Mùa Xuân trong vòng tay

Thúy ÁiHạnh phúc Gia đình
07:36' SA - Thứ hai, 13/02/2012

Mỗi năm, khi những cơn rét của mùa Đông vẫn còn vương vấn, nấn ná trong đất trời, thì mỗi chúng ta đều náo nức chuẩn bị đón Xuân về. Người ta lên kế hoạch để đón năm mới thật trọng đại, như những ngày hạnh phúc nhất trên đời. Dường như không ít người nghĩ rằng, ngoài những ngày thảnh thơi đó ra, mọi người chỉ có tất bật cày bừa, kham khổ làm ăn quanh năm. Những phút giây hạnh phúc chỉ là những ước mơ xa xỉ…

Ai cũng cho rằng mình tất bật là vì gia đình. Nhiều người Việt chúng ta thường tự tin rằng, mình là những người thương yêu gia đình nhất. Biết bao phụ nữ tự hào mình sống vì chồng, vì con. Có những người lớn tuổi tuy đã dư giả vẫn hy sinh những thú vui bình thường như ăn một bữa ngon, mua cho mình một tấm áo đẹp, một lọ thuốc bổ hay đi du lịch… vì muốn dành dụm, chăm lo cho con cháu cho đáo hơn. Đó là những tình cảm sâu sắc, chân thật, tiềm ẩn trong mỗi trái tim của người Việt Nam. Nhưng lạ một điều, là tình cảm dành cho người thân yêu trong gia đình thì lai láng đến thế, nhưng biểu hiện ra bên ngoài lại cực kỳ kín đáo. Nhiều người còn cố làm ra vẻ khô khan, lãnh lẽo, thậm chí là khắc nghiệt để giữ gìn khuôn phép trong nhà…

Một cô gái từ xứ sở sương mù vốn mang tiếng là dân tộc có tính cách rất “lạnh” đến Việt Nam làm việc một thời gian, quen biết rồi đến chơi nhà một số bạn bè ở đây, đã nhận xét rằng :” Các bạn ít âu yếm người thân trong gia đình quá nhỉ?”. Bạn của chị nghe thế liền phản ứng :” Bạn không thấy sao, tôi làm việc quần quạt, nỗ lực đến từng tế bào để gia đình tôi được đầy đủ, hạnh phúc!”. Cũng chính vì bận rộn để lo cho tổ ấm nên chị cho mình “đặc quyền” là không mấy khi âu yếm những thành viên trong gia đình, ngay cả việc ôm chồng, hôn con những lúc đi xa về…

Một điều dễ thấy ở những cặp vợ chồng phương Tây là mỗi khi rời nhà đi làm hay đi xa, họ thường hôn tạm biệt vợ hoặc chồng. Khi đi dạo, họ ôm vai hay cầm tay nhau. Họ còn tìm cách tỏ tình bằng lời nói trực tiếp, qua tin nhắn điện thoại, qua thư : “ Anh yêu em” hay “Em yêu anh”… Còn những cặp vợ chồng xứ ta, sự biểu lộ điều ấy chỉ có trong thời kỳ yêu nhau hoặc mới cưới.. Còn về sống chung, nhất là khi có con rồi, họ bắt đầu tiết chế sự âu yếm hoặc “chuyển giao” sang đứa con. Có những người vợ tủi thân hoặc ngấm ngầm đau khổ vì thấy chồng không còn hôn mình như trước nữa. Nhiều ông chồng cũng vậy, họ thấy vợ chỉ còn quan tâm đến đứa con mà quên mất mình, không một vòng tay, không một nụ hôn, một cử chỉ vuốt ve…

Nhiều cặp vợ chồng trẻ, rất hiện đại, đẹp đôi, thế mà cùng nhau đi dạo trên đường hay cùng đến dự một tiệc vui, đố họ dám cầm tay nhau. Vì thế, có lần trên đường phố Sài Gòn, thấy một cặp vợ chồng già, cả hai ngoài 80 tuổi, ông bà băng qua đường và nắm chặt tay nhau trông thật tình cảm, ai cũng ngắm nhìn thú vị và thấy cảnh ấy đẹp quá, cảm động quá, tình quá… nhưng chắc rằng ít ai dám bắt chước. Có lần, trên một tờ báo ngày, một người vợ lên tiếng một cách thiết tha : “Hãy cầm tay em, anh nhé!”, và bài báo ấy nhận được nhiều bài viết phản hồi đồng tình. ở xứ ta, vợ chồng trẻ còn nghiêm như thế, nói chi đến vợ chồng già. Nhiều đôi chưa già đã gọi chồng vợ là “ ông bà”, trốn tránh dần những cử chỉ thân mâtj. Theo các nhà tâm lý, với những cặp vợ chồng già, khi khả năng chăn gối giảm sút thì sự âu yếm vẫn mang lại cho họ một nguồn hạnh phúc tương tự.

Người Việt Nam chúng ta nói riêng và người châu Á nói chung thường có quan niệm người cha phải nghiêm khắc thì mới là người cha mẫu mực.

Nghiêm để con sợ, nghiêm mới có uy để dạy con. Nhưng rồi vì nghiêm quá nên họ thành…thần, con cái chẳng dám gần và chính họ cũng thấy trống trải, thèm khát sự âu yếm, thân mật của các con như chúng thường dành cho mẹ. Nhiều bà mẹ cũng vậy, mặc dù họ rất thương yêu con, nhưng thường những lời mắng mỏ nhiều hơn những lời dịu ngọt, nhất là những lúc chúng có vấn đề hay gặp lỗi lầm. Dường như các bậc cha mẹ Việt Nam có vẻ xấu hổ khi biểu lộ sự thân thiện với con, cho nên tốt nhất là giấu, càng kín đáo càng tốt.

Có một bác sĩ nổi tiếng ở TPHCM, khi mất cô con gái đang độ tuổi sinh viên( cô bị tử nạn trên đường đi làm công tác xã hội), quá đau đớn ông đã viết một bài báo rất cảm động. Trong đó, ông khuyên các bậc cha mẹ nên biểu lộ tình cảm với con cái, bằng lời nói, những nụ hôn, vòng tay ôm, chứ đừng để quá muộn như ông.

Âu yếm là ngôn ngữ biểu cảm nhất. Hãy quan sát trẻ em, dù chưa biết đi, biết nói nhưng khi được cha mẹ âu yếm bằng tất cả lòng thương yêu, sẽ khiến khuôn mặt chúng rạng ngời hạnh phúc. Người già cũng vậy, được con cháu ôm hôn chính là truyền cho họ một nguồn năng lượng tích cực. Hơn thế, đó là một nguồn thông tin kỳ diệu mà không ngôn ngữ nào chuyển tải được.

Xã hội hiện đại bận rộn, căng thẳng, nên trào lưu xả stress bằng cách đến các điểm massage hoặc đến các spa để thân thể được thả lỏng bằng những bàn tay đấm bóp điêu nghệ, hay tắm trong bồn nước tẩm hương hoa với nội thất đẹp, khung cảnh đẹp… thì cũng không bằng sự âu yếm giữa những người thân yêu trong gia đình. Đó mới chính là một thứ “massage” cao cấp nhất, hiệu quả nhất…

Một vòng tay ôm, một nụ hôn, một cử chỉ tình tứ, một ánh mắt nồng nàn… có khi hơn cả vạn lời nói. Đó chính là khúc nhạc không lời, không chỉ mang đến hạnh phúc cho người nhận mà còn cả với người cho, được thư giãn cả về thể chất lẫn tinh thần. Trong ngôn ngữ không lời ấy, ta cảm nhận được sự chia sẻ, an ủi, sự xoa dịu và tâm hồn được thăng hoa khi hương vị ngọt ngào của yêu thương rót đầy tâm hồn.

Đó chính là mùa Xuân vĩnh cửu trong mỗi trái tim.

Mùa Xuân trong vòng tay
ChúngTa.com @ Facebook
Thống kê truy cập
Số lượt truy cập: .
Tổng số người truy cập: .
Số người đang trực tuyến: .
.
Sponsor links (Provided by VIEPortal.net - The web cloud services for enterprises)
Thiết kế web, Thiết kế website, Thiết kế website công ty, Dịch vụ thiết kế website, Dịch vụ thiết kế web tối ưu, Giải pháp portal cổng thông tin, Xây dựng website doanh nghiệp, Dịch vụ web bán hàng trực tuyến, Giải pháp thương mại điện tử, Phần mềm dịch vụ web, Phần mềm quản trị tác nghiệp nội bộ công ty,