|
|
Số lượt truy cập: 57.224.893
Số người trực tuyến: 569Trong đó có 1 thành viên: Nhân Sinh Quan
|
|
|
| Trang chủ
>
Trải nghiệm Trưởng thành
>
Hoàn thiện sự nghiệp | Câu chuyện thời gian | Trọng Thủy Tạp chí Nhịp cầu Đầu tư |
03:52' PM - Thứ tư, 21/01/2009 | | Nếu bạn cho rằng, sự thất bại trong cuộc sống cá nhân, gia đình là do bạn không đủ thời gian, có thể bạn đã sai. Và nếu bạn nghĩ, thời gian còn rất dài, nên dồn hết cho công việc trước, bạn có thể cũng không đúng.
Trong một lần trò chuyện gần đây với P.A, Phó Tổng giám đốc một công ty chuyên sản xuất và kinh doanh các sản phẩm bông băng y tế có tiếng tại TP. HCM về cuộc sống cá nhân, chị đã bộc bạch chuyện gia đình mình: “Tôi từng lập gia đình. Nhưng cuộc sống hôn nhân không thành công, bởi tôi là người nghiện công việc. Tôi dành quá nhiều thời gian cho nó. Ông xã tôi, gia đình chồng tôi đã không chấp nhận điều đó. Giá như tôi có nhiều thời gian hơn!”.
Đó không chỉ là cách lý giải của riêng P.A về nguyên nhân thất bại, không hạnh phúc trong cuộc sống cá nhân của chị. Nhiều doanh nhân tôi từng gặp cũng có suy nghĩ tương tự như P.A. Vậy thời gian có phải là “tội đồ”?
Thời gian không có lỗi
Fernando Bartolomé, Giáo sư giảng dạy Quản trị kinh doanh của Đại học Harvard, phân tích, “thiếu thời gian” luôn là lời nói đầu môi của nhiều người để biện minh cho việc không làm được hoặc bị thất bại nhiều trong cuộc sống cá nhân, “Nhưng hãy suy đi tính lại thật kỹ sẽ thấy, thiếu thời gian không hẳn là nguyên nhân chính. Có chăng là do chúng ta không biết sắp xếp và tận dụng nó hợp lý cho cuộc sống của chúng ta!”. Bartolomé nói.
Hãy thử thực hiện một phép tính thời gian đơn giản. Nếu nhân 24 giờ cho 7 ngày, lượng thời gian của một tuần là 168 giờ. Trong đó, nếu theo lời khuyên của bác sĩ là ngủ trung bình 7 giờ/ngày thì trong 1 tuần, chúng ta ngủ 49 giờ. Như vậy, thời gian còn lại của con người là 119 giờ (= 168 giờ - 49 giờ). Và chúng ta đặt 119 giờ này tương ứng với tỉ lệ 100%.
Trong một xã hội năng động hiện nay, với khoảng 119 giờ thứ, chúng ta làm gì?
Nhịp cầu đầu tư đã khảo sát lịch làm việc của nhiều viên chức văn phòng trong 1 tuần thấy rằng, có 3 phần thời gian cơ bản. Thời gian làm việc ở văn phòng tíh từ thứ Hai đến thứ Sáu trung bình là 45 giờ (= 9 giờ/ngày x 5 ngày). Thời gian di chuyển, đi lại tính từ thứ Hai đến thứ Sáu là 10 giờ (=2 giờ/ngày x 5 ngày). Thời gian làm việc trong 2 ngày cuối tuần (thứ Bảy và Chủ nhật) là 4 giờ. Khi đó, tổng của 3 phần thời gian là 59 giờ (=45 giờ + 10 giờ + 4 giờ).
Như vậy, trong 119 giờ, chúng ta mất 59 giờ (tương đương với tỉ lệ khoảng 50%) cho việc đi lại và công việc. Trong một bài phân tích về sự cân bằng công việc và cuộc sống mang tên “The Work Alibi” của Harvard Business Review nhận định, cho dù một người làm việc cật lực 10 giờ/ngày, tổng thời lượng cho công việc cũng chỉ là 64 giờ, tương đương với tỉ lệ 53,78% /tổng thời gian thức.
Trên thực tế, khi Nhịp cầu Đầu tư thực hiện phỏng vấn một số doanh nhân Việt Nam về việc sử dụng thời gian cho công việc thì thấy rằng, tỉ lệ thời gian công việc trên thời gian thức cũng chỉ dao động trong khoảng 60-70% và không vượt qua ngưỡng này. Như vậy, chúng ra còn đến 30-40% thời gian thức để có thể chăm lo cho cuộc sống cá nhân tốt hơn.
Thời gian rõ ràng không có lỗi. Vậy đâu là nguyên nhân của một cuộc sống cá nhân nghèo nàn, thất bại?
Qua nhiều cuộc trò chuyện với các nhân vật là nhà điều hành, viên chức, công nhân trong độ tuổi 25-40, Nhịp cầu Đầu tư đã nhận ra 4 nguyên nhân chính dẫn đến cuộc sống cá nhân bị “khiếm khuyết”. Đó là:
- Không lường trước những khó khăn có thể xảy đến trong cuộc sống cá nhân để rồi bị thất vọng.
- Lo lắng, sợ hãi hay giận dữ thái quá để rồi không có khả năng giải quyết ổn thỏa những xung đột trong hôn nhân.
- Sự thất bại trong quan hệ chăn gối
- Sự chậm trễ về việc lập kế hoạch cho cuộc sống cá nhân trong tương lai, hay còn gọi là “quan điểm về ngày mai”.
Trong 4 nguyên nhân này, nguyên nhân “quan điểm về ngày mai”, một nguyên nhân có tính thời gian, đang là cái bẫy chi phối cuộc sống cá nhân của chúng ta nhiều nhất.
Hữu hạn trong quan điểm về “ngày mai”!
Giáo sư Bartolomé đã có dịp trò chuyện với hàng trăm người thành đạt thuộc mọi lứa tuổi, ngành nghề ở nhiều quốc gia. Và ông đã tìm ra được kịch bản mang tên “Ngày mai” trong cuộc sống cá nhân của chúng ta. Nhân vật chính trong kịch bản đó có thể là bạn, hoặc là tôi. Kịch bản ấy như thế nào?
Hiện tại, bạn 25 tuổi và đã có gia đình. Là người trẻ tuổi và bắt đầu sự nghiệp, bạn đang tự khám phá, trau dồi kĩ năng cho chính mình, cố gắng hết sức để có được sự thăng tiến. Bạn rất bận rộn với công việc và nghĩ trong đầu, mình sẽ chăm sóc cuộc sống cá nhân, gia đình vào ngày mai.
Và ngày mai, bạn 30 tuổi. Bạn có thể có một hoặc nhiều con. Lúc này, bạn mang hai trọng trách: công việc và con cái. Nhưng công việc đang tiến triển, buộc bạn phải phấn đấu nhiều hơn, nếu không sẽ trôi mất thành quả đạt được sau bao nhiêu năm. Và một lần nữa, khi nghĩ về việc chăm lo cuộc sống cá nhân, gia đình và con cái, bạn lại nói: “Chờ ngày mai vậy!”.
Và ngày mai, bạn 35 tuổi. Tất cả nỗ lực của bạn đều được đền đáp xứng đáng. Bạn trở thành nhà quản lý, nắm giữ một phần vận mệnh của công ty. Bạn quan hệ rất tốt với lãnh đạo, thu nhập khá cao. Nhưng ở tuổi này, bạn bắt đầu cảm nhận sự trống rỗng hoặc sợ hãi. Đó là do bạn ở vị trí cao và bị áp lực phải bảo vệ nó trước những quản lý trẻ có tiềm năng. Rồi bạn càng phải nỗ lực hơn nữa để vượt qua sự sợ hãi, lo lắng. Chắc chắn, bạn sẽ khó có thời gian cho cuộc sống cá nhân. Bạn nhìn nó rồi lại nhẩm chữ “ngày mai”.
Rồi ngày mai, bạn 40 tuổi. Ở tuổi này, cả phụ nữ và đàn ông đều muốn tập trung chăm lo cuộc sống cá nhân. Bây giờ mới là ngày mai thực sự của bạn. Nhưng có lẽ đã quá trễ.
Một kịch bản cuộc sống như thế diễn ra với khá nhiều người trong chúng ta. Khi chúng ta hi sinh cuộc sống cá nhân thì chúng ta cũng đồng thời tự nhủ mình sẽ lấy lại được nó trong tương lai. Tuy nhiên, điều đó rất khó,vì thời gian đã lấy đi sức lực và mọi thứ của con người.
Kịch bản của Bartolomé như một sự cảnh tỉnh, giống như câu chuyện “ngày hôm nay” tôi đã từng đọc trong tác phẩm “Quẳng gánh lo đi và vui sống” của Dale Carnegie. Nếu Carnegie khuyên chúng ta chuẩn bị công việc thật tốt cho ngày hôm nay, sống trọn vẹn trong ngày hôm nay và viết từ “ngày hôm nay” lên một phiến đá rồi nhìn nó mỗi ngày thì kịch bản của Bartolomé cũng hàm ý, hãy khắc từ “ngày hôm nay” trong tâm trí để sắp xếp trọn vẹn cuộc sống cá nhân, gia đình!.
Theo
Tạp chí Nhịp cầu Đầu tư Số lượt đọc:
3497
-
Cập nhật lần cuối:
21/01/2009 03:52:42 PM
Trao đổi | Tổng
2 |
Bình thường Bạn Thịnh thân mến,
Những gì tôi thấy bạn viết tất nhiên là tôi tin.
Nhưng cách bạn thể hiện tôi cho là còn có nhiều hạn chế.
Thứ nhất bạn nói một ngày làm việc cật lực là 10 tiếng là ngu xuẩn. Thật sự tôi không hiểu ý bạn. Bạn chỉ mới 24 tuổi còn rất trẻ. Đôi khi hiệu quả công việc mới là điều quan trọng nhất. Những thống kê số liệu đưa ra đã được nghiên cứu để con người ta có thời gian làm việc ngủ nghỉ cho thích hợp.
Nếu như những gì bạn viết thì tôi thực sự khâm phục sức làm việc của bạn đấy. Bạn nói làm manager này nọ rồi trách nhiệm nọ kia tôi thấy là chuyện bình thường, bây giờ đi đâu ai cũng là manager hết bạn à. Trước hết nên hiểu manager là người chịu trách nhiệm một công việc nào đó thôi. Và trước tiên nên quản lý tốt chính mình. Tôi không biết là bạn đã biết bao nhiêu về Harvard mà lại nói họ như vậy, tôi nghe thấy phiến diện quá. Những bằng cấp và công trình nghiên cứu của họ là điều không thể bàn cãi. Tôi nghĩ bạn nên có sự tôn trọng và khiêm nhường thì hơn.
Và với cung cách làm việc của bạn như vậy tôi không tin là bạn có thể duy trì sức khỏe lâu dài cho mình. Thứ 2 là sẽ không có thời gian để chăm sóc gia đình. Mà con người ta sức khỏe và gia đình là 2 nhân tố cơ bản để tạo nên một cuộc sống bền vững và hạnh phúc bạn à. Tôi cho rằng bạn thừa hiểu việc này.
Bạn nói người khác ngu xuẩn, rồi bạn 24 tuổi có một cậu con trai 22 tháng tuổi thông minh tôi cho là không chính xác. Vì bạn chỉ mới 24 tuổi, một tuổi còn rất ít kinh nghiệm và một cậu bé 22 tháng thì chưa thể nói lên điều gì. Có những đứa trẻ khi học cấp 1 rất giỏi, rất thông minh nhưng càng lên cao càng đuối dần và thậm chí là hư hỏng. Nguyên nhân ư, có rất nhiều, nhưng một trong những nguyên nhân cơ bản là cha mẹ không dành thời gian cho bé, đến lúc có chuyện thì đã quá muộn. Tôi không biết với việc đầu tư thời gian của bạn như vậy có hiệu quả không, bạn còn thời gian cho đứa con trai gọi là thông minh của bạn hay không. Bạn tự biết câu trả lời nhé.
Cuộc sống thật đa dạng và muôn hình muôn vẻ. Tôi cho rằng bạn chỉ nên đưa ra ý kiến của mình chứ không nên chỉ trích một cách thô bạo như vậy. Không thỏa đáng "Trong một bài phân tích về sự cân bằng công việc và cuộc sống mang tên “The Work Alibi” của Harvard Business Review nhận định, cho dù một người làm việc cật lực 10 h/ngày, tổng thời lượng cho công việc cũng chỉ là 64 giờ, tương đương với tỉ lệ 53,78% /tổng thời gian thức."
Điều này thật ngu xuẩn khi cho rằng một ngày làm việc cật lực chỉ có 10 giờ, thật quá phiến diện và sách vở.
1 ngày làm việc của tôi tại công ty đã là 9 h, đấy là theo hợp đồng và cũng vì theo hợp đồng một manager cũng sẽ phải mất thêm 2 h nữa có nghĩa là một ngày làm việc trung bình của tôi là 11 h, chưa kể sau khi về nhà thường xuyên làm việc từ 22h-3h sáng hôm sau.
Như vậy 1 ngày làm việc bình thường của tôi mất khoảng 16 h, việc di chuyển giữa 2 công ty đã mất 4 giờ, thứ 7 làm như ngày thường và chủ nhật làm khoảng 8 h. Như vậy sau khi cộng lại tổng số thời gian tôi dành cho công việc là 128 h/tuần và thực sự 40 h còn lại cho ngủ và gia đình!
Và cũng không có chuyện dành cho ngày mai, mỗi ngày là một sự nỗ lực hết mình.
Tôi chỉ mới 24 tuổi và đã có 1 cậu con trai thông minh 22 tháng.
Trước khi đưa ra một số liệu thống kê khảo sát thì hãy thực hiện nó trên diện rộng, đa dạng chứ đừng tập trung vào một số đối tượng, tôi không hề thấy đề cập đến những người lao động phổ thông, là những người có khi một ngày chỉ ngủ được 2-3h. Thời gian không có lỗi vậy thì cái gì có lỗi khiến cho sự đói nghèo vẫn đeo bám họ?
Cách suy nghĩ "chờ ngày mai" đó là hậu quả của ý thức hệ, ăn sau bám rễ và cần có thời gian để thay đổi, nó giống như cách làm việc của thời bao cấp đến giờ làm, hết giờ về việc để đó. Lâu ngày thành thói quen.
Tôi gửi cho quý vị vào lúc 2h53 AM ngày thứ Chủ Nhật 1/03/2009.
Nhập ý kiến(Hãy gõ tiếng Việt có dấu bằng chế độ gõ tiếng Việt dưới đây (hoặc trình tiếng Việt Unikey, Vietkey của máy bạn) để ý kiến của bạn sớm được đăng ) |  |
Thông tin liên quan: Thời gian là tình yêu22/12/2009 12:09' PM Chúng ta vẫn thường nói thời gian là tiền bạc. Đúng là thật khó hình dung một cuộc sống không có tiền? Thế nhưng, đã bao giờ bạn chọn một cách diễn đạt khác, như: “Thời gian là tình yêu” chẳng hạn? Đơn giản là vì một trong những điều tốt nhất chúng ta có thể dành cho những người chúng ta yêu thương, đó là thời gian... Không có thì giờ !04/09/2009 01:17' PM Quả thật chúng ta thường sống với dĩ vãng, một thời đã qua hoặc sống với tương lai, một thời chưa tới. Còn hiện tại thì tối tăm mặt mũi; không có thì giờ! Không kịp ăn sáng, không kịp tắm (không kịp thay đồ?). Hộc tốc. Luôn luôn hộc tốc. Nhai ngoàm ngoằm. Đi vội vàng. Thở hào hển. Và hùng hục. Bận và nhàn29/05/2009 03:27' PM Chúng ta cần phải phân biệt cho rõ ràng “nhàn” và “lười”. Lười là có việc mà không làm, nhàn là bớt ra thời gian, làm chậm chạp. Nhàn là phải bớt dành ra, hơn thế còn có thể bớt dành ra từ trong bận rộn. Chúng ta nói “dành sự nhàn trong sự bận” chính là do ý này. Giải mã những bí ẩn của thời gian20/05/2009 10:54' AM Trả lời câu hỏi “Thời gian là gì?”, từ thế kỉ thứ V, Thánh Augustine, nhà thần học lừng danh, đã viết: “Nếu không ai hỏi, thì tôi biết; nếu tôi muốn giải thích cho một người hỏi, thì tôi không biết”. Khi được hỏi Thượng Đế tạo ra vũ trụ và thời gian như thế nào, ông nói, Thượng Đế tạo ra vũ trụ không phải trong thời gian mà cùng với thời gian. Thời gian là vốn quý...29/04/2009 01:35' PM Chúng ta thường cảm thấy mình thiếu thốn về món này, món khác... nhưng rất ít khi cảm thấy mình thiếu thốn thời gian. Nói một cách chính xác hơn, sự quan tâm đến tính chất hạn chế của thời gian thật ra chỉ là vì chúng ta cảm thấy không có đủ để cho chúng ta làm được điều này điều nọ... Cái vội của người mình29/12/2008 11:35' AM Năm 1982, Larry Dossey, một bác sĩ người Mỹ đã đặt ra thuật ngữ “căn bệnh thời gian” để mô tả một tín điều đang ám ảnh nhiều người. Những người này thường tự nhủ: “Thời gian đang trôi đi, không còn đủ thời gian, và bạn phải nhanh hơn, nhanh hơn nữa mới bắt kịp nó”. Sự tăng tốc của thời gian02/08/2008 04:44' PM Trong rất nhiều tập thơ xuất hiện gần đây có một tập thơ làm cho tôi chú ý. Chú ý bởi trông là lạ với cái bìa đơn giản có hình bàn tay giữa thiên hà; bởi bên trong được minh họa đẹp, hiện đại, lại đơn giản; bởi đây là tập thơ song ngữ đầu tiên trong nước và tác giả tự dịch sang tiếng Anh rất chuẩn… Đi tìm thời gian đã mất!13/04/2008 01:56' PM Đố bạn biết, đố bạn trả lời chính xác đấy. Có câu trả lời không? Thời gian là gì? Ta chỉ nghĩ tới cái đồng hồ, đến đứa trẻ mới ra đời, đến người già tóc bạc, đến cái chết, và sinh ra… Rồi sự héo tàn trơ trụi rồi đâm trồi này lộc… Thời gian - Tấm màn bí mật28/02/2008 01:44' PM Thời gian có ở khắp nơi và chẳng ở đâu cả. Nó là cội nguồn của những bí mật. Chúng ta không thể nhìn thấy hay chạm vào thời gian. Tuy nhiên, chính "kẻ giấu mặt" này lại chi phối cuộc sống của mỗi người chúng ta... Thời gian với giao thừa16/02/2007 10:01' AM Thời gian là cái gì đó, hoàn toàn vô hình nhưng lại hết sức hữu hình. Nó như một nguyên tố không màu, không mùi, không vị, không đặc, không loãng, cứ lặng lẽ trôi nhưng bất biến... Thời gian và “Những giấc mơ của Einstein”05/02/2007 12:50' PM Có một nhà triết học đã định nghĩa rằng: “Con người là con vật biết mình phải chết”. Đó là phẩm chất đặc biệt và cũng là nỗi suy tư lớn nhất của con người khi bắt đầu phải đặt các câu hỏi - phần lớn là vô vọng - về thời gian... Lỗi tại thời gian16/05/2006 08:33' PM Bàn về những nguyên nhân, hiểm họa và giải pháp khắc phục sự lãng phí thời gian của chúng ta tại công sở... Thời gian11/01/2006 12:45' PM Làm chủ thời gian chính là chọn cách sống một cuộc sống có ý thức và luôn biết những gì mà mình làm và lý do tại sao mình làm những việc đó. Leo Tolstoy đã viết: "Chỉ có một thời điểm quan trọng - THỜI ĐIỂM HIỆN TẠI! Đó là thời điểm quan trọng nhất bởi đó là thời điểm mà chúng ta có một chút gì đó quyền lực nào đó để có thể tác động và làm thay đổi nó”. Chiêm nghiệm thời gian07/01/2006 09:51' PM Vấn đề thời gian vẫn là mối quan tâm hàng đầu của văn học. Một mặt, văn học hiện đại luôn tìm kiếm những cách tân và thực nghiệm liên tục. Có thể nói, thay đổi là hơi thở sống của nó. Mặt khác, văn học lại phê phán và tránh xa quan niệm coi thời gian như là sự "tiến bộ cơ học". Đấy có lẽ là một trong những nghịch lý chính... Tản mạn chuyện thời gian30/11/2005 08:49' AM Khi tạo ra những công cụ nhân tạo để đo lường thời gian, chúng ta định hình kinh nghiệm của mình về thời gian. Thời gian có ý nghĩa không chỉ với từng cá nhân mà còn đối với các tập thể hay các nền văn hóa.... 7 năm nhìn lại29/07/2010 03:10' PM Thế là cho dù tôi không có cơ hội tham gia khóa học ấy ngay, tôi đã sống và thực hành những gì tôi học được trong 2 giờ diễn thuyết ngắn ngủi của Adam. Điều đó thật sự giúp tôi cải thiện chất lượng cuộc sống của mình rất nhiều, giúp tôi vượt qua khủng hoảng tinh thần vì những chuyện buồn đến dồn dập trước đó. Cũng chính từ đó, tôi thật sự học được bài học đầu tiên về thành công. Đó là: học cách đứng trên đôi chân của mình trước, rồi hãy nghĩ đến chuyện người khác sẽ giúp mình. Chẳng ai muốn mất thời gian với những người chỉ chờ người khác giúp đỡ. "Gameshow" công sở28/07/2010 10:14' AM Điều muôn thuở khiến dân văn phòng lo ngại là gì? Chắc không phải tai nạn lao động, vì nghề văn phòng là nghề an toàn nhất trên đời. Nhìn quanh một lúc, hóa ra chúng ta ngại nhau. Quan hệ đồng nghiệp từ trước đến giờ có những khía cạnh ngoại giao như lớp đường phủ trên chiếc bánh văn phòng. Còn nhân của nó, ăn vào mới biết mùi vị thực sự... Kỹ năng mềm - “bài toán khó” của người Việt trẻ16/07/2010 08:55' AM Phong cách sống, giao tiếp, lãnh đạo, làm việc theo nhóm, quản lý thời gian, thư giãn, vượt qua khủng hoảng, sáng tạo và đổi mới... đó là những “kỹ năng” thuộc về tính cách, không mang tính chuyên môn, nhưng lại là cực kỳ cần thiết cho con người trong mọi trường hợp, mọi hoàn cảnh, mọi lứa tuổi. Đánh mất mình07/07/2010 01:05' AM Từ thời Hy Lạp cổ đại, người ta đã nhận thấy có 3 loại tình yêu và cũng có đến ba từ để chỉ cùng một hiện tượng này. “Eros” là tình yêu lãng mạn, là sự ham muốn giữa những kẻ tình nhân, cả hai như bị một lực hấp dẫn cuốn hút vào nhau không thể nào cưỡng lại. “Phileo” là tình yêu bè bạn, đó là sự quan tâm chăm sóc và ngưỡng mộ nhau. “Agape” là tình yêu tuyệt đối, nó bất chấp mọi khó khăn. Nó cho đi mà không chờ đợi bất cứ cái gì đáp lại, không cần điều kiện gì. Nó chỉ muốn điều tốt nhất cho người yêu, không cần biết tới chính mình. Vậy trong ba thứ đó bạn thích thứ tình yêu nào? Bài học từ người quét rác02/07/2010 01:53' PM Bài học từ người quét rác tập hợp những bài viết hay nhất trên các báo Vietnamnet, Vnexpress, Tạp chí Trí Tri, Thế giới Doanh nhân, Kinh doanh và Tiếp thị, Tuổi trẻ, Thanh niên,… của tác giả Nguyễn Mạnh Hùng – một con người đầy tinh thần nhiệt huyết, cống hiến sẻ chia và trách nhiệm xã hội. Chỉ một ý tưởng nhỏ mỗi năm tiết kiệm hơn 1000 tỷ đồng20/04/2010 05:31' PM Trí tuệ bị bỏ quên, công nghệ phần mềm đã không đến được với doanh nghiệp. Đây là một trong những lãng phí lớn nhất của Việt Nam hiện nay mà người gây lãng phí lại là những người “chiến sĩ” trên mặt trận “đổi mới” - Giám đốc doanh nghiệp... Game - Trải nghiệm kỹ năng làm việc nhóm08/03/2010 10:19' AM Ngày nay, các nhà giáo dục, các lãnh đạo hoặc nhà quản trị hiện đại đã nhận ra rằng, hoạt động vui chơi có vai trò không hề thua kém so với bất kỳ hình thức hoạt động nào khác (giảng dạy, hội thảo,…) trong quá trình tác động về mặt nhận thức cho con người. Bài khác: Lẻ loi như…hot blogger20/01/2009 10:42' AM Cứ tưởng rằng chủ nhân các hot blog là những người tràn ngập niềm vui và hạnh phúc bởi luôn có rất đông blogger đồng hành. Nhưng không, họ là những blogger rất…cô đơn. “Hiệu ứng cô đơn trên blog đã không còn ảo như người ta tưởng” – Trang Hạ, một hot blogger, đã thừa nhận như vậy. Tuổi đáng yêu và đáng lo24/09/2008 10:24' AM Có gì đẹp bằng tuổi trẻ? Chỉ cần nhìn làn da của một cô gái trẻ là đủ thấy, nó nõn nà, ngời lên trong ánh nắng, tươi tắn như da của một nàng tiên… hay nhìn vào thể thao thấy rõ sức sống mãnh liệt dâng trào của tuổi trẻ. Những môn thể dục nghệ thuật, dụng cụ, hay trượt băng nghệ thuật chẳng hạn, chỉ có tuổi trẻ mới đủ sức nhảy vọt lên quay mấy vòng, chẳng may có ngã xuống thì chẳng thấy hề hấn gì, bởi lẽ, xương cốt của tuổi trẻ vừa mạnh vừa dẻo dai… Bản năng dại hại một đời18/09/2008 10:14' AM Ở đời, như một chân lý xác tín rằng: Ai ai cũng muốn hạnh phúc, ngay cả các tử tội, ngày mai đem ra xử người ta đối xử nhân đạo thường cho một bữa ăn ngon. Bữa ăn ngon đó là gì? Là ăn cố trước khi chết chăng? Lầm lỡ thì nhỡ cuộc đời22/08/2008 08:58' AM Trong tình yêu thì hay lầm lỡ, người ta cứ thường nghĩ vậy, bởi vì, tình yêu được khởi sự vào lúc trẻ trung, trai thanh - gái lịch mới lớn, làm sao có thể không bồng bột… để rồi vội vàng và lầm lỡ?! Tự do là thước đo tâm hồn18/08/2008 01:45' PM Chẳng có gì quý giá như tự do – có tự do là có tất cả, nhưng cũng tất yếu rằng, chẳng có gì mang nặng gánh hơn tự do. Triết gia Sartre nói một câu bất hủ rằng: “Con người bị kết án phải tự do”… Có nên yêu tiểu thư?04/08/2008 08:23' AM Tiểu thư chỉ có nghĩa là “cô gái ít tuổi”. Theo Từ điển tiếng Việt tiểu thư có hai nghĩa: “con gái nhà quan” và “thiếu nữ đài các” (nghĩa đen đài = nhà to, các = lầu cao, nghĩa bóng đài các = hợm hĩnh)... Giấc mơ sa cơ giữa đời31/07/2008 10:52' AM Chúng ta vẫn nói: giấc mơ chắp cánh cho cuộc đời. Tại sao vậy? Bởi vì con người đi bằng chân làm gì có đôi cánh để mà bay. Vậy những con chim có ước mơ hay không? Hẳn là không vì chúng bay tự nhiên, bay là một hành động mà chúng chẳng cần cố gắng già cả, bởi thế chúng chẳng phải mơ ước đến việc bay. |
|
|
|
Cân bằng công việc và gia đình |
   |
|
|
|
|
|