Đang tải dữ liệu...
ChúngTa.com.NET CommunityHanoi Software JSCDoanh nhân 360
Home
 
Suy ngẫm
 
Giáo dục
 
Trải nghiệm Trưởng thành
 
Kinh doanh
 
CNTT
 
Góc Giải trí
 
Tác giả
   Sống cho đáng sống    Làm điều đáng làm    Cân bằng công việc và gia đình    Hoàn thiện sự nghiệp    Văn hóa và Tri thức
Tìm bài viết
Tìm kiếm nâng cao
Thống kê
Số lượt truy cập: 44.480.982
Số người trực tuyến: 136
Trang chủ  >  Trải nghiệm Trưởng thành  >  Sống cho đáng sống

Từ dream Tàu đến xe hơi

Thụy Du
Tạp chí Hàng Hiệu
   
11:05' PM - Thứ bảy, 24/01/2009

Con đường tôi đi đã rất xa so với mục tiêu ban đầu. Kết quả tôi nhận được cũng khác nhiều so với mong muốn ban đầu. Giờ đây, tất cả những gì tôi phải đối diện là câu hỏi: Tôi có hạnh phúc với những gì mình đạt được hay không?

Tôi sinh ra ở một thôn nghèo của xã, một xã nghèo của huyện, một huyện nghèo của đất nước bị xếp hàng thứ ba trên thế giới lúc đó. Khát vọng lớn nhất của đời tôi thời điểm đó là đỗ đại học, có công ăn việc làm (nếu được) thì giúp đỡ bố mẹ. Với tất cả nỗ lực và ý chí của mình, cũng đến ngày tôi cầm giấy báo đỗ đại học, bắt chuyến xe khách sớm nhất ra Hà Nội nhập trường, hành trang chẳng có gì ngoài hai bộ quần áo, vài ba cuốn sách và hộp ruốc mẹ làm "phòng khi đói lòng". Tôi còn nhớ như in cảm íac lạc lõng giữa Hà Nội xa lạ. Đêm đầu tiên của cuộc đời sinh viên, tôi khóc ướt mềm gối. Nhưng tôi dằn lòng phải cứng rắn lên, mạnh mẽ lên vì tôi biết mục tiêu của đời mình là gì.

Gần đến ngày ra trường, tôi khát khao có một chiếc xe máy thay cho chiếc mini Tàu, vì thời điểm đó, nhà tuyển dụng nào cũng yêu cầu phải có xe máy. Nhưng chao ôi, chiếc xe máy lúc đó là sản nghiệp của cả gia đình tôi. Ngay khi ra trường, tôi được một công ty tư nhân "vợt" về với mức lương khá hậu hĩnh. Chỉ sau mấy tháng đi làm, tôi đã có số tiền ngang với sản nghiệp gia đình. Và tôi thực hiện ước mơ vật chất đầu tiên trong đời: mua chiếc Dream Tàu.

Sợ các công ty khác mời gọi, sợ tôi "vỗ cánh bay", sếp bổ nhiệm tôi vào một vị trí chủ chốt của công ty. Vị trí chủ chốt đồng nghĩa với lương cao. Lương cao đồng nghĩa với làm nhiều. Tôi đang quá thừa năng lượng để làm việc, nhất là công việc đem đến một khoản tiền tôi chưa bao giờ nghĩ tới. Tôi bắt đầu cuốn mình vào vòng xoáy công việc. Ít khi nào tôi rời tòa nhà Hà Nội Towers trước chín giờ tối. Thậm chí đêm về tôi vẫn hì hụi bên những dự án ngoài giờ để kiếm thêm tiền.

Lúc bấy giờ, tôi bắt đầu thường xuyên tiếp xúc với những người có vị trí cao trong xã hội. Họ là bạn bè, là đồng nghiệp, là đối tác. Họ đi xe hơi, hoặc chí ít là xe tay ga. Họ mặc quần áo hiệu D&G, hoặc chí ít là Mango. Họ xách túi Louis Vuitton, hoặc chí ít là Guess. Họ đi giày Salvatore hoặc chí ít là Geox... Có lẽ bản chất là một nông dân nên tôi không dễ chạy theo những thứ phù phiếm đó. Tôi mua chiếc Yamaha thay cho "con" Dream Tàu để mỗi buổi sáng mùa đông không phải mướt mồ hôi đạp máy.

Rồi một ngày, sếp tôi hỏi: "Em có muốn chuyển vào tp. Hồ Chí Minh làm việc không? Đó là mảnh đất rất tốt cho những người có năng lực như em". Chỉ sau một đêm suy nghĩ, sáng hôm sau tôi đã có quyết định cho mình.

Ngồi trên máy bay, tưởng tượng đến cảnh xuống sân bay không người đón đưa, nhìn lại mình 25 tuổi vẫn phiêu bạt trên con đường mưu sinh. Tôi ứa nước mắt. Nhưng rồi lại mỉm cười ngay sau đó, khi nhìn thành phố bừng sáng đang ở dưới chân mình.

Đúng như sếp tôi nói, tp. HCM thực sự là mảnh đất hợp với tôi. Công việc, địa vị, danh tiếng và thu nhập của tôi phát triển với tốc độ kinh ngạc. Bù lại, tôi làm việc như chong chóng và thường xuyên bị stress. Những lúc bị stress tôi chọn giải pháp đi shopping (xin mở ngoặc là lúc này tôi đã đổi chiếc xe số thành chiếc tay ga nữ tính và tránh bị giật đồ). Nghĩ rằng vất vả làm nhiều mà tiền kiếm được cũng để làm mình vui, tôi bắt đầu tự thưởng cho mình những món đồ xa xỉ và mua bất cứ thứ gì tôi thích. Tôi "nghiện" mua sắm. Cứ rảnh ra một chút, tôi lại đi shopping. Trên người tôi bắt đầu xuất hiện những nhãn hiệu mà trước đây tôi cho là "đốt tiền" cho thương hiệu. Shopping nhiều, đồng nghĩa với làm nhiều. Làm nhiều đồng nghĩa với stress. Stress đồng nghĩa với shopping... Cứ thế, tôi tự rơi vào cái vòng luẩn quẩn do chính mình tạo ra. Nhưng có một điều thú vị là, càng làm nhièu, tôi càng có cơ hội thăng tiến và mức lương càng cao. Lúc này, cùng với nhu cầu shopping, bắt đầu nảy sinh một nhu cầu khác trong tôi: Mua nhà, chấm dứt sự lông bông! Mục tiêu đặt ra, tôi bắt đầu "cày", và nghĩ, đây là "cuộc tổng tiến công" cuối cùng của mình. Sau khi đạt được mục tiêu này, tôi sẽ làm ít, dành nhiều thời gian chăm sóc bản thân. Tôi làm việc như không có ngày mai, đến mức nhiều người gặp tôi đều nói: "Làm để sống hay làm để... chết". Và rồi đến ngày tôi cầm chiếc chìa khóa mở cửa ngôi nhà của chính mình.

Chưa đầy một tháng, tôi lại "ăn không ngon, ngủ không yên" khi thấy mình làm mỗi ngày có... tám tiếng. Tôi cảm thấy bất an và hứa với lòng kiếm thêm ít tiền phòng thân nữa thôi, rồi lúc đó sẽ nghỉ ngơi (nghỉ ngơi với tôi là làm mỗi ngày tám tiếng). Thế rồi tôi tiếp tục lao vào công việc.
Có thêm chút tiền trong tay, tôi lại bắt đầu nghĩ đến chuyện cố gắng làm kiếm tiền mua một... chiếc ô tô, để mưa không đến mặt, nắng không đến đầu.

Một hôm, cô bạn học phổ thông sinh con gái đầu lòng và mời tôi đến nhà chơi. Hai vợ chồng ở trọ trong một con hẻm ngoằn ngoèo khiến tôi phải đi lòng vòng mới tìm được nhà. Bế con bạn trên tay, nhìn đôi mắt trong veo và nụ cười mũm mĩm của nó, tôi bật khóc. Trong đầu tôi vang vọng lên hàng trăm câu hỏi: 10 năm qua tôi đã bị cuốn vào cái vòng xoáy nào vậy? Tôi kiếm tiền để làm gì? Tôi có hạnh phúc khi chỉ thỏa mãn những nhu cầu vật chất mà mình không ngừng đặt ra? Mục tiêu lớn nhất của đời người phụ nữ là gì? Nhà cửa? Xe hơi? Hay một gia đình nhỏ xinh, có tiếng cười trẻ thơ? Gần 30 tuổi, tại sao tôi vẫn chưa có người đàn ông nào kề bên để hiểu và sẻ chia? Tại sao đứa bé trên tay tôi không phải là con mình, khi tôi đã thừa tuổi để làm mẹ? Tôi đang sống hay đang tồn tại?...

Tôi biết, chỉ có tôi mới trả lời được câu hỏi của chính mình!

Số lượt đọc:  2412  -  Cập nhật lần cuối:  24/01/2009 11:09:10 PM
  Trao đổiTổng  5
Vòng xoáy
Võ Hưng  - Email:  vovahu@yahoo.com   (18/02/2009 11:40:19 AM)
Biết cân bằng cuộc sống có lẽ sẽ có hạnh phúc hơn.
Cuộc sống
Nguoi Can chi se  - Email:  sakurahien7984@yahoo.com   (15/02/2009 04:06:08 PM)
Cuộc sống lắm điều xót xa. Nói chung là thời gian thôi, chúng ta phải biết đến thời gian.
Chia sẻ suy nghĩ
ns  - Email:  sonpn.ricoh@yahoo.com   (12/02/2009 10:28:36 AM)
Đọc bài viết của bạn tôi thấy giật mình khi thấy tôi cũng đang rơi vào vòng xoay đồng tiền, có lẽ phải nhìn nhận lại mọi việc.

Cảm ơn bạn nhiều! Chúc bạn sớm tìm được những hạnh phúc giản đơn đó!
Một nửa của cuộc đời bạn?
Phạm Văn Tiến  - Email:  thieugialac@yahoo.com   (03/02/2009 05:57:46 PM)
Thú thật với bạn, ở cái tuổi 27 như tôi. nhiều lúc cũng cảm thấy thèm muốn được ôm thật chặt người con gái mà mình yêu.

Nhưng tôi đã lãng phí rất nhiều thời gian cho công việc, những buổi nhậu nhẹt thâu đêm. Nhưng nghĩ lại thì giờ mình lại cảm thấy ngài ngại làm quen với một cô gái nào đó. Thật đấy bạn ạ
Đồng tiền
Dang Dai Duy Minh  - Email:  duyminh_lh@yahoo.com   (31/01/2009 12:47:11 PM)
Thực chất thì cũng xoay quanh về đồng tiễn. Nhưng những lời tâm sự của chị làm em rất cảm động. Ai cũng vì cuộc sống mà thôi, em hiểu và rất muốn chia sẻ.

Chỉ biết nói với tác giả rằng đồng tiền thật sự quan trọng nhưng tình cảm gia đình, bè bạn và người mình yêu vẫn là quan trọng nhất.

  Nhập ý kiến
(Hãy gõ tiếng Việt có dấu bằng chế độ gõ tiếng Việt dưới đây (hoặc trình tiếng Việt Unikey, Vietkey của máy bạn) để ý kiến của bạn sớm được đăng )
Bài mới:  
Món quà cuối năm
18/12/2009 10:46' AM
Hàn gắn và tha thứ
04/11/2009 04:04' PM
Bài khác:
Đôi khi
20/11/2008
Cuộc sống 360
Cuộc sốngGiải tríLàm đẹpGia đìnhĂn uốngDu lịchThể thao
Chiếc xương sườn & bộ veste xám
Những bóng hồng thành đạt thường được cho rằng có sự hậu thuẫn của đại gia, trong khi các nam tử thành đạt thì không mấy khi liên luỵ đến nữ nhân. Có vẻ như chiếc xương sườn của Adam đang chịu nhiều sức ép hơn khả năng nó có thể chịu đựng?
Hạnh phúc có né tránh phụ nữ thành đạt?
Người ta thường nói: đằng sau sự thành công của người đàn ông là bóng dáng của một phụ nữ. Thế còn đằng sau sự thành công của một phụ nữ là gì? Liệu có phải là một khoảng trống chông chênh...
Món quà tặng chị em “yêu” xế hộp nhân dịp 8/3
Với mức giá từ vài chục đến vài trăm nghìn đồng, thú nhồi bông, nước hoa ô tô, túi thơm là những món quà nhỏ dễ thương, dễ tìm và cũng là "mách nước" hiệu quả để đấng mày râu "lấy lòng" chị em xinh đẹp đam mê xế hộp trong dịp 8/3.
Xu hướng tiêu dùng năm 2010
Năm 2010 sẽ là có nhiều điều lý thú. Phải chăng tình trạng kinh tế suy thoái toàn cầu đã thực sự kết thúc? Và nếu đã kết thúc, thì liệu hậu quả của nó có tiếp tục kéo dài sang những năm tới?
Cầu nối luật và cuộc sống
Doanh nhân – lực lượng xung kích trong công cuộc đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa và hội nhập quốc tế của đất nước. Vì vậy đội ngũ doanh nhân càng phải đáp ứng được những đòi hỏi cao hơn nữa.
Sách điện tử trên đường băng cất cánh
“Ý tưởng sách điện tử đã xuất hiện 10 năm trước nhưng chưa làm nên trò trống gì. Nhưng bây giờ mọi thứ đang rậm rịch và chuẩn bị cất cánh”, Steve Haber, giám đốc Bộ phận máy đọc sách điện tử của Sony cho biết.
“Tháng giêng là tháng ăn chơi”?
Nhiều người quan niệm như thế nên dù Tết nguyên đán đã qua đi, không khí làm việc đã bắt đầu trở lại nhưng họ vẫn cứ mê mải với những cuộc ăn, cuộc chơi.
Trang chủGiới thiệuLiên hệ