Đang tải dữ liệu...
ChúngTa.com.NET CommunityHanoi Software JSCDoanh nhân 360
Home
 
Suy ngẫm
 
Giáo dục
 
Trải nghiệm Trưởng thành
 
Kinh doanh
 
CNTT
 
Góc Giải trí
 
Tác giả
   Bản chất thế giới    Nhận thức    Hệ giá trị    Thực tiễn-Hành động    Ngẫm nghĩ Việt Nam    Điểm sách hay
Tìm bài viết
Tìm kiếm nâng cao
Thống kê
Số lượt truy cập: 57.226.570
Số người trực tuyến: 561
Bạn đọc đến từ đâu?

Bạn đọc của ChúngTa.com đến từ đâu?

Góc nhìn bát quái:

Cây tre thần

Nhà văn Xuân Cang
Lao động cuối tuần
   
08:32' AM - Thứ hai, 08/03/2010

Thời Bắc thuộc, sau khi bị tước đoạt hết các tài sản tinh thần bằng văn bản, trong đó có cả Kinh Dịch, người Việt ta có cách lưu giữ lại bằng hiện vật (ví dụ trống đồng), phong tục lối sống, truyện cổ tích và dân ca tục ngữ.

Quẻ Thuỷ Trạch Tiết là một ví dụ sống động.

Thuỷ là Nước, Trạch là đầm. Tượng quẻ là trên đầm có nước, bờ đầm hạn chế, điều tiết số nước chứa trong đầm, cho nên đặt tên là quẻ Tiết. Tiết là Giữ chừng mực, là đến giới hạn nào thì ngừng (tiết chế, tiết độ, tiết kiệm...). Được quẻ này thì cái gì cũng giữ cho vừa phải thì mới tốt, thái quá cũng như bất cập đều xấu cả.

Giữ chừng mực như vậy thì việc gì cũng hanh thông. Nhưng tiết chế quá, bắt người ta khổ cực thì không ai chịu được lâu, như vậy không còn hanh thông nữa.

Hào 1 và hào 2 quẻ Tiết nhắc nhở phải điều tiết hành động đúng thời cơ, lấy việc một người làm ví dụ, có lúc không ra khỏi cửa không lỗi, có lúc không ra khỏi cửa thì lại xấu. Cái gì cũng có thời cơ của nó.

Hào 3 và hào 4 nhắc nhở phải điều tiết hành động có chừng mực. Cái gì không giữ được chừng mực thì sẽ không tránh được than thở, lo âu (hào 3). Cái gì giữ chừng mực thì yên vui (hào 4). Nhưng cái mực ở đây không chung chung, nó phải biến thành số, độ.

Người xưa tóm lại trong 6 chữ Chế Số Độ, Nghị Tiết Hạnh. Muốn giữ được chừng mực, hãy thiết chế, định mức thành số, thành chế độ (khuôn khổ phép tắc) nhưng chớ có dừng lại ở đấy, nếu chỉ định mức thành con số và chế độ, thì mới là về hình thức, hãy xem xét biến thành đức hạnh trong đời sống tinh thần, đấy mới là đỉnh cao người quẻ Tiết (Chế là bày đặt ra, định ra; Nghị là xem xét, bình luận).

Chuyện cổ tích “Cây tre trăm đốt” của ta chính là để lưu giữ tính minh triết này của quẻ Tiết. Chuyện kể rằng (tóm tắt): Có anh nhà giàu kia hứa với anh Khoai, nếu chăm chỉ làm ăn cho nó thì sẽ gả cô gái Út cho anh. Anh làm cho nó giàu lên, nhưng nó lại định gả Út cho gã nhà giàu khác. Anh Khoai vặn hỏi, thì nó bảo anh vào rừng đẵn cho nó cây tre trăm đốt đem về nó sẽ gả con cho.

Anh Khoai vào rừng tìm không được cây tre trăm đốt, buồn khóc. Bụt hiện lên hỏi: Vì sao con khóc? Bụt biết đầu đuôi, bảo anh đẵn cho trăm đốt tre. Anh đẵn đủ trăm đốt tre xếp đống mà không biết làm sao nữa. Lại ngồi khóc. Bụt lại hiện lên hỏi và giúp anh hô câu thần chú: “Khắc nhập”. Trăm đốt tre liền nối vào nhau thành cây tre cao ngất trời.

Khi anh không biết làm thế nào vác tre về, thì Bụt lại mách câu thần chú: “Khắc xuất”. Tre liền rời ra thành trăm đốt để anh mang về nhà.

Hai gã nhà giàu đang ăn cỗ cưới thấy trăm đốt tre thì cười chế diễu anh. Anh hô “khắc nhập” thành cây tre trăm đốt, dính luôn hai gã nhà giàu vào tre, khiến nó van lạy anh và hứa anh cứu được thì nó sẽ gả Út cho. Anh liền hô “khắc xuất”, trăm đốt tre liền rời ra, và từ đó Khoai và Út nên vợ nên chồng.

Chuyện “Cây tre trăm đốt” minh họa đầy đủ 6 chữ Chế Số Độ, Nghị Tiết Hạnh là tinh thần quẻ Tiết. Tiết còn có nghĩa là đốt cây trúc, cây tre. Trăm đốt là số, câu thần chú Nhập, Xuất là độ, sự phản bội của gã nhà giàu và mối tình của chàng Khoai và nàng Út là Nghị Tiết Hạnh. Thật là tài tình.

Nước ta nhiều kỳ Quốc hội nay tập trung bàn cho ra nhiều bộ luật, đó là thời quẻ Tiết của nước ta: thời Lập pháp. Tinh thần quẻ Tiết thể hiện trong việc soạn thảo luật; các lĩnh vực đã chừng mực hay chưa, chừng mực ấy đã thể hiện thành con số, thành chế độ, phép tắc hay chưa.

Hào 5 và hào 6 quẻ Tiết nói về giới hạn của chừng mực. Hào Năm trung chính mà giữ chừng mực, thì tiết mà vui vẻ. Hào Sáu nói hiện tượng quá chừng mực, cái gì cũng tiết chế, cắt giảm, khiến cho nhân dân khổ sở không chịu được, quá chừng mực mà khổ sở, cứ cố giữ nữa thì xấu, biết hối mà bớt thái quá đi thì khỏi xấu (lời hào). Quẻ Tiết không dừng lại ở việc Chế Độ Số. Mà phải tiếp tục Nghị Tiết Hạnh. Ví như Luật Giao thông. Độ, số thì phân minh rồi, nhưng vấn đề còn lại là ở người tham gia giao thông, có văn hoá giao thông hay không, là vấn đề phải có nhiều công sức, và phải trả giá.

Phan Bội Châu nói rằng: Thánh nhân sở dĩ bày đặt thế, có phải xuyên tạc làm cho nhiễu sự đâu... Chẳng qua đem chân lý mà chỉ vẽ cho người ta, ai hay thì theo, ai dở thì bỏ qua. Tiết hay không tiết, còn tuỳ ở người biết Dịch.

Số lượt đọc:  691  -  Cập nhật lần cuối:  05/03/2010 11:37:12 AM
  Ý kiến của bạn về bài viết:
Bài mới:  
Hôm nay với Nho giáo
16/07/2010 08:50' AM
Bài khác:
Liên kết web
Olga Bergholtz

Kỷ niệm 100 năm sinh Olga Bergholtz (1910-1975) nữ nhà thơ, nhà văn Liên Xô. Bà nổi tiếng nhất với những tác phẩm sáng tác trong thời kỳ Leningrad bị bao vây. Bà đã vượt qua được những nỗi niềm tinh tế, vô tư lự của thế giới trong trẻo, vẫn mang nỗi đau riêng và cảm nhận riêng về thời cuộc, để viết về cuộc đời xung quanh, về tình yêu. Hơn thế, nhờ có nỗi đau cá nhân, bà có cảm nhận sâu sắc hơn về những nỗi đau và niềm hân hoan của nhiều người khác, của nhân dân, của dân tộc. Bà có câu thơ bất hủ "Không ai bị lãng quên và không điều gì bị quên lãng".

...

Tôi xin nói, các bạn ơi với cuộc sống riêng tôi,
Không thể có những tháng năm trên đời vô ích,
Không thể có những thông tin vô nghĩa, không mục đích,
Không thể có những con đường đi qua, nghĩa là, hóa không cần!
Không thể có những thế giới lạ xa, không thể không tiếp nhận,
Không thể có những tặng vật, bị hàm hồ cho đi một cách phân vân!
Cũng không thể có một tình yêu vô ích,
Kể cả những tình yêu bị dối lừa, đớn đau, bi kịch,
Thì chút ánh sáng trong veo, dẫu chỉ sáng chập chờn
Cũng suốt đời ở mãi cùng tôi!

Và có lẽ, chẳng bao giờ là quá muộn đâu,
Khi ta dám làm lại từ đầu trọn vẹn đời mình sống,
Dám bắt đầu lại từ đầu - một đường đi từ khởi thủy,
Và ứng xử làm sao, để nếu có quay nhìn quá khứ
Thì đừng phải ân hận xóa bỏ đi điều gì,
Dù là một tiếng kêu, hay chỉ một lời than!

(1962, Bằng Việt dịch)

Trang chủGiới thiệuLiên hệ