Cái lão Azit Nêxin thật đáng ghét. Câu chuyện của lão sinh ra cả mấy chục năm trời, mà ở tít tận nước Thổ Nhĩ Kỳ chứ gần gũi gì đâu. Thế mà vẫn khiến khối người Việt Nam ta giật mình thon thót. Đã thế, lần này người Việt mình đọc lại sản phẩm của lão một lần nữa để thấy rằng, lão còn lâu mới đúng tâm can của các nhà thầu Việt. Họ cao tay hơn rất nhiều, lão nhá!
- Khách sạn gì mà xây lâu đến thế kia chứ?
- Chứ gì, ngần ấy thời gian thì xây được cả thành phố chứ đâu chỉ là một khách sạn.
- Sao lâu thế nhỉ? Hay là ta chọn nhầm cánh thầu khoán.
- Khách sạn này cũng có mấy nhà thầu nước ngoài xin việc, không hiểu sao các ông ấy lại ưng nhà này, cũng chẳng phải nhà ấy đòi ít, cũng chẳng phải họ làm tốt các hợp đồng khác, cũng chẳng phải vì họ chiều mình. Sự thể ra sao tôi phải quan sát đã rồi mới dám nói.
Hóa ra là quan cũng nhiều mà cung cách cũng lắm: nào mở tiệc ăn mừng, nào cắt băng khởi công, nào quan lớn tự đặt viên gạch đầu lấy may. Rồi chiêu đãi dưới trên, ăn một miếng nhớ đời, rồi báo chí rùm beng, bài to, ảnh nhớn.
Ít lâu sau hàng rào khách sạn tương lai mọc lên.
Một hôm, có ba chiếc xe con đỗ cạnh công trường. Nào phải ai xa lạ, chính là vị quan chức nhà nước bước xuống xem bề thế công trường.
- Sao hành lang hẹp thế nhỉ? Ngài trưởng nhóm hỏi.
- Bẩm quan, cái đồ án thiết kế nó vậy. - Người kỹ sư đáp, - hành lang rộng đến năm mét... Chắc ông cho rằng chúng tôi không thấy cái khách sạn nào bao giờ hẳn? Tôi đã ở các ôten ngoại quốc, hành lang của họ còn rộng hơn nữa. Thôi được, cứ cho rằng hành lang theo thiết kế đi, nhưng số lượng hành lang ít quá... Khách sạn mà có mấy cái hành lang như thế. Không làm được thì thôi, đã làm thì làm cho ra làm. Tiền dân, tiền nước phải biết xót chứ... Ông kỹ sư ngậm tăm.
- Còn các ngài nghĩ thế nào? Khách sạn lớn mà có mấy cái hành lang như thế chẳng phải là ít hay sao? Quan lớn hỏi bầy tuỳ tùng.
- Hơi ít, thưa ngài.
- Dạ bẩm ít ạ.
- Ít quá chứ ạ...
Và thế là hợp đồng với nhà thầu ấy bị hủy. Trong lúc chờ giám định phân xử, bản thiết kế được thay đổi: hành lang nhiều hơn, rộng hơn.
Việc thi công đồ án mới đang được triển khai thì một ngày kia lại có mấy chiếc xe con dừng bánh bên đường. Lại có mấy ngài đương chức đến nom việc. Đi đầu là một ngài bệ vệ nhất. Vừa thấy cái lỗ cửa ra vào, ngài hỏi liền:
- Chỗ này làm gì đây?
- Dạ, phòng khách đấy ạ, đại diện nhà thầu mới đáp
- Phòng khách? Phòng khách quái gì mà thế này?
- Dạ bẩm, việc chưa xong, mai kia chúng con lát đá, sơn tường, kẻ hoa...
- Hiểu rồi, tức nghĩa là phòng khách chứ gì... Nhưng ta hỏi, phòng khách có phải là nơi đấu ngựa không? Làm gì có phòng khách như bãi đỗ ngựa ấy? Tiền dân, nghĩ mà xót ruột.
- Bẩm ngài, chúng con làm theo thiết kế… Lạy chúa, cái mà các anh gọi là thiết kế, nó không phải là bài kinh Coran bất di bất dịch. Phải thay thiết kế, phải thay đi mới được.
Nhà thầu chịu nghe không dám ho he. Theo ý mới, các phòng khách đều được thu nhỏ.
Công việc đang chạy, thì một hôm có mấy ông quan phóng xe con đến khách sạn. Ngài đương quyền dẫn đội khảo hạch nói chung là vui, nhưng đến lúc ra cửa, ngài mới nhìn lên trần băn khoăn hỏi:
- Thế không làm mái vòm, trần cuốn à?
Câu hỏi làm nhà kiến trúc sư trẻ tuổi bủn rủn đầu gối, anh ta chết lặng đi mấy phút, bây giờ mới đủ sức định thần để hỏi lại.
- Xin ngài thứ lỗi, con không hiểu, định nói mái vòm, cửa cuốn thế nào ạ?…
- Đó mới là kiến trúc lối Thổ. Những người vào khách sạn sẽ là người nước ngoài vì thế khách sạn phải theo lối Thổ ta… Anh xem nhà cửa nước Thổ bao giờ ai không có mái vòm, trần cuốn.
- Nhưng thưa ngài, trong bản thiết kế…
- Thiết kế là cái gì? Nhờ nhà thầu làm thiết kế bao giờ chả vậy. Họ biết gì về kiến trúc và tâm hồn ta nào?
- Các quan tuỳ tùng cúi cả đầu xuống. Nhà thế này thì ai cần? Nhất thiết kế phải có mài vòm, trần cuốn. Trông thấy tiền dân, tiền nước mà xót cả ruột.
Làm mái vòm, trần cuốn cho cả nhà thì tốn phí quá, nhà thầu chỉ dám theo tinh thần dân tộc ở một đôi chỗ dễ nhất.
Công việc xây cất đã đến lúc hòm hòm thì giới chức quyền lại theo bánh xe con lăn đến. Ngài quyền cao đi trước buồn rầu nhận xét:
- Úi dà! Sao lại nhiều hành lang thế nhỉ?... Phòng thì ít, lối lại nhiều. Ở đây dễ lạc như vào rừng... Thật xót tiền dân...
Làm đi làm lại mãi chẳng còn biết thời hạn ra sao? Công việc mịt mùng không dự báo. Báo chí đã bắt đầu đưa đẩy. Muốn nhanh thì nhà thầu phải đổi kiểu mái. Nhưng những cuộc tranh luận bất đồng lại nổi dậy. Dùng ngói gì? Ngói bản xứ hay ngói Mác-xây. Cuối cùng phương án ngói bị đổ và mái được làm bằng bê tông thường.
Công việc gần xong thì bỗng bụi đường tung dưới bánh xe con.
- Thế gạch men đâu? Khách sạn Thổ mà không có gạch men là thế nào? Các quan khách kinh ngạc hỏi.
Sau đó, mọi người vào phòng khách. Phòng khách không có một cây cột. Ngài trưởng đoàn bảo:
- Ở đây không có cột, mà cột lại cần. Cầu trời cho mái đừng sập...
- Bẩm ngài an tâm, không sập được đâu ạ, chúng con đã tính.
- Đã tính? Đến lúc nó sập thì mang cái tính của các anh ra mà trừ à?
Ngài quay lại đám sau lưng:
- Thế nào, các ông, trần sập được chứ?
- Bẩm, dạ được ạ...
- Thế nào cũng đổ, nặng thế kia cơ mà? Lại còn đồ đạc trên ấy nữa... Rồi người vào lại đông... thế nào cũng đổ...
- Nổ như bom ấy chứ...
- Bao nhiêu là tiền vứt qua cửa sổ... Thật xót tiền nhà nước... các anh nghe không? Ai cũng bảo đổ... Thật xót tiền Nhà nước... các anh nghe không? Ai cũng bảo đổ... Thêm mấy cái cột có phải là lạ kiểu...
Chiều ý mới, các phòng khách đã có thêm cột. Một ngài dẫn đầu một đoàn lãnh đạo khác đã biến dãy cột vuông thành gạch vụn. Trong sách giáo khoa thư ngài học hồi bé, ngài thấy có ảnh đền đài Hy Lạp toàn cột tròn cả, chứ không lai căng thế này. Tiền nhà nước vứt ra cửa sổ thật là xót ruột.
- Bẩm quan dễ như trở bàn tay thôi, chúng con sẽ có cột tròn.
Đến lúc tường ngoài đã chạm trổ hoa văn thì một quan lớn đến thăm, trách cứ: - Những công trình hiện đại người ta dựng mặt tiền bằng kính chứ!
Cuối cùng rồi cũng đến lúc mọi việc coi là xong xuôi Chỉ còn một công việc cuối cùng. Một ngài quan khác nhận xét rằng cầu thang dốc quá, người đứng tuổi lên có phần mệt.
- Bẩm quan, còn thang máy. Vị nào trọng tuổi thì còn thang máy. - Nếu vậy thì xây cầu thang làm gì? Các anh chăng biết xót tiền quốc gia! Cầu thang cũng phải có ích chứ.
Sửa xong cầu thang. Một nhà kiến trúc sư nổi tiếng nước ngoài đến thăm.
- Một kiến trúc trứ tác! Xứng danh làm đại bản doanh Liên hợp quốc.
Gạch men mặt tiền và trên tường, mấy hành lang, mái vòm, trần cuốn, chấn song sắt hình hoa kim cương, mái nhà có ô văng, những thứ đó hoàn toàn theo tinh thần Thổ Nhĩ Kỳ. Ngược lại chóp mái lại theo đúng phong điệu Bắc Âu, những cầu vồng phòng khách mượn lối cung đình Thổ. Phòng khách chính giống lối đại sảnh, thậm chí còn lớn hơn những đại sảnh A ten... Rồi còn những mẫu mực xuất sắc của lối kiến trúc Ý… Nhà tắm, nhà vệ sinh được thiết kế theo kiểu Mỹ. Rồi lối xây Ấn Độ, đường Trung Hoa... Tất cả cùng chen vai thích cánh.
- Tuyệt! Nhà đại kiến trúc ngoại bang thốt lên - làm sao các ông có thể đưa nổi mọi kiến trúc vào một lâu đài như thế?
- Chúng tôi xây đi xây lại cái trứ tác này suốt chín năm đấy! Mà lại còn tằn tiện được bao nhiêu tiền dân! Ông chủ nhiệm công trình tự hào đáp lại. Theo
Truyện ngắn Azit Nêxin Số lượt đọc:
5290
-
Cập nhật lần cuối:
13/10/2005 08:13:01 AM |  |
Thông tin liên quan: Bạn có hiểu giá trị của tiền?19/07/2009 06:37' AM Bộ sưu tập “Tiền là gì?” ra đời từ sự kiện sách “Định hướng tương lai” (được tổ chức vào ngày 5-7-2009 tại Book café Phương Nam, 105 Trần Hưng Đạo, quận 5, tp.HCM) với sự tham gia của gần 50 HSSV, người đang đi làm và cả những doanh nhân thành đạt. Vẫn là Thánh22/12/2008 09:56' AM Một cặp vợ chồng nọ chuyên nghề cho vay cắt cổ và nhanh chóng trở thành giàu có. Để tránh miệng tiếng thế gian, họ thỉnh thoảng lại bỏ tiền ra làm việc từ thiện. Thậm chí, họ còn đi lễ nhà thờ và tỏ ra là những con chiên ngoan đạo... Ngậm miệng ăn tiền26/06/2008 08:41' PM Trái với cảnh “cả vú lấp miệng em”, là cảnh “ngậm miệng ăn tiền”. Ngậm miệng là một cách nhẫn nhục thì đã xong, vì biết nhẫn nhục là một đức tính quý báu ở đời... Quyết chí làm giàu08/06/2008 11:31' AM Từ dạo Việt Nam gia nhập WTO, bà xã tôi bỗng tỏ ra vô cùng quan tâm đến tình hình kinh tế trong nước và thế giới. Buổi tối sau khi cơm nước xong xuôi, nàng ngồi chễm chệ trước tivi, tay lăm lăm cái remote, bật hết kênh này đến kênh nọ... Nhà thông thái & hoa15/04/2007 08:27' PM Nghe tin có một nhà thông thái xuất hiện để giúp mọi ngành thay đổi tư duy trong thời kỳ hội nhập, các ngành thay vì cử người đi gieo quẻ đầu năm từ các ông thầy bói như mọi khi, thì nay họ đổ xô đến tìm nhà thông thái nhờ giúp đỡ. Một phiên tòa02/04/2007 06:44' PM Phòng xử án lạnh lẽo, nghiêm trang. Người ta nghe rõ cả tiếng giở giấy sột soạt của chánh án và thư ký tòa. Bị can là 4 ông to béo phương phi, rõ là các ông chủ lớn...
Đồng tình kiểu ấy chỉ tổ chết dân!04/10/2006 07:53' AM “ Bộ binh, Bộ lễ, Bộ hình - ba Bộ đồng tình…". Câu ca dao ấy, bọn tôi đã được học đâu từ hồi học cấp II ( ngày nay gọi là Trung học cơ sở). Ấn tượng chính mà chúng để lại trong đầu óc là hành động lả lơi chòng ghẹo của mấy vị tai to mặt lớn. Người ta thưởng thức nó với bao niềm khoái trá... Tham nhũng cũng có sứ mệnh18/08/2006 12:44' PM Từ cổ chí kim đều khẳng định: Ai không có chức, quyền chỉ được "ham" chứ không thể "tham" được. Tham nhũng là đặc quyền của giới quan chức. (Quan chức Nhà nước, quan chức xã hội)... Hịch... nhà báo25/06/2006 12:46' AM Chúng ta cùng sinh ra giữa thời báo chí còn bao cấp! Lớn lên gặp buổi báo chí hội nhập thị trường! Ngó thấy một số ít phóng viên tiêu cực đi lại rong chơi ngoài đường, cố tình uốn cong ngòi bút để đòi tiền vàng, đem uy danh nhà báo bắt nạt cơ sở đòi hối lộ. Lại cậy thế phóng viên, giả hiệu khen chê để thu vét tiền vàng... Hãy chọn nghề đúng!07/06/2006 08:59' PM Cuộc thi "Hãy chọn nghề đúng" của phường tôi, đến phần trả lời của vị thí sinh nọ thì ban tổ chức hết sức bối rối. Cụ thể như sau: Hỏi: Người nào miệng luôn gào thét, tay chỉ trỏ bắt người ta làm việc này việc kia? Lớp học26/02/2006 07:27' PM Thầy giáo bước vào lớp, nói dõng dạc: - Kỳ thi sắp tới rồi, chúng ta phải tập trung tranh thủ thời gian ôn tập. Từ bây giờ, mong đừng ai hỏi tôi những câu ngớ ngẩn kiểu như: “Định luật Newton là gì?”... Adam, Eva và kinh tế12/02/2006 09:33' PM Bây giờ thì ai cũng đã rõ! Thượng đế tạo ra trái đất bằng những vật liệu tiết kiệm. Về sau, khi xây dựng thiên đường. Người đem dùng những vật liệu ấy... Thi bình luận11/02/2006 10:21' PM Cuộc thi bình luận câu nói đương thời "Ai không tham nhũng là dại!" đã bước vào giai đoạn cuối. Ban tổ chức đã nhận được 3 vạn 9 nghìn bài tham dự... Vị khách không mời01/02/2006 09:48' AM Chuyện chẳng có gì đáng ầm ĩ nếu có một con chó vào một toà soạn báo. Nhưng đây lại là một con chó biết nói, biết tranh luận, biết phân tích điều hay lẽ phải. Thế mới biết cái lão Azit Nêxin ấy thâm thật. Này, đây báo trước cho mà biết, khi mang cả loài chó ra để châm biếm thì chắc sẽ… cạn đường văn chương mất thôi. Nuôi lợn kiểu mới17/01/2006 10:26' PM Người nông dân nọ chăn một đàn lợn rất đông. Một ngày kia, có người lạ tới xem chuồng trại của bác và hỏi bác cho lợn ăn những gì. Bác nông dân đáp: Những vần thơ vui 8-308/03/2010 09:39' AM Ngày 8-3, các đấng mày râu ngoài việc săn lùng quà tặng chị em, còn sáng tác những vần thơ hài hước. Vào công cụ tìm kiếm, gõ cụm từ "thơ vui ngày 8.3" sẽ có thật nhiều kết quả với đủ màu sắc... Khi nàng là sinh viên13/02/2010 04:13' PM Cẩm nang này không phải “sách đen”, càng không phải chân lý. Nó chỉ cung cấp một số thủ pháp dễ thương, dễ áp dụng dành cho các chàng có tính tình mạnh dạn nhưng tâm hồn lóng ngóng... 20 sự kiện khôi hài13/02/2010 10:12' AM Một số cán bộ địa phương chấm mút tiền Chính phủ trợ giúp dân nghèo đón Tết Canh Dần. Khi bị “túm” thì “biện hộ” rằng sợ phát ra thì người nghèo... xài hết! Bức thư của Cọp gửi cho một bà vợ10/02/2010 09:28' AM Bà thân mến! Tôi là Cọp. Tôi biết xưa nay bà không quan tâm tới Cọp, chỉ để ý tới giá gạo, giá nước mắm, kem dưỡng da, kem tan mỡ… và bao nhiêu thứ linh tinh khác. Cọp beo, hổ báo hay chim chóc đối với bà chả quan trọng gì. Rượu bố vợ và tết04/02/2010 01:07' PM Kỳ lạ cho đám đàn ông là lỡ có mở mồm hỏi nhau xem mua quà gì đi Tết bố vợ y như rằng nghìn ông như một phán chả cần nghĩ: Rượu!( Nhẹ nhàng hơn thì cũng là “Bia”) Điều răn05/01/2010 01:49' PM Đức Phật, Đức Chúa, và các đấng vĩ đại tương tự nói chung có xu hướng tóm tắt quan điểm học thuyết của mình lại thành các điều răn mang tính phổ quát, giản dị, dễ học thuộc lòng, để dạy cho đám chúng sinh cách sống sao cho hạnh phúc yên bình, các điều răn truyền từ đời nọ sang đời kia, thường là 10 điều. Theo gương đó, các bậc vĩ nhân ở nhiều tầm khác nhau sau này cũng hay đưa ra những lời răn, ở những lĩnh vực bé nhỏ hơn, cụ thể hơn, ít khái quát hơn và mang những tên gọi khiêm tốn hơn, chẳng hạn như lời dạy, lời khuyên, thậm chí là bài học hoặc kế sách, không giới hạn ở con số 10, có thể nhiều hơn hoặc ít hơn. Chúa với Phật vắng dần, còn các dạng dạy khuyên, bài học, kế sách, biện pháp... thì ngày càng nhiều lên. Thư tình gửi nhớ thương15/12/2009 08:23' AM Nàng là cô gái trẻ trung, xinh đẹp lại nết na theo kiểu truyền thống. Rất ít chàng trai có thể vượt qua khe hẹp cánh cửa quan hệ để đến với nàng. Nàng lựa chọn bạn trai không phải nhắm đến những sung sướng tầm thường, khoái cảm nhục dục... Bài khác: Đổi tên, đánh số kích cầu!10/10/2005 02:48' PM Ngày 24/9, nhân một cuộc tọa đàm giữa các nhà khoa học, Giáo sư Hoàng Tụy phê phán hiện tượng “người người làm đề tài, nhà nhà làm đề tài” nực cười nhất là chuyện đánh số nhà cũng thành đề tài nghiên cứu khoa học ở một địa phương nọ! Thật ra người dân ở địa phương này coi đây là đề tài kích cầu kinh tế, bởi đề tài đánh số nhà đem lại dịch vụ cho hàng triệu nhà và doanh nghiệp... Lẳng lặng mà nghe08/10/2005 03:22' PM Lẳng lặng mà nghe họ bảo nhau Xăng dầu trong nước còn tăng cao Phen này ông quyết đi xe buýt Đỡ phải mua xăng, lại mát đầu Dùng thử sản phẩm03/10/2005 08:44' AM ...Cô biết đấy, doanh nhân họ rất thực tế. Anh ta nói là muốn “dùng thử sản phẩm” trong 1 tuần trước khi quyết định hôn nhân... Nghìn lẻ một đêm27/09/2005 11:24' AM Đêm nào nàng Sêhêrazat cũng kể chuyện thế giới thâu đêm, đến hết đêm thứ 200 thì Vua Saria thấy nàng có vẻ... cạn nguồn, vua cười giễu cợt: "Khanh đã kể cho trẫm nghe chuyện nước cuối cùng là nước Nam. Đó là thất thoát trong xây dựng, tàn phá rừng, mua bán độ trong bóng đá, ô nhiễm nước sạch... Sau câu chuyện về giáo dục hôm qua, chắc khanh hết cái để kể rồi phải không? Chế Tạo Đàn Bà19/09/2005 02:35' PM Trong sáng chế của Đàn bà của Thượng Đế có quá nhiều sơ sót. Phía trước bị phồng lên, phía sau bị nhô ra. Máy kêu lớn khi chạy nhanh. Tiền bảo trì và nuôi dưỡng quá cao. Thường xuyên đòi hỏi nước sơn mới... Từ điển bỏ túi về tham nhũng16/09/2005 05:10' PM Ăn hối lộ: ăn tiền rồi hối hận không kịp khi bị lộ Bắn: Dùng tiền tiêu diệt mọi sự liêm chính Bao che, bưng bít: Bảo vệ đoàn kết nội bộ Bóc lịch: Việc làm ưa thích của quan tham sau khi tham nhũng bị phát hiện... Vũ khí lợi hại nhất là... dối trá31/08/2005 02:48' PM PV: Xin ông cho biết... bí quyết để trở thành một quan tham là gì? Quan tham: Không có bí quyết. Bởi một khi đã "quyết" rồi thì không để cho mình bị "bí"!
|