Lời khuyên của năm cũ

Nguyễn TrungDNSG Cuối tuần
10:39' SA - Thứ sáu, 06/04/2007

Đón xuân Đinh Hợi, tôi muốn “sửa" mình, mong sao sang năm mới “khỏe" hơn nữa - bằng cách xin năm cũ một lời khuyên.

Tôi lang thang trong khu vườn ký ức mênh mang, biết bao cảm xúc lắng đọng hồi nào trong tôi bỗng thức dậy... Lạ thay, bao suy tư, bao hoài niệm cứ thay nhau dẫn dắt tôi trở lại bộ phim "Xuân Hạ Thu Đông… rồi lại Xuân…”. Thật chẳng hiểu tại sao nữa...

Đấy là bộ phim tôi đã xem trên máy vi tính, xem đi xem lại với biết bao trăn trở về cái kiếp luân hồi... Ai định ra nó?... Ai buộc nó vào con người?

Đĩa DVD phim tôi đã trả lại cho chủ nhân, cả năm nay rồi... Cả một năm chứ ít ỏi gì!... Với biết bao nhiêu sự kiện và sự việc… Bận bịu... có lúc đến nghẹt thở, rồi lại bận bịu... thế mà...

Phải, tại sao như vậy...?
Ai định ra nó...?
Ai buộc nó...? Cái kiếp con người...

Những câu hỏi mênh mang ẩy cứ len lỏi hay xuyên qua ngày tháng, giữ lại trong tôi hình ảnh một tráng niên trong phim, hoàn cảnh đưa đay vào con đường tìm đến cõi Phật... Một ngôi chùa đơn quạnh, giữa hồ nước tịch mịch bao la... Anh ta những mong thoát kiếp làm người... Một thiếu phụ, đứa con trai còn ẫm ngứa trong tay... Đường cùng làm sao cũng dẫn dắt mẹ bồng con tìm đến chùa... Sức lực tàn tạ, người thiếu phụ ngã vật, nằm gục trên thềm đá sau cánh cổng chùa không người đóng mở... Ai có thể dằn lòng ngoảnh đi!?... Nhà tu hành tráng niên cung không thể dằn lòng ngoảnh đi.

Bàn tay nhà tu hành tráng niên đã đặt lên bàn tay người thiếu phụ... hai bàn tay đã tay trong tay... Mớ tóc rối bời che kín mặt người thiếu phụ, bàn tay kia nhà tu hành tráng niên đã đưa ra muốn áp má, những mong mắt tìm mắt... Thế nhưng cả hai bàn tay nhà tu hành tráng niên bất thần rụt lại... Sáng hôm sau chỉ còn lại đứa trẻ gào khóc, bò một mình trên thềm đá… Người mẹ đã nằm sâu dưới hố nước... Nhà tu hành tráng niên bế đứa trẻ lên tay... Trong đáy mắt thơ ngây của nó, nhà tu hành tráng niên nhìn thấy tuổi ấu thơ của chính mình ngày nào, cũng bò một mình tìm mẹ trên thềm đá này...

… Rồi đến lượt ta sẽ về với Phật như thầy ta… Rồi đến lượt ta sẽ thả con vào đời... để con sẽ trở lại đây như chính ta hôm nay… nhà tu hành tráng niên tư lự...

Chẳng lẽ cứ phải luân hồi không dứt như vậy sao? Phim xem đã lâu, mà từng lúc vẫn dấy lên bứt rứt trong lòng, nhất là một khi thấy ngoài đời có biết bao nhiêu chuyện không đáng cứ lập đi lặp lại, như vòng quay của chiếc kim đồng hồ... Đi tới con số 12 thì phải chuyển về con sồ 1!... Bất di bất dịch!...

Cái vòng quay bất di bất dịch ấy bao phen làm tôi mất ăn mất ngủ...

…Tại sao bàn tay nhà tu hành tráng niên không dám vén mái tóc của người thiếu phụ? Tại sao nhà tu hành tráng niên không dám bằng cả hai tay mình nắm lấy vận mệnh của chính mình và của cả ba người?... Giật đứt cái kiếp luân hồi...

Tôi ngộ ra thế nàn là quán tính lịch sử. Không dám vượt lên chính mình để chặt đứt cái quán tính lịch sử. Cái nghèo hèn cửa đất nước hôm nay chẳng lẽ còn do cái quán tính lịch sử buộc chặt vào chăng?

Ôi, đấy là lời khuyên của năm cũ?

Vượt lên chính mình... Rũ bỏ cái quân tính lịch sử để giành lấy những thành tựu to lớn hơn nữa, vững chắc hơn nữa… Rõ ràng năm cũ nói với tôi như vậy, trước thời vận mới của đất nước - nhất là năm đầu tiên với tính cách nước thành viên của Tổ chức Thương mại Thế giới, cũng là năm sẽ có bầu cử cơ quan quyền lực tối cao của cả nước... một Quốc hội thao lược chèo lái thành công con thuyền quốc gia thời hội nhập...

Lời khuyên của năm cũ
ChúngTa.com @ Facebook
Thống kê truy cập
Số lượt truy cập: .
Tổng số người truy cập: .
Số người đang trực tuyến: .
.
Sponsor links (Provided by VIEPortal.net - The web cloud services for enterprises)
Thiết kế web, Thiết kế website, Thiết kế website công ty, Dịch vụ thiết kế website, Dịch vụ thiết kế web tối ưu, Giải pháp portal cổng thông tin, Xây dựng website doanh nghiệp, Dịch vụ web bán hàng trực tuyến, Giải pháp thương mại điện tử, Phần mềm dịch vụ web, Phần mềm quản trị tác nghiệp nội bộ công ty,