỗi ngày đi học đúng là một ngày vui. Thay vì bắt trẻ làm theo ý mình, ở đây chúng tôi nói với chúng: "Thưa các em, thầy nghĩ như thế, thầy làm như thế, các em xem có đúng không, các em có chấp nhận hay không?".

Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Nó ưu việt như vậy, nhưng vì sao mô hình trường Thực nghiệm hay những phần ưu việt của mô hình này vẫn chưa được phổ cập trong đời sống giáo dục của nước ta? Phải chăng các nhà quản lý giáo dục không nhận ra điều ấy ? Hay họ nhận ra nhưng không làm ? Chúng ta đang vì những học sinh hay chỉ vì lợi ích và lòng tự ái của chúng ta ?

GS. Hồ Ngọc Đại: Tôi đã từng đề xuất “Học sinh là nhân vật trung tâm, thầy giáo đóng vai trò quyết định” và “Đưa công nghệ giáo dục mới vào nhà trường”. Nhưng khi đưa vào Nghị quyết thì lại thành: “Học sinh là nhân vật trung tâm” và “Đưa công nghệ mới vào giáo dục nhà trường”.

Tôi đem thắc mắc này đi hỏi và được giải thích: “Xưa nay ta vẫn quen đề cao giáo viên, nay phải nhấn mạnh vai trò của học trò thì nên đặt dấu chấm ở đấy cho gọn. Còn câu thứ hai, nếu đưa nguyên xi vào thì hóa ra ngả hẳn về phía cậu à?”.

Sau đó Bộ Giáo dục và Đào tạo quyết định cả nước dùng chung một bộ sách giáo khoa, chung một phương pháp, và đương nhiên tôi trở thành thiểu số...

Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Tôi đã thăm một trường tiểu học ở Boston (Hoa Kỳ), được xem một vở kịch của các em lớp 1 diễn. Chúng tranh luận với nhau về việc ai làm đổ cái chuồng của chúng. Và một con lừa già xuất hiện nói: “Ta xin lỗi, chính ta đã làm đổ cái chuồng, nhưng lúc trước ta đã không dám thừa nhận, vì ta xấu hổ, ta sĩ diện, ta hão huyền, ta ngạo mạn…”.. Tôi đã rất “kinh hãi” và xúc động vì con lừa đó do ông hiệu trưởng đóng. Họ thật sự hoà đồng, chia sẻ, và lắng nghe. Xin tất cả hãy suy ngẫm thật kỹ về câu chuyện này. Những điều này sao không có trong các trường ở Việt Nam ?

GS. Hồ Ngọc Đại: Ngày xưa, chúng ta giáo dục dựa trên nền tảng là vì lợi ích của người lớn, còn ngày nay là vì lợi ích của đứa trẻ. Đó là hai vấn đề khác nhau.

Lâu nay người lớn chúng ta vẫn quan niệm trẻ con là trẻ con. Nhưng với tôi, trẻ con là dân tộc, là thiên nhiên, chúng sống thánh thiện và vô tư. Khi chúng không bằng lòng là không bằng lòng thật. Không giống người lớn, thất bại nhiều rồi nên nhiều khi phải giả vờ. Mà giả vờ chính là sự hèn mọn. Do không phải giả vờ nên bọn trẻ con chưa hèn, cuộc đời chưa làm cho chúng hèn đi. Vì vậy, bọn trẻ đáng được tôn trọng, và chúng ta phải tôn trọng thật, chứ không phải sự tôn trọng giả vờ.

Còn đối với nhà giáo, trong một ý nghĩa nào đó phải coi học sinh là cấp trên. Nghĩ như vậy không phải là chúng ta hạ mình, mà đây chính là trách nhiệm, chính là lương tâm.

Không thể cứ sai lầm mãi

GS Hồ Ngọc Đại: "Trẻ em là cứu tinh của dân tộc. Ảnh: hocmai.vn

Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Có một quan niệm sai lệch trong nền giáo dục của chúng ta là bậc đại học thì được quan tâm hơn tiểu học. Nhưng tiểu học lại là thời điểm con trẻ hay có thể nói chính xác hơn là thời điểm quan trọng nhất của một đời người để bắt đầu nhận thức thế giới xung quanh, với con người bên cạnh, với muông thú, cây cỏ, côn trùng, đất trời… nhằm đặt nền tảng cho tâm hồn và nhân cách con người thì càng cần những “người thầy vĩ đại” nhất, thấu hiểu chúng, biết lắng nghe chúng, chia sẻ với chúng, hướng dẫn chúng, gợi mở chúng. Thì GD Việt Nam lại làm ngược lại tất cả các nguyên lý cơ bản đó. Có ai nhận ra điều đó không? Tại sao vẫn để tồn tại?

GS. Hồ Ngọc Đại: Muốn giải quyết nền giáo dục hiện nay thì phải tập trung vào giải quyết 2 bậc Tiểu học và Đại học. Và phải làm mới hoàn toàn.

Thứ nhất, bậc tiểu học có 2 đặc điểm cơ bản, học sinh tiểu học còn nhỏ, còn bố mẹ, ông bà nội ngoại, còn họ hàng… có hàng chục người gắn vào học sinh lớp 1. Nếu học sinh lớp chúng hạnh phúc thì hàng chục người đó hạnh phúc. Nếu giáo dục nhà trường tốt thì gia đình dễ yên ấm, xã hội dễ yên lành.

Thứ hai, với cấp tiểu học, đặc biệt nhóm lớp 1 nghiệp vụ phải tinh tế nhất, cao siêu nhất, chắc chắn nhất.

Và cấp tiểu học cũng nên kéo dài 6 năm, Vì đây là khoảng thời gian chúng ta có thể chuyển tải tất cả những gì gọi là bản sắc văn hóa, truyền thống dân tộc, đạo lý dân tộc, quan hệ giữa người với người, hạnh phúc gia đình, hạnh phúc xã hội,...

Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Thưa Giáo sư, với những đứa trẻ từ mầm non đến tiểu học chúng ta đào tạo để đưa chúng tiếp cận với những nền khoa học, những vấn đề chính trị thời đại hay là để chúng được trau dồi những nền tảng của mỹ học. Song nếu đưa chúng đến với nền tảng mỹ học, giàu tính nhân văn thì dường như phương pháp giáo dục của chúng ta và giáo trình của chúng đang sai?

GS. Hồ Ngọc Đại: Sai! Bởi nếu đã học văn hoá, học sinh phải tiếp cận với nền văn hoá hiện đại, thành tựu khoa học hiện đại, cuộc sống học hành giải trí hiện đại, vậy hà cớ gì phải học những cái cũ, chữ nghĩa từ mấy thế kỉ trước.

Dạy sai có thể khiến cả một dân tộc sai lầm

Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Chứng kiến trong ngày quốc khánh Mỹ, tôi thấy những đứa trẻ Mỹ ở một trường tiểu học tự viết diễn văn, tự nói về dân tộc... Các thầy cô chỉ là những người quan sát, hỗ trợ và gợi ý. Và trong tâm hồn trong sáng, công bằng, không vụ lợi và đầy trí tưởng tượng về dân tộc của chúng, người lớn chúng ta sẽ có cơ hội nhìn thấy dân tộc họ trong một hình ảnh mới đầy sức sống và sáng tạo. Tôi tự đặt câu hỏi, nếu những điều đó là chân lý vậy tại sao chúng ta không làm? Trong khi đó, chúng ta đang biến những đứa trẻ trở thành những robot thực thi các “lệnh” của chúng ta ?

GS. Hồ Ngọc Đại: Khi một điều gì đó ra vượt khỏi nhà trường và vào xã hội, đó là quyền lực hành chính. Khoa học thì không bao giờ có quyền lực, chỉ có lời khuyên thôi.

Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Có một bạn đọc ở Xuân Trường (Hải Dương) hỏi: Thực tế cho thấy chất lượng sản phẩm giáo dục của chúng ta, rất thiếu sức khoẻ, thiếu kĩ năng sống, thiếu vốn kiến thức cơ bản để hoà nhập với đời sống xã hội và thiên nhiên. Thưa Giáo sư, thực trạng này là do chúng ta thiếu tiền hay thiếu chính những người thày có chất lượng?

GS. Hồ Ngọc Đại: Có những người thầy khiến tôi rất kính trọng. Nhưng đúng là nhiều người thầy hiện nay vẫn chưa đáp ứng được yêu cầu của xã hội. Với những người làm thầy cần nhất là sự lương thiện. Đó là cách để làm ra sản phẩm thật cho xã hội.

Khi mà 5% dân cư đi học, và thất bại cả 5% thì ko sao. Nhưng với một nền giáo dục mà tất cả trẻ em đều đến trường mà lại được dạy bảo sai thì điều đó sẽ khiến cho cả một thế hệ sai lầm, cả một cả dân tộc sai lầm. Dân tộc đó là dân tộc của một trăm năm nữa, chứ không phải dân tộc của ngày hôm nay. Đây là nỗi đau của cả dân tộc.

Dạy trẻ con tự cảm nhận theo cách của mình

Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Thực tế cho thấy ngày càng nhiều giáo viên dạy văn đã không còn cảm xúc. Dạy văn, mục đích cơ bản là để học sinh tiếp cận vẻ đẹp ngôn ngữ và vẻ đẹp tâm hồn cũng như lòng nhân ái chứa đựng trong ngôn ngữ đó. Nhưng những buổi học văn vô cảm sẽ không mang lại bất cứ điều gì cho học sinh. Theo Giáo sư, điều gì đã mang lại sự vô cảm trong những bài giảng hiện nay? Phải chăng đó là những giáo trình sơ cứng và những phương pháp dạy bị động không sáng tạo?

GS. Hồ Ngọc Đại: Có 2 sai lầm. Nền giáo dục cũ hiện nay đề cao quá vào lí trí, chữ nghĩa, coi thường tình cảm, niềm tin, đạo đức. Mất niềm tin đạo đức sẽ trở thành người vô đạo đức. Lí trí hoá nền giáo dục, và lí trí hoá cuộc sống con người đi nhiều. Do vậy, phải tôn trọng tình cảm, mà tình cảm do nghệ thuật mang đến. Có thể áp đặt về lí trí, nhưng không thể áp đặt trong nghệ thuật và đạo đức.

Tôi luôn chú ý cả 3 lĩnh vực: khoa học, nghệ thuật và lối sống. Lõi của lối sống là niềm tin đạo đức. Nghệ thuật không thể giảng được. Nhưng có thể gợi ý, định hướng và hướng dẫn. Các em hoà nhập vào tác phẩm để cảm nhận theo cách riêng của mình.

Hãy để các em thoả sức tìm tòi. Không nên ràng buộc các em bằng những chuẩn hoá quá sớm. Ảnh: hoikunblog

Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Ông sẽ dạy những gì cho những học sinh không học trong trường thực nghiệm. Và ông sẽ chia sẻ những gì với cha mẹ chúng?

GS. Hồ Ngọc Đại: Việc này khó. Bởi họ đã quen nếp cũ, nếu thay đổi, phải thay đổi đồng bộ. Thay đổi giáo trình, phương pháp dạy với đứa trẻ. Thay đổi các mối quan hệ giữa đứa trẻ và thầy giáo, giữa thầy giáo và phụ huynh. Quan hệ giữa thầy giáo và phụ huynh hiện nay là quan hệ đối phó, chưa phải hợp tác.

Hiện nay phụ huynh thường có tâm lý trăm sự nhờ thầy giáo, hoặc lấy lòng thầy giáo vì sợ thầy giáo không hài lòng thì con mình khổ.

Đã không ai thấy rằng thành quả của các em là do gia đình và nhà trường cùng làm nên. Trong tương lai phụ huynh học sinh phải được đào tạo thành phụ huynh học sinh theo đúng nghĩa vụ, thầy giáo đúng trách nhiệm và nghĩa vụ, hai bên hợp tác nhau, không bên nào làm lẫn nhiệm vụ của bên nào, có vậy đứa trẻ mới thấy được hạnh phúc cả khi ở với gia đình lẫn ở trường. Với nền giáo dục hiện nay một số người đã không chịu nổi, và khi tất cả đều không chịu nổi thì sẽ khác.

Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Nhiều bạn đọc của VietNamNet đã gửi thư bày tỏ băn khoăn, lo lắng về quy định chuẩn cho trẻ 5 tuổi. Giáo sư có ý kiến gì về vấn đề này?

GS. Hồ Ngọc Đại: Những năm 70 ở Liên Xô có cuộc tranh luận. 1 phái nhận trẻ con 6 tuổi vào lớp 1 và phái kia nhận trẻ 7 tuổi (tôi là phái 7 tuổi).

Tại sao phải trì hoãn tuổi đi học? Bởi trong cuộc đời không có giai đoạn nào đẹp hơn thời kì từ 0 đến 6 tuổi. Tuổi này mà được ở nhà, được vui chơi thoải mái là thích nhất. 6 tuổi là thời điểm tích luỹ kinh nghiệm một cách thiên nhiên, bản tính. Giai đoạn này trẻ thích mầy mò, khám phá. Nên hãy để các em thảo sức tìm tòi. Dĩ nhiên có thất bại, có thành công…. không nên ràng buộc các em bằng những chuẩn hoá quá sớm.

Không dám nhìn vào sự thật

Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: GS có thể nói gì về cái quy chuẩn trẻ 5 tuổi?

GS. Hồ Ngọc Đại: Tôi cho rằng không cần thiết. Việc các trường mẫu giáo dạy chữ trước khi trẻ vào lớp 1 là hi sinh một thứ rất lớn để đổi lấy thứ không cần thiết.

Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Chúng ta đang mắc những sai lầm lớn trong giáo dục mầm non, tiểu học. Chúng ta phải từ bỏ ngay ý nghĩ những đứa trẻ phải nhất nhất nghe lời chúng ta. Chúng ta đã bỏ rơi chúng trong chính ngôi nhà của mình, nhà trường của mình và ngay cả trong xã hội của mình mà cứ lầm tưởng là chúng ta đang chăm sóc chúng. Thực tế, chúng ta đang chỉ chăm sóc phần xác của chúng mà thôi. Vậy theo Giáo sư, chúng ta làm gì để khắc phục những sai lầm đó, phải mất bao lâu thời gian để khắc phục?

GS. Hồ Ngọc Đại: Tôi thấy đau xót vì không ai nhìn thẳng vào sự thật. Có thể nói thành lời, nhưng không ai cảm thấy rằng trẻ con là máu thịt của mình, không ai cảm thấy đứa con đau khổ chính là mình đau khổ. Và không thấy được sự tối ưu của mỗi giai đoạn khác nhau.

Hiện nay từ lớp mẫu giáo cho đến các bậc tiến sĩ dạy đều có phương pháp dạy giống như nhau. Cách làm này sẽ thủ tiêu sức sống của cá nhân. Phương pháp cứ dồn góp, cứ nghĩ rằng làm trước là xong, mà không thấy được chất lượng cuộc sống mỗi giai đoạn một khác. Do vậy, phải có phương pháp giáo dục riêng cho từng cấp học, mầm non khác, tiểu học khác, tiến sĩ phải càng khác. Bản thân tôi cả một đời dạy học. Tôi luôn quan niệm trẻ em là cứu tinh của dân tộc.

Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Cuộc trò chuyện chỉ vọn vẻn trong khoảng hơn 1 tiếng, nhưng chúng ta nhận ra quá nhiều điều bất ổn trong những đứa trẻ thời nay. Chúng ta không biết điều đó, và ngay cả những người biết nhưng đã chôn vùi những lỗi lo lớn ấy của xã hội vào giấc ngủ hưởng thụ và tự mãn của cá nhân mình. Chúng ta phải thừa nhận rằng: tất cả những lầm lẫn trong giáo dục hay những thất vọng về những đứa trẻ nào đấy đều do người lớn chúng ta gây ra. Có một lúc nào đó Giáo sư tuyệt vọng vì những lỗi lầm này?

GS. Hồ Ngọc Đại: Tôi đã nói những điều này từ cách đây 30 năm nay rồi. Tôi không sợ ai giận cả. Tôi không tuyệt vọng. Tôi có chiến lược, chứ không phải làm ẩu.

Khi tôi về nước, tôi hi vọng sau 20 năm sẽ có nền giáo dục mới. Tôi bỏ ra 10 năm đầu để làm mất nền giáo dục hiện nay đi, cùng lúc đó, tôi thiết kế một nền giáo dục khác. Khi không có những đứa trẻ thật, những cha mẹ thật, một nền giáo dục thật thì tất cả đều là viển vông. Dân tộc ở lại mãi mãi, trẻ em ở lại mãi mãi.

Tôi chịu trách nhiệm với trẻ em. Qua trẻ em tôi chịu trách nhiệm với cha mẹ. Qua trẻ em và cha mẹ chúng tôi chịu trách nhiệm với dân tộc này.

Nhà báo Nguyễn Quang Thiều: Nhiều người đều cảm nhận và không hài lòng với cách giáo dục hiện tại. Họ lo ngại điều đó sẽ mang lại tai hoạ cho đất nước. Đây cũng là nỗi lòng mà đông đảo các vị phụ huynh trên cả nước, những người có lương tâm giáo dục chia sẻ với Giáo sư và chúng tôi.

Vẫn còn rất nhiều câu hỏi của bạn đọc, nhưng tạm thời xin được phép khép lại cuộc bàn tròn nhỏ với một vấn đề quá lớn và còn quá nhiều điều phải bàn. Nhưng không còn cách nào là chúng ta phải lên tiếng.

Xin thay mặt bạn đọc VietnamNet, Tuần Việt Nam cám ơn Giáo sư. Mong rằng tất cả mọi người trong cộng đồng này cùng lên tiếng, lên tiếng mãi cho đến khi chúng ta đổi thay, kiên trì như Giáo sư Hồ Ngọc Đại để đến một ngày nào đó nền giáo dục mầm non nói riêng và nền giáo dục Việt Nam nói chung có sự đột phá khởi sắc.

Số lượt đọc:  3102  -  Cập nhật lần cuối:  24/02/2009 10:42:33 PM
    10
Giáo Dục VN quan niệm lộn ngược
Hoàng T  - Email:  Hatrung_353@yahoo.com   (04/09/2009 11:11:26 PM)
Tôi rất tâm đắc với một số quan điểm của GS Hồ Ngọc Đại. Ta đã biết " Trẻ em là cứu tinh của dân tộc" hay ta có thể hiểu rất đơn giản là trẻ em của bây giờ là người lớn của 20 năm sau. Vậy trẻ em bây giờ được tiếp nhận những gì thì 20 năm sau sẽ mang ra dùng . Và hiển nhiên chúng trở thành người lớn của giai đoạn đó, và những người lớn này lại mang những điều họ có đem dạy cho trẻ em.

Vậy là chúng ta đã thấy cái vòng luân hồi sẽ chẳng bao giờ có một thế hệ trẻ em như ngày xưa ngoan ngoãn như mọi người mong đợi đươc cả. Khi mà bố mẹ chúng bây giờ lam quan thì nhận phong bao phong bì, hà hiếp dân lành bất chấp pháp luật , đút lót và dùng đủ các mánh khóe để thăng chức trước mặt chúng. Những bố mẹ là dân thường thì nói tục chửi bậy bất kính với ông bà... trước mặt chúng. Vậy làm sao để trẻ em ngoan được.

Vậy theo tôi để cái cách tận gốc nền GD việt nam không phải bắt đầu từ trẻ em mà từ người lớn chúng ta. Đó mới là gốc của vấn đề.
Mến gửi bạn Nguyễn Cường
Đạo Trường  - Email:  hoahongblackrose@yahoo.com   (15/03/2009 03:19:34 AM)
Tôi nghĩ suy nghĩ và lý luận của bạn cũng đúng đấy. Ít nhất là cũng đúng cho bạn và nhiều người VN khác nữa. Hơn nữa , những quan điểm của bạn là quan điểm của ông cha ta từ nghìn xưa vẫn được duy trì đến đến nay. Cũng có thể quan điểm đó phù hợp và tốt cho gia đình bạn.

Nhưng với sự trải nghiệm và kinh nghiệm sống của mình thì tôi được biết quan điểm giáo dục của Giáo sư Hồ Ngọc Đại là quan điểm đã được chấp nhận và thực hiện trong những nền giáo dục tiên tiến ở những nước tiên tiến từ lâu rồi. Hiện nay cũng có cả số đông của người VN trong đó có tôi đồng ý quan điểm Gs Đại. Tôi không nghĩ rằng những nhà giáo dục hàng đầu thế giới hay giáo sư Hồ Ngọc Đại và số đông người VN khác có ý nghĩ sai lầm và đó chắc chắn không phải là những quan điểm " thiếu cơ sở và nổi loạn nguy hiểm ". Giữa tôi và bạn chắc chắn sẽ có nhiều sự khác nhau nữa. Ví dụ khi gia đình chúng tôi đọc những dòng tâm sự của bé Du Mai thì chúng tôi đã khóc, và đã khóc thật nhiều với tất cả sự cảm thông cho thế hệ con cháu đang phải chịu đựng như vậy. Có lẽ với quan điểm của mình thì bạn sẽ có thái độ hoàn toàn khác với những dòng tâm sự của cháu bé. Bạn sợ rằng quan điểm của Gs Đại là quan điểm của người nước ngoài không phù hợp với xã hội và con người VN, tôi lại không thấy như vậy. Chúng tôi khi thấy con trẻ sai lầm là ngay lập tức xem xét lại mình đã sai lầm gì mà để con bị như vậy, từ đó ngồi lại với con tâm tư chia sẻ và cùng tìm biện pháp khắc phục. Chúng tôi là chỗ dựa vững chắc cho con cái. Trong quá trình dạy và học cha mẹ và con cái luôn bình đẳng , vui vẻ hạnh phúc. Những lý luận tham luận của bạn và tôi chắc mọi người cũng đã hiểu rõ, không cần phải bàn luận nữa. Nhưng những quan điểm của bạn và nhiều người VN khác làm tôi cảm thông sâu sắc với những khó khăn mà Gs HNĐại và những nhà đổi mới ở VN đang phải đối mặt.

Như vậy là cùng một vấn đề nhưng chúng ta có suy nghĩ khác nhau và dẫn đến những hành động khác nhau. Vấn đề đúng sai với tôi không quan trọng. Tôi chỉ cầu mong con cháu chúng ta có được một nền giáo dục tốt giúp chúng luôn sống tự tin ,vững vàng và hạnh phúc , kể từ khi chúng được chúng ta nâng đỡ những bước chân chập chững đầu đời cho cả khi chúng ta vĩnh viễn xa rời chúng. Chúng tôi đã và đang hài lòng về quan điểm giáo dục của mình.

Cầu chúc các nhà lãnh đạo ở VN sáng suốt chọn lựa và xây dựng được một nền giáo dục tốt cho dân tộc mình.

Chúc bạn Nguyễn Cường cùng gia đình luôn khoẻ mạnh, hạnh phúc và thành công.
Thảo luận về bài viết
Nguyễn Cường  - Email:  phucuong@pacbell.net   (14/03/2009 05:06:55 AM)
Tôi xin tóm lược lại những điểm chính sau đây và hy vọng quí đọc giả sẽ không bị hiêu lầm những gì đã trình bày và giải thích của GS Hồ Ngọc Đại:

· Không thể nói là trẻ em 5 (hay ngay cả 3) tuổi là như "tờ giấy trắng" được. Một sự hiểu nhầm "cưc kỳ nguy hiểm". Nếu nói như vậy, thì trẻ em từ 6 tuồi đến 17 tuổi có còn coi như là tờ giấy trắng không? Tôi tin là GS muốn nói trẻ em nếu có làm gì sai sẽ không chịu trách nhiệm như người lớn thì đúng hơn(?)

· Trẻ em tuổi vị thành niên (dưới 18) nếu có sai lầm hay hư hỏng thì "tội" hay chịu trách nhiệm ít hơn, nhưng không có nghĩa là trẻ em không sai lầm hay hoàn toàn không có trách nhiệm. Xin lưu ý: Trẻ em không bị kết tội hay ít trách nhiệm hơn, không có nghĩa là luôn luôn đúng! Ngược lại, nếu có chịu trách nhiệm về việc làm sai lầm của trẻ con, cũng không có nghĩa là "Nhà trường sai, Thầy giáo sai hay Người lớn sai"!

· Đi sâu vào chi tiết hơn không phải phương pháp giáo dục nào cũng áp dụng tốt cho tất cả mọi trường hợp. Một phương pháp giáo dục tốt cho xã hôi Âu Mỹ, chưa chắc đã cho hiệu quả tốt ở VN, bởi hai lý do: 1) Nguồn nhân lưc cũng như tài lưc. 2) Văn hóa hay môi trường xã hội. Cụ thể thí dụ, đa số trẻ em VN do văn hóa ẩm thưc bị suy dinh dưỡng nên khả năng về trí nhớ rất yếu, nhất là một số HS lại bị "Bệnh không tập trung chú ý được nhiều" (short-term memory problem ADD - Attention Deficit Disorder)Nên không thể theo cách học của Mỹ đựoc (không cần học thuộc lòng nhiều). Ngay cả cho dù thầy giáo VN có phát hiện biết được một số học trò của mình bị chứng "Nước đổ đầu Vịt, nghe giải bài xong là quên liền(ADD)" thì cũng không có đủ phương tiên để khắc phục chớ chưa nói đến làm gì thêm! Đó là lý do cho thấy tại sao các chương trình GD ờ VN khó bỏ chuyện "Thầy đọc trò chép"là vậy!

· Một điều hiểu nhầm "cực kỳ nguy hiểm" nữa là nếu những thề hệ trẻ, thanh thiếu niên VN ngay từ khi còn 4,5 tuổi mà đầu óc bị nhập tâm coi như là "tờ giấy trắng", không được huấn luyện cho có ý thức "Trách nhiệm về những việc làm sai" thì hậu quả khi lớn lên hay trưởng thành sẽ như thế nào(?). Thử hỏi nếu các học sinh 15, 16 tuổi chạy đua xe ngoài phố gây tai nạn chết người, thì có thể nói là tại vì "Nhà trường, thầy giáo và người lớn" sai, không dạy dỗ tốt, có được không?

Kính chào và cảm ơn,
Trao đổi với bạn Nguyễn Cường
Đạo Trường  - Email:  hoahongblackrose@yahoo.com   (09/03/2009 09:39:36 AM)
Xin hỏi bạn : bạn nói "Tôi nghĩ " Sự sai lầm và hư hỏng của trẻ con" nhiều khi là do tự bản thân của chúng" - Tự bản thân của trẻ con là cái gì vậy - nếu không phải là tờ giấy trong trắng? Tôi được biết lúc mới sanh ra đời trẻ con hoàn toàn chưa suy nghĩ chưa hư hỏng gì cả. Từ từ trẻ con lớn lên và được người lớn dạy dỗ mà có kiến thức sống đúng hoặc sai. Vậy đúng sai là do người lớn. Bạn có thể nói có những đứa bé nó học thói hư của bạn nên lỗi do nó, Theo tôi nghĩ đó là cái nhìn nông cạn. Trong tình huống này lỗi của người lớn là không sâu sát dạy con nên mới để con học bạn tính xấu mà không dạy bạn tính tốt. Bạn nó có tính xấu chưa sửa được cũng là do sự giáo dục , do người lớn.

"Do vì tật bệnh bẩm sinh, vì nghèo đói hay vì môi trường xã hội tạo nên". Tất cả những lý lẽ này hoàn toàn cho thấy lỗi không phải của trẻ con mà do người lớn. Đặc biệt ngành giáo dục hiện đại người ta phải cố gắng có những chương trình giáo dục phù hợp cho các trẻ có hoàn cảnh đặc biệt.

"Không thể "vơ đũa cả nắm" mà đổ lỗi hết cho "nhà trường sai, nhà giáo sai người lớn sai" được!": Đây không phải là vơ đũa cả nắm, mà là xã hội chúng ta phải tập tạo tinh thần trách nhiệm cho từng công dân đến tinh thần trách nhiệm tập thể ban ngành. Không thể để xảy ra tình trạng ai cũng thấy lầm lỗi của người khác nhưng không bao giờ thấy lầm lỗi của mình. Quyền của trẻ em là quyền được chăm sóc thể chất và gíao dục tinh thần. Nuôi và dạy là nhiệm vụ xã hội giao cho nhà trường và gia đình trực tiếp thi hành. Nhà trường sai, nhà giáo sai, người lớn sai là câu nhận định rút ra từ những phân tích cẩn trọng và khoa học.

"Cụ thể là ở các nước văn minh tiến bộ có nền giáo dục rất tốt, vẫn "sản xuất" cho ra đời khoảng 10-15% nhũng trẻ em hư hỏng, thì có thể trách được ai đây?". Tôi đang ở một trong những cái nước tiên tiến nhất đó. Tôi có thể tự tin trả lời cho bạn được ngay rằng : ĐIỀU ĐÓ CHỨNG MINH LÀ CHƯA CÓ NỀN GIÁO DỤC TỐI ƯU CỦA LOÀI NGƯỜI. VÀ NGƯỜI TA VẪN CHO RẰNG ĐÓ LÀ LỖI CỦA NGÀNH GIÁO DỤC VÀ NGƯỜI LỚN. ĐANG CÓ KÊU GỌI CẢI CÁCH GIÁO DỤC MẠNH MẼ TỪ MỸ SANG ÂU VÀ CẢ NHẬT NỮA.

Tôi không có thời gian để kể cho bạn nghe về nền giáo dục của Mỹ, người ta sâu sát nâng niu học sinh như thế nào. Trách nhiệm của thầy cô giáo tuyệt vời ra sao khi so sánh với tình hình chung ở VN hiện nay. Để nuôi dạy trẻ, từ thầy hiệu trưởng đến giáo viên phải phối hợp chặt trẽ gia đình ra sao. Đó là trách nhiệm của nhà trường và gia đình. Sơ sảy ra chuyện là thầy hiệu trưởng mất chức, giáo viên mất việc làm. Vô tránh nhiệm với việc nuôi hoặc dạy con cái là cha mẹ có thể bị tước quyền làm cha mẹ thậm chí phải ngồi tù đấy bạn ạ !

Chúng ta sót xa ở chỗ có nhiều nhà giáo chân chính : Dạy giỏi, yêu trẻ, yêu nghề , cuộc sống khó khăn. Có nhiều khi sự sai của những nhà giáo này không phải xuất phát từ chủ quan nhà giáo mà là do nhiều nguyên nhân khách quan vượt quá quyền hạn của họ. Hoặc có những gia đình tin tưởng giao phó hoàn toàn chuyện dạy con mình cho nhà trường mà hỏng cả một đời con trẻ. Thay đổi luật pháp dễ hợn nhiều thay đổi một thói quen suy nghĩ, một phong tục tập quán của xã hội.
Phản hồi ý kiến.
Nguyễn Cường  - Email:  phucuong@pacbell.net   (08/03/2009 03:54:47 PM)
Xin gởi phản hồi ỳ kiến của ông Đạo Trường.

Cảm ơn những ý kiến phê bình của ông. Tuy nhiên có một vài điểm tôi chưa được đồng ý với ông như sau:

" Sự sai lầm và hư hỏng của trẻ con là hậu quả của giáo dục sai lầm chứ không phải do bản thân chúng - một tờ giấy trong trắng"

Tôi nghĩ " Sự sai lầm và hư hỏng của trẻ con" nhiều khi là do tự bản thân của chúng, do vì tật bệnh bẩm sinh, vì nghèo đói hay vì môi trường xã hội tạo nên. Không thể "vơ đũa cả nắm" mà đổ lỗi hết cho "nhà trường sai, nhà giáo sai người lớn sai" được!

Cụ thể là ở các nước văn minh tiến bộ có nền giáo dục rất tốt, vẫn "sản xuất" cho ra đời khoảng 10-15% nhũng trẻ em hư hỏng, thì có thể trách được ai đây?

Một lần nửa, xin cảm ơn quý ông đã đọc.
Gửi bạn Nguyễn Cường
Đạo Trường  - Email:  hoahongblackrose@yahoo.com   (03/03/2009 08:36:18 AM)
Trong thư bạn Viết " Xin GS hãy lưu ý là não bộ của trẻ con chưa phát triển đầy đủ nên thiếu sự khôn ngoan và kinh nghiệm, nên đa số phần nhiều là sai!"

Tôi thấy nếu bạn đã nhận thức được như vậy Thì trẻ con không có trách nhiệm trước sự nghiệp giáo dục. Sự sai lầm và hư hỏng của trẻ con là hậu quả của giáo dục sai lầm chứ không phải do bản thân chúng - một tờ giấy trong trắng. Như vậy, Khi thấy trẻ Em sai thì nhiệm vụ của người lớn là phải xem lại nội dung dạy, cách dạy của mình có chỗ nào không phù hợp ( Chỗ nào sai ). Tức là nhà trường sai, nhà giáo sai người lớn sai là nhận định đúng.

Vấn đề cấp bách là tìm hiểu và điều trị nguyên nhân làm cho Thầy giáo, nhà trường và gia đình bị hoặc phải mắc sai lầm.

Tôi không nghĩ Giáo sư Đại thiếu "cơ sở và nổi loạn nguy hiểm" mà tôi nghĩ Bạn còn chưa có tư duy lý luận chặt chẽ .
Ý kiến về GS Đại
Nguyễn Cường  - Email:  phucuong@pacbell.net   (03/03/2009 06:34:31 AM)
Tôi thật sự bức xúc sau khi đọc bài viết. Mặc dù GS Đại có một số ý kiến rất sáng tạo nên áp dụng cho VN, nhưng không vì vậy mà bỏ qua những quan điểm rất "sai lầm và nguy hiểm" như sau của GS:
"Nhà trường sai. Thầy giáo sai. Người lớn sai."

Xin GS hãy lưu ý là não bộ của trẻ con chưa phát triển đầy dủ nên thiếu sự khôn ngoan và kinh nghiệm, nên đa số phần nhiều là sai!

Vấn đề chính là thái độ của người lớn hay thầy giáo đối xử và "giáo huấn" trẻ con như thế náo(?) mới là điều đáng nói!

Không thể thay thế một sai lầm trong phương pháp giáo dục bằng một quan niệm "thiếu cơ sở" có tính cách "nổi loạn nguy hiểm" như vậy.

Thành thật cảm ơn.
Trang:  1/2Trang sau 
 
(Hãy gõ tiếng Việt có dấu bằng chế độ gõ tiếng Việt dưới đây (hoặc trình tiếng Việt Unikey, Vietkey của máy bạn) để ý kiến của bạn sớm được đăng )
Bài mới:  
Văn hóa cảm ơn
22/12/2009 03:28' PM
Bài khác:
Giáo dục?
30/12/2008
Thực trạng GD đại học
Thấy gì qua lối sống sinh viên thời nay?
Harvard bàn về khủng hoảng giáo dục đại học VN
Xin nhớ đừng viết hình này vào bài kiểm tra
Hơn 50% sinh viên không… hứng thú học tập
Trang chủGiới thiệuLiên hệ