"Nhân nào quả ấy" là một tập phiếm luận về văn hóa đương thời tổng hợp các bài viết ngắn của nhà phê bình văn học Vương Trí Nhàn.
Ông đặt câu hỏi về tầm vóc văn hóa hay đúng hơn là sự thiếu văn hóa ẩn hiện đằng sau nhiều hiện tượng gây nhức nhối trong xã hội Việt Nam thời nay.
Đó là những tệ nạn từ hàng giả, chùa miếu giả, thói vô ý thức trong giao thông, tính sĩ hão trong giao tiếp, sự lộn xộn trong tiếng Việt hiện đại đến cách sống hời hợt, qua quít.
Theo ông, chừng nào chưa nhận ra bản chất của chính mình thì con người và xã hội Việt Nam còn khó mà sự sửa đổi để hội nhập với thế giới.
Vương Trí Nhàn: Các hiện tượng xã hội hiện nay ít được nhìn theo khía cạnh văn hóa. Ví dụ, hiện tượng PMU 18 gần đây, các báo phân tích chủ yếu về khía cạnh quản lý, pháp luật…Trong khi đó, tôi nghĩ rất cần có thêm cái nhìn về mối quan hệ giữa con người và tham nhũng, họ có suy nghĩ gì, họ là một kiểu người mới ra làm sao trong xã hội hiện nay. Những người như Bùi Tiến Dũng, Nguyễn Việt Tiến…cũng có những quan niệm, triết lý sống của họ, và những cái đó thúc đẩy họ có những hành động như đã xảy ra.
Hiện nay, ngoài những hiện tượng có thể gọi là lớn, gây ấn tượng mạnh tức thời, thì ngay trong đời thường, có nhiều điều cần được quan sát, ghi chép và giải thích dưới góc độ văn hóa. Tôi rất thích đi vào những vấn đề như cái thật – giả, hay một chuyện giản dị như tiếng cười của con người hôm nay. Tiếng cười, tôi thấy nhiều lúc rất hời hợt, giả tạo.
Có nhiều vấn đề văn hóa hiện nay mà con người ít quan tâm, nhưng chúng đang chi phối đời sống, khiến chúng ta khó vươn tới một xã hội văn minh, hiện đại.
BBC:Trong một bài phiếm luận, ông có nói là cần thêm chất trí tuệ cho tiếng cười hiện nay. Vì sao lại thế?
Trong đời sống xã hội hiện nay, người bình thường rất hay cười. Mới đây có bài báo ghi nhận rằng người ta đang muốn “hài hóa” cải lương, một thể loại vốn bi lụy. Cái hiện tượng “làm gì cũng cười” trong xã hội bây giờ, theo tôi, phản ánh sự dễ dãi, hời hợt trong quan niệm, việc gì cũng có thể bỏ qua hay bằng lòng với nó. Đối xử với nhau, thì như một bài khác của tôi có nói, là diễn nhiều hơn thật.
Quan hệ giữa người với người hiện nay, theo tôi, nhiều khi không chặt chẽ, sòng phẳng rõ ràng. Nhiều người hiện nay cứ nói “chúng ta nên cười đi, cười cho thoải mái, vui vẻ,” và sinh hoạt trong cộng đồng hiện nay, theo tôi, thiếu một sự suy nghĩ, đào sâu vào các việc.
BBC: Nhưng một thời gian dài chiến tranh, khủng hoảng kinh tế, trong đời sống xã hội thì có nhiều đè nén, khiến người ta khóc nhiều rồi. Phải chăng cái sự cười vô tư hiện nay cũng có lý do?
Hiện tượng này đang được xem là tự nhiên hiện nay. Nụ cười nhiều lúc trở thành sự tự vệ. Có thể số đông là như thế, nhưng phải có một thiểu số trí thức, tinh hoa suy nghĩ sâu sắc hơn. Mà tôi cho rằng dù hoàn cảnh có khó khăn đến đâu, con người cũng không thể vô cảm với đời sống.
Nếu bảo là khóc theo cái nghĩa là bi quan, thì không phải; nhưng khóc theo cái nghĩa biết đau, muốn vượt qua hoàn cảnh, thì cái đó không bao giờ thừa.
Nếu cái cười ngày càng ăn sâu vào sự suy nghĩ thì đó mới là lảng tránh hiện thực, và nó sẽ góp phần kiềm hãm con người trong phát triển.
BBC: Nguyên nhân là do đâu? Trong sách của ông nhắc đến thời phong kiến, thực dân và sau này giai đoạn xây dựng XHCN. Vậy hóa ra lịch sử Việt Nam cứ vẫn như vậy?
Lịch sử có rất nhiều điều lặp lại. Vào những ngày VN ồn ào vụ PMU 18, tôi đọc lại lịch sử, thời chúa Trịnh thì thấy hồi ấy cũng loạn lắm. Cũng mua quan bán chức, các bên thừa hiểu rằng sau khi mua xong, thì vị quan kia sẽ thả cửa kiếm chác để hoàn vốn. Tình trạng thi cử giả tạo cũng đã xảy ra.
Một điều mà tôi e rằng hiện nay hơi thiếu là nhìn lại lịch sử. Quanh lịch sử, người Việt nhiều khi chỉ nghĩ đến những trang hào hùng thôi, mà quên đi những trang rất đau đớn. Ví dụ sau thời gian chống quân Nguyên, đất nước cũng rời rã, khó khăn, chứ chưa nói thời vua Lê chúa Trịnh thì tan nát rồi. Tôi thấy sự liên tục của lịch sử là điều rất cần được nhắc nhở để chúng ta không đặt mình ra ngoài lịch sử.
Nếu ta đặt mình bên trong lịch sử, thì sẽ hiểu hơn chúng ta ngày hôm nay, để tìm được động cơ vượt qua những khó khăn.
BBC: Trong các bài viết, ông cũng cho rằng người Việt, khi tiếp nhận các ảnh hưởng từ bên ngoài, thường không đến đầu đến đũa?
Có cuốn sách đã nhắc Việt Nam như là một trong 38 nền văn minh còn tồn tại, nhưng họ quên một điều là Việt Nam còn là một nền văn hóa vệ tinh. Văn hóa Việt Nam cũng được nói là vùng phi Hoa phi Ấn, tức là vùng giáp ranh. Mà theo tôi, những nước ở trong trường hợp này thường mang yếu tố bảo thủ.
Theo tôi, nên tìm cả trong lịch sử Việt Nam để hiểu về quan hệ giữa người bản địa và người nhập cư, hay việc người Việt Nam ít đi ra nước ngoài. Cái tâm lý ngần ngại khi bỏ làng, bỏ quê tạo ra cái bảo thủ trong việc tiếp nhận ảnh hưởng nước ngoài. Không có cái tinh, cái sáng, cái khôn ngoan trong tiếp nhận, và như thế, cản trở chúng ta trong việc hội nhập với thế giới. Số lượt đọc:
2821
-
Cập nhật lần cuối:
04/02/2009 03:00:25 PM
Ý kiến của bạn về bài viết: |  | | Nhà phê bình Vương Trí Nhàn tại chùa Bút Tháp |
Thông tin liên quan: Tế Hanh, Lời con đường quê17/07/2009 10:47' AM Ngay khi Tế Hanh ngồi giữa đám đông, người ta vẫn thấy ở ông nhu cầu trao đổi trò chuyện một hai câu với một người nào đó thật ra là một biến tướng của nhu cầu độc thoại, kết quả sự đắm chìm triền miên của ông vào bản thân mình ngay giữa cuộc sống hàng ngày. Dọn rác đạo đức - Spa lương tâm14/07/2009 10:14' AM Ta luôn chú ý làm đẹp hình thức bên ngoài mà không quan tâm đến chuyện làm đẹp cho lương tâm mình. Một vài động tác tự “chăm sóc” nhỏ thôi như thế nhưng cũng sẽ giúp mình như đi spa cho lương tâm vậy. "Lớp trẻ cần tự hình thành hệ thống giá trị mới"06/10/2008 09:39' PM "Lớp trẻ hiện nay mang trong mình cả một tiềm năng ghê gớm lẫn cả tai hoạ tiềm tàng. Nếu không biết khai thác, thật khó đoán biết điều gì sẽ xảy ra... Tôi muốn nói rằng, các bạn trẻ cứ yên tâm. Xã hội ta luôn đón chờ những tài năng trẻ"... "Tôi muốn là liều thuốc kháng sinh!"22/01/2008 03:17' PM Vài năm nay, nhà nghiên cứu văn hóa Vương Trí Nhàn tiến hành công việc khá đặc biệt là sưu tầm, tuyển chọn và thể hiện những bài viết về "Thói hư tật xấu của người Việt". Đây là ý định đã có người theo đuổi nhưng sớm phải từ bỏ, đứt gánh giữa đường hoặc có người khác đang "ẩn mình" thực hiện. Văn hóa chưa tác động tốt tới sự phát triển29/12/2007 03:14' PM Năm 2007 sắp khép lại. Trong cuộc trò chuyện cuối năm với TT&VH Cuối tuần, nhà phê bình văn học Vương Trí Nhàn - người thường từ phương diện văn học nhìn rộng ra các lĩnh vực văn hóa - thử trình bày một cách nhìn lại đời sống văn hóa – văn nghệ (VHVN) nước nhà trong một năm qua, với tiêu chí “phê bình để xây dựng”. Và từ đó gợi mở đôi điều suy ngẫm về tương lai. Văn hóa và hội nhập25/06/2007 07:10' AM Lúc bình tĩnh ngồi nghĩ, lại cảm thấy nhờ thế được nâng mình lên. Và quan trọng nhất, qua cái sự kiếm cơm của thiên hạ, tự nhận ra con người thực của mình.Với từng cá nhân cũng vậy mà với cả xã hội cũng vậy... Khái niệm và bản chất của văn hóa30/05/2007 04:53' PM Văn hóa là một hiện tượng khách quan, là tổng hoà của tất cả các khía cạnh của đời sống. Ngay cả những khía cạnh nhỏ nhặt nhất của cuộc sống cũng mang những dấu hiệu văn hóa. Rất nhiều thứ mới thoạt nhìn thì giống nhau, nhưng nếu xem xét kỹ thì lại có những điểm riêng biệt... “Văn hóa soi đường cho quốc dân đi”26/02/2007 02:57' PM Nền văn hóa Việt Nam được hình thành và phát triển trong lịch sử lâu dài của dân tộc không phải là kết quả vận động chỉ riêng những yếu tố nội sinh. Trong diễn văn khai mạc Hội nghị văn hóa toàn quốc lần thứ nhất ngày 24/11/1946, Hồ Chí Minh nói: “Văn hóa Việt Nam là ảnh hưởng lẫn nhau của văn hóa Đông phương và Tây phương chung đúc lại… Hướng chảy ở dòng sông lịch sử01/02/2007 03:04' PM “Lịch sử cổ xưa và hiện đại của dân tộc này cho thấy họ luôn luôn tìm ra những giải pháp độc đáo cho những vấn đề gặp phải”. Nhận xét đó của Edonard de Penguilly, một kiến trúc sư người Pháp tại cuộc Hội thảo về truyền thống và hiện đại trong kiến trúc tại Hà Nội vào quãng giữa thập niên 90, đã giữ lại trong tôi một gợi ý để suy ngẫm về những thách đố gay gắt đối với sự phát triển của đất nước trong bối cảnh của “toàn cầu hóa”. Cần nghĩ đến một cuộc tự vấn08/12/2006 12:33' PM Một con người cũng như một dân tộc, trên đường đi tới, cần biết thường xuyên tự nhìn lại mình, tự tìm hiểu chính xác chính mình, để cho cuộc đi tới được vững chắc... Thế động của văn hóa01/12/2006 10:42' AM Khi nói đến văn hóa Việt Nam, phần lớn những nhà nghiên cứu thuộc thế hệ đàn anh thường nói lên một khái niệm ước lệ như “Nước Việt ta có bốn nghìn năm văn hiến”. Đó là cách nói ở “thế tĩnh”. Coi văn hóa là một gia tài quá khứ, mang một giá trị tượng trưng và mơ hồ cần được chưng trong tủ kiếng hay cất kỹ trong cái tráp sơn son thép vàng của lòng tự hào dân tộc. Một văn hóa mới cho hội nhập hôm nay28/10/2006 04:34' PM Văn hóa vốn bao giờ cũng là nền tảng quyết định của xã hội, rõ ràng bây giờ đang cần có một văn hóa khác: một văn hóa cho sự phát triển mạnh mẽ, sâu sắc toàn diện nhất của từng cá nhân, từng cá nhân không phải chìm trong cộng đồng, mà tự mình thật mạnh, cho cộng đồng, đất nước mạnh... Nghĩ về những thói hư tật xấu của người mình15/10/2006 08:48' AM Không biết có phải vì được chứng kiến những bước tiến mạnh mẽ của nước Trung Hoa trong cuộc cải cách mà dư luận hâm nóng một cuốn sách được xuất bản cách đây hai thập kỷ. Đó là cuốn “Người Trung Hoa xấu xí” của Bá Dương... Thói hư tật xấu người Việt chỉ trong 300 trang, có đủ?21/09/2006 12:53' PM Sau khi cố GS Trần Quốc Vượng, GS Cao Xuân Hạo bày tỏ ý định làm sách về thói xấu người Việt Nam nhưng chưa thành, đến lượt nhà nghiên cứu Vương Trí Nhàn quyết tâm cho ra mắt cuốn sách hứa hẹn hấp dẫn này... Thói hư tật xấu của người Việt: Giáo dục, đào tạo nhiều yếu kém18/09/2006 10:06' AM Cách học của ta trái phép sư phạm. Tự lúc nhỏ cho đến lúc lớn chẳng qua chỉ học hai khoa luân lý với văn chương. Mà luân lý thì lại theo nghĩa hẹp hòi, bó mình vào trong lễ phép, làm cho người ta không thể theo được. Văn chương cũng phù phiếm, người nước Nam mà bàn việc Nguyên, Minh, Đường, Tống, ngồi xó nhà mà tả những cảnh Hoàng Hà, Thái Sơn... Con người và tư tưởng thời bao cấp14/09/2006 01:13' PM Mặt nghệt ra như mất sổ gạo. Một yêu anh có may ô -- Hai yêu anh có cá khô để dành -- Ba yêu rửa mặt bằng khăn--- Bốn yêu anh có cái quần đùi hoa. Nh ững câu ca dao tục ngữ ấy được dịch hẳn ra tiếng Anh rồi được kẻ nắn nót cẩn thận trên những bức tường lớn, dưới đó là mấy gian trưng bày các hiện vật theo một cách thức mà trong điều kiện ở Hà Nội này phải gọi là “hoành tráng”... “Để người Việt Nam tự nhận thức...”12/09/2006 01:54' PM Tự nhận là đang làm công việc “chưa ai khai phá”, nhà phê bình văn học Vương Trí Nhàn, “người hay nói về nhược điểm của đồng nghiệp”, đang góp nhặt những lời người xưa cảnh tỉnh về thói hư tật xấu của người Việt từ nhiều nguồn tư liệu khác nhau và dự định sẽ in thành sách. Chúng tôi có cuộc trò chuyện với ông về công trình này... Ông uống bà khen, có thật không?11/09/2006 06:54' PM Một chút rượu ngon, chỉ một chút thôi, ắt hẳn làm cho bao cuộc hôn nhân thêm thi vị, phút luyến ái đau tiên thêm nồng thắm mà bớt được bao nhiêu ngượng ngùng. Rõ thực thần tình! Thói hư tật xấu của người Việt: thiên về sầu não, kẻ yếu30/08/2006 02:41' PM Sự đơn điệu tẻ nhạt của cảnh sắc thiên nhiên, tính chất chu kỳ của thiên tai, sự cách biệt của các nhóm người, sự phân chia nam nữ, nền giáo dục khắc nghiệt và khô khan khiến người Việt thiên về u buồn và sầu não. Cá nhân bị giam hãm một cách chặt chẽ và giả tạo trong những khuôn khổ cứng nhắc... Diễn đàn: Ta là ai!17/08/2006 06:19' AM Tự nhận và tự vấn những tật xấu của bản thân không còn là điều xa lạ, và hàng loạt các cuốn sách như "Người Trung Hoa xấu xí" ,"Người Mỹ tự trào", "Những tật xấu của người Nga"… Đó chính là một cách để con người tự vươn lên: Còn ở nước ta thì sao? Chúng ta có những ưu điểm nổi bật gì, những tật xấu gì? Đã khi nào dám khám phá mình, nhìn thẳng vào đó để tu dưỡng? Khi Hà Nội trở thành chính mình10/03/2010 11:08' AM Khi nào thì Hà Nội trở thành mình nhất? Theo tôi hiểu, đó là những khi Hà Nội đồng nghĩa với phố với cây với nhà, tự phố tự cây đã có linh hồn, còn những con người thật chỉ đóng vai trò điểm xuyết, chẳng hạn như trong các bức tranh của Bùi Xuân Phái. Buổi sáng mùng một vắng vẻ hôm nay, tôi đã bắt gặp một thành phố như thế. Từ yêu Việt Nam đến mua Việt Nam27/02/2010 10:45' AM Mới đó đã 30-40 năm, bạn đọc nào trên 45 tuổi có còn nhớ: Ngày xửa ngày xưa ở Sài Gòn có những chiếc xe ba gác bán xà phòng, đi rong các ngõ hẻm? Ở khu Bàn Cờ của tôi ngày nào cũng thấy một ông già mập mạp mạc quần soóc ka ki, đội nón cối nhựa trắng tinh, đẩy xe ba gác một cách thong thả. Ước vọng hóa hổ25/02/2010 10:09' AM Thật may, ngồi vào bàn định viết chủ đề về khát vọng thành Hổ của Việt Nam, tình cờ tôi đọc được bài [Thế giới] Sợ Rồng (Fear of Dragon) trên tờ The Economics cùng với một số tin, bài thứ hai nói về nỗi lo ngược đời của Trung Quốc trong việc đang hối hả tìm cách ngăn chặn bong bóng tài sản. Đàn ông Tây ăn tết ta10/02/2010 03:26' PM Có thể khẳng định rằng, nhà nào ở Ta có được rể Tây thì hầu như nhà đó đang sở hữu một hạnh phúc. Nguyên nhân tương đối dễ giải thích. Thứ nhất, ở những chàng Tây, do ướt đẫm truyền thống nịnh đầm nên bọn họ chẳng bao giờ biết đánh vợ. Ngược lại, những tay bị vợ Việt cho ăn đòn thường hơi bị đông. Thứ hai, không biết có phải đang bị đá trên sân khách hay không đám rể ngây thơ này thường yêu quý hố vợ mẹ vợ em vợ anh vợ, thậm chí bố của bố vợ, mẹ của mẹ vợ một cách chân thành đến kinh ngạc. Cứ xem cung cách mấy ông rể Tây đi ăn tết ta là dễ dàng nhận thấy. Tắt lửa tối đèn có ai?09/02/2010 07:41' AM Nhiều người bảo, Tết bây giờ nhạt hơn trước. Dẫu ăn ngon, mặc đẹp hơn. Cái sự háo hức, vui như Tết cũng nhạt hẳn. Có thật mọi thứ đều nhạt đi? Tình người là “ muối đời” mặn nhất. Muối mà còn nhạt thì biết lấy gì bỏ vào cho mặn? Hay là đã qua thời, thiếu đủ mọi thứ, người ta phải tựa vào nhau, xích lại gần nhau? Tết này có về không?07/02/2010 02:34' PM Từ hơn một tháng nay câu hỏi ấy đã là câu cửa miệng mỗi khi gặp nhau hay qua telephone thay lời chào hỏi của người Việt trên đất Đức. Sắp Tết rồi, nước Đức mùa này năm nay lạnh quá. Có nơi tới 20, 30 độ dưới không. Cái lạnh giá băng, cái lạnh đến se lòng làm người xa quê càng thêm nhớ về, muốn về lại một quê hương. Hãy tự xét mình01/02/2010 12:30' PM Năm 1943, nhà giáo dục Hoàng Đạo Thúy viết cuốn sách “ Trai nước Nam làm gì?” để kêu gọi thanh thiếu niên Việt Nam rèn luyện chở ngày giúp nước... Con người biến đổi22/01/2010 03:43' AM Bao giờ thì người Việt Nam được tự hào mình là con dân của đất nước hiền hòa, lành mạnh, văn minh và giàu có? Làm sao cho mỗi người nhận thấy và cùng hành động để thay đổi? Bài khác: Bữa cơm gia đình Hà Nội01/01/1900 12:00' AM Phải là một kẻ cô đơn, một người rơi vào hoàn cảnh gia đình không trọn vẹn, không hoàn chỉnh mới thấy không khí gia đình là quý báu như thế nào, nhất là những bữa cơm gia đình, dù nó là hàng ngày nó quen thuộc với ta suốt một đời... Nó là tình yêu, là sức khỏe, là thương mến, là tình máu mủ ruột rà… hơn thế nữa, nó còn chứa đựng nhiều yếu tố văn hóa, và thực chất, nó chính là một phần của văn hóa Thăng Long - Hà Nội. Thượng đế sẽ mỉm cười01/01/1900 12:00' AM Việt Nam gia nhập WTO! Dẫu biết mình chỉ là một trong hơn 80 triệu người thầm lặng ở đất nước này, nhưng vẫn cứ thấy vui. Niềm vui không có hình dáng cụ thể nhưng rất rộn ràng và khó lý giải. Buổi sáng cuối tuần, ngồi với những bạn bè quen thuộc mà bỗng thấy họ mới mẻ, vì câu chuyện phiếm vòng vo một hồi lại quay về với đề tài WTO. Uốn theo chiều gió01/01/1900 12:00' AM Người xưa vẫn dạy: bậc thánh hiền phải biết xử với người đời không có giây phút nào là không ôn hòa trung hậu, muốn như vậy thì phải Hòa nhi bất đồng (cư xử với người hòa hợp mà không dựa theo quá trớn), Hòa nhi bất lưu (cư xử với người hòa nhã mà không a dua), Quần nhi bất phát (liên hợp với mọi người chan hòa mà không vào bè kết phái với ai) nhưng nay làm theo không dễ dàng bởi số lượng người có thính giác và vị giác nhanh nhạy rất nhiều, mỗi khi gió nổi lên, khả năng xuất hiện phong nhân là bất khả kháng, lúc ấy thì biết nghe ai? Sư bảo sư phải, vãi bảo vãi hay! Ông quái01/01/1900 12:00' AM Các cụm từ có liên quan tới chữ "quái", đều tạo cảm giác cho người nghe thấy gai rợn và ghê ghê... Ngay cả mấy ông nhà văn, nhà thơ có tâm hồn mộng mơ, đa sầu, đa cảm, dễ xúc động và hay lụy tình cũng không khoái dùng từ quái cho lắm. Theo như từ điển từ và ngữ Việt Nam, quái là "danh từ” chỉ con vật tưởng tượng có hình thù ghê gớm, lúc nào cũng chỉ chực hại người. Tùy theo từng hoàn cảnh cụ thể, người ta có thể dùng từ quái đi kèm với các từ (ác, dị, đản, gở, lạ, thai, vật...). Tóm lại, dù có đứng một mình hay song hành với từ khác thì cứ có từ quái là chẳng hay ho gì? Thói hư tật xấu của người Việt: Lãng phí, mất gốc, học đòi01/01/1900 12:00' AM Những chốn ăn chơi của Hà Nội là nhất Bắc kỳ, cái đó rành rành không ai chối cãi. Nhưng chúng ta phải buồn phiến mà nhận ra rằng những hiệu cao lâu (1) có danh và bền vững đều là của người Tàu Thói hư tật xấu của người Việt: Tầm nhìn hạn hẹp, cam chịu, lẫn lộn, kìm hãm nhau01/01/1900 12:00' AM Xét nước ta học văn học của Trung Quốc bắt chước quá sâu, có khi mất cả chân tướng của mình. Từ khi hấp thụ văn minh Trung Quốc, không phân biệt tốt xấu cái gì cũng thâu vào, lựa chọn không tinh, được không bù mất. Thói hư tật xấu của người Việt: Thiếu tri thức, học vụ lợi, dễ tầm thường01/01/1900 12:00' AM Tôi thường thấy ở mình kẻ nào khôn hơn chút đỉnh, giao thiệp với người kém hơn chút đỉnh, thuần chỉ nói dối. Đứa “ăn cắp có giấy”, đứa ăn cắp chưa có cấp bằng cũng đều một mực như thế cả... Chuyện về hưu01/01/1900 12:00' AM Thời nay, nhiều quan to về hưu không có được cái thanh cao như thế của tiến nhân. Người thì bòn Nhà nước (tức là nắn túi dân đóng thuê) một chuyến du lịch giả mạo hàng chục ngàn đô |