Chuyện Cô Bé và Sói Mẹ

Nguyễn Tất Thịnh
07:21' SA - Thứ hai, 23/11/2015

Thưa các Bạn, tôi viết, chia sẻ với các Bạn những câu chuyện ngắn dưới đây, đã lâu lắm rôi, khi còn thơ bé, nơi sơ tán… từng tình, từng ý… đã về trong đầu tôi mơ hồ như từ đâu đấy…Có thể từ Ông Nội thân yêu, có thể là từ những người Nông Dân chất phác mỗi đêm về hay bế trẻ con chúng tôi lên lòng mà thủ thỉ, cũng có thể đã lần nào đó hiện trong giấc mơ của… mà mãi khi lớn lên, trải đời hơn tôi mới lại hình dung về chúng…rõ ràng, êm ả, nhân văn như những điều tôi hằng mong mỏi vậy…

Chuyện 1:

Mỗi buổi chiều Cô Bé đều mang cơm ra cho Ông Nội, hàng ngày trông nom trại chăn nuôi của gia đình nằm bên bìa rừng. Một buổi, sau khi như vậy Cô Bé nhảy chân sáo trở về nhà, bỗng nhìn thấy Con Sói lớn ngồi sừng sững trên đường đất nhỏ trước lối về, hai bên cây cối rậm rì. Sói lớn ngồi yên, chân trước chống thẳng, hướng mặt về Cô Bé. Thoáng chút sợ hãi qua nhanh, nhưng nhìn thấy dáng vẻ hiền lành của Sói, Cô Bé nhẹ nhàng từng bước về phía nó đang ngồi. Cô đưa tay vuốt đầu Sói…Con Sói lớn rên lên khe khẽ, thè lưỡi mềm ấm liếm láp bàn tay Cô Bé. Bé bẻ miếng bánh bao Ông Nội vừa nãy nhường đưa cho mình, ấu yếm đút vào mồm Sói, nó dùng lưỡi đỡ lấy nuốt gọn ngon lành và như chờ đợi được tiếp. Bé cảm thấy thích con Sói lớn này, nhưng chiều xuống rất nhanh, Bé rảo bước về nhà, vừa đi vừa quay đầu lại, vẫy tay mời gọi. Sói đứng dậy hơi ngần ngại rồi bước theo chậm rãi…

Cho đến lối rẽ, từ đó đã nhìn thấy ngôi nhà, nó mới ngồi xuống nhìn mãi theo Cô Bé, rồi mới quay về Rừng.

Hôm sau Cô Bé lại đến trại đưa cơm cho Ông và kể lại chuyện đó. Ông Nội kinh sợ nói: Ôi nguy hiểm cho cháu tôi quá, đó chính là loài Sói lớn rất hung dữ cháu ạ, để Ông tìm cách giết nó đi. Nói rồi xách súng săn đưa Bé qua con đường nhỏ, từ đó đã nhìn thấy ngôi nhà, rồi mới thận trọng trở lại trại chăn nuôi. Bé ngoái đầu lại nhìn nơi hôm trước thì vẫn thấy Sói lớn đi ra khỏi bụi cây, ngồi xuống lặng lẽ trông theo vẻ buồn bã, Bé vẫy tay bước vào nhà, rồi lúc sau khi trời đã nhập nhoạng tối Sói mới biến vào rừng…

Ngày tiếp theo cũng vậy…cho đến một buổi chiều khi Ông Nội dẫn Bé về một quãng an toàn như mọi hôm, thì Bé thốt lên khẽ: Ôi, Ông Nội ơi Sói đang nằm ngay kia kìa ! Phản xạ của người thợ săn từng trải, Ông Nội lên nòng và giương súng rất nhanh hướng vào chỗ Sói Lớn đang nằm sẵn sàng nhả đạn. Nhưng nhanh hơn thế, Cô Bé chạy về phía Sói lớn ngồi thụp xuống ôm lấy đầu nó vỗ về. Người Ông như đờ ra, hạ súng xuống, chạy đến chỗ đó. Bé ngước lên nhìn Ông: đừng lo Ông ạ, Sói lớn bị thương rất nặng ở chân trước đây này! Ông Nội ngồi xuống, nhìn Sói Lớn nằm trên vũng máu nhỏ đã khô se lại, nó cố nhỏm đầu dậy lấy lưỡi liếm nhẹ lên bàn tay âu yếm của Cô Bé…

Người Ông nhìn vết thương của nó và cũng thấy cảm động với hình ảnh cả đời mình chưa được chứng kiến bao giờ. Cô Bé kêu lên thương xót : Ông Nội ơi hãy giúp chữa vết thương cho Sói Lớn đi! Người Ông nâng chân trước của Sói lên lau những vết bẩn, lấy từ thắt lưng mình một túi thuốc đặc hiệu của những người thợ săn, rắc đều lên chỗ bị thương đó, rồi mới xé vạt áo băng lại cẩn thận cho nó. Kì lạ thay, Sói lớn như tự biết được công đoạn đã xong, nó cố gắng đứng lên loạng choạng, liếm tay Cô Bé lần nữa rồi tập tễnh bước nhanh vào bìa rừng.

Ông Nội nói: Cháu ạ, Ông không hiểu ! Đó là Con Sói Mẹ, vết thương của nó chắc chắn do nó tự dùng răng cắn mà ra. Cháu hãy về trước để Ông đi theo nó xem sao. Cho cháu đi theo với, Cô Bé nói. Ừ, nhưng chúng ta thật nhẹ nhàng và cách nó một đoạn đủ để nó không nhận ra, nếu không nó sẽ không tới chỗ nó cần đâu cháu ạ. Câu nói của Ông Nội càng kích thích tò mò của Cô Bé. Một lát sau, hai ông cháu thấy Con Sói Mẹ đến trước một hốc núi nhỏ. Nó dùng răng kéo ra một Sói con, dưới ánh sáng còn lại của rừng chiều đủ nhìn thấy con Sói Con đó một chân bị thương nặng, máu đông thành cục tại khớp đùi của nó. Sói Mẹ dùng hàm răng sắc khỏe cố xé miếng vải đang bó ở chân mình ra, đưa lưỡi liếm những những lớp thuốc vừa được Ông Nội đắp vào, rồi liếm chậm rãi như miết vào chỗ bị thương của Sói Con, những lớp thuốc vừa bám dính trên lưỡi nó …

Người Ông thở dài quay lại nói nhỏ nhưng rõ từng tiếng với Cô Bé: Ôi, cháu có thấy không, đến như loài Sói hung dữ mà đầy tình mẫu tử cao cả. Hóa ra vài ngày trước nó đã gặp cháu, và như có một điều gì mách bảo nó dám làm cái cách mạo hiểm như thế đấy. Tình Mẫu Tử thật cảm động, nhưng kì diệu hơn cả, cháu ạ là chính Tấm lòng của cháu đã khiến loài Sói có thể nghĩ ra được một cách làm như thế.

(Còn nữa)

Chuyện Cô Bé và Sói Mẹ
ChúngTa.com @ Facebook
Thống kê truy cập
Số lượt truy cập: .
Tổng số người truy cập: .
Số người đang trực tuyến: .
.
Sponsor links (Provided by VIEPortal.net - The web cloud services for enterprises)
Thiết kế web, Thiết kế website, Thiết kế website công ty, Dịch vụ thiết kế website, Dịch vụ thiết kế web tối ưu, Giải pháp portal cổng thông tin, Xây dựng website doanh nghiệp, Dịch vụ web bán hàng trực tuyến, Giải pháp thương mại điện tử, Phần mềm dịch vụ web, Phần mềm quản trị tác nghiệp nội bộ công ty,