Vào những ngày này, những người say mê bóng đá chưng hửng khi hàng loạt những vụ mua bán độ, hối lộ, thoả thuận ngầm trong làng túc cầu bị phanh phui. Từ chưng hửng đến tức giận, đến uất ức thấy niềm say mê cuồng nhiệt của mình trở thành trò cười, niềm tin của mình bị hạ nhục.
Cũng không khác bóng đá là bao, gần đây những người hâm mộ văn học – nghệ thuật cũng phải chưng hửng trước hàng loạt vụ ăn cắp tác phẩm nghệ thuật bị phanh phui. Đầu tiên, những người yêu âm nhạc trở thành nạn nhân. Mới đầu chỉ là lời ì xèo về chuyện một vài ca khúc ăn cắp giai điệu của một số ca khúc nước ngoài, nhạc sĩ đứng ra xin lỗi lấy lệ. Hội nhạc sĩ phê bình hội viên, thế là coi như xong. Nhưng rồi không dừng ở đấy, càng ngày người ta càng thấy bản danh sách các nhạc sĩ ăn cắp nhạc của người khác cứ dài thêm. Rồi, không biết để chọc tức ai đó hay để kiếm tiền từ sự tò mò của các fan âm nhạc, một xêri mười đĩa CD được tung ra thị trường, ghi âm theo kiểu xen kẽ, cứ một bản nhạc gốc lại đến một bản nhạc ăn cắp, trong đó không ít nhạc sĩ bị bêu riếu thuộc loại được nhiều người biết tên tuổi. Đĩa bán chạy như tôm tươi, trong khi các nhạc sĩ im re thì người nghe được mẻ cười no bụng, còn các nhà quản lý thì lúng túng, không biết thu hồi bằng cách nào cái thứ gọi là hàng lậu cũng được, gọi là tố giác hàng lậu cũng được.
Chuyện “đạo nhạc” rồi cũng dịu đi vì những người bị tố giác đã thực hiện kế sách khôn ngoan là… im lặng. Tưởng đã yên, không ngờ lại rộ chuyện ăn cắp tranh. Cứ 5 năm một lần, triển lãm mỹ thuật toàn quốc được tổ chức, chủ yếu để thực hiện một sứ mệnh cao cả làm cuộc tổng duyệt thành quả lao động sáng tạo của giới hoạ sĩ sau nhiệm kỳ 5 năm của Hội mỹ thuật. Năm nay có nhiều sự kiện trọng đại, cuộc triển lãm càng được chăm chút hơn. Không ngờ, giải vừa trao xong thì tung toé chuyện bức tranh “Bình minh trên công trường” của Lương Văn Trung được Huy chương Đồng là tranh ăn cắp của họa sĩ Kuznetsov (Nga), chưa kể cũng triển lãm này một họa sĩ được giải cao đã phải xin lỗi vì "chót nhỡ" chôm chỉa ý tưởng của đồng nghiệp rồi biến ý tưởng cũng như cả bố cục, cả họa tiết của người khác thành tranh của mình. Triển lãm đã vậy, đến sách tranh chọn lọc cũng " vô ý" để lọt lưới tranh ăn cắp. Cuốn “Mỹ thuật Hà Nội" chào mừng 995 năm Thăng Long - Hà Nội đã in bức "Hà Nội - cái nhìn hôm nay" của Vũ Đức Toàn ăn cắp gần như "nguyên xi" tranh của họa sĩ Torres Aguero (Achentina). Xa hơn, bức tranh cổ động đoạt giải nhất cuộc thi sáng tác tranh cổ động của Bộ VHTT đã bê nguyên bức ảnh "Nụ hôn của gió" của Trần Thế Long. Cũng thật hổ thẹn người ta đã phát hiện tượng đài Công nhân Việt Nam đặt trước tiền sảnh Cung văn hóa Hữu nghị Hà Nội nhang nhác một tượng đài của Trung Quốc(!).
Thế tức là còn nhiều tranh, nhiều tượng chúng ta đang say sưa nhìn ngắm là đồ giả, là của chôm chỉa. Nhắc đến âm nhạc và tranh, tượng không cô nghĩa là những ngành nghệ thuật khác không cô chuyện ăn cắp bản quyền. Vậy phải chăng chúng ta đang bị vây bủa trong sự gian dối, bất lương ngay ở lĩnh vực sang trọng nhất, thiêng liêng nhất cần đến lòng trung thực nhất là lĩnh vực sáng tác văn học - nghệ thuật . Xin đừng đổ lỗi cho nền kinh tế thị trường. Hơn 300 năm nay, từ khi xuất hiện nền kinh tế thị trường TBCN, các nghệ sĩ lớn của nhân loại vẫn cho ra đời những tác phẩm bất hủ trong bối cảnh nghệ thuật là một thứ hàng hoá như mọi hàng hoá khác. Hãy nghĩ đến sự băng hoại của nhân cách nghệ sĩ. Hãy nghĩ đến lỗi của những người làm công tác giáo dục, quản lý hoạt động văn học - nghệ thuật. Và chúng ta hình như đều có một phần trách nhiệm trước việc ngày càng phát hiện thêm nhiều nghệ sĩ ăn cắp tài năng, ăn cắp sức lao động của người khác. Nguồn:
Văn nghệ Công an Số lượt đọc:
3221
-
Cập nhật lần cuối:
04/02/2009 02:13:54 PM
Ý kiến của bạn về bài viết: |  | | Tranh cổ động vi phạm bản quyền tác phẩm nhiếp ảnh "Nụ hôn của gió" của nghệ sỹ Trần Thế Long |
Thông tin liên quan: Mang chuông đi đánh xứ người06/10/2009 10:21' AM Thị trường nghệ thuật cả nước xuất hiện vô số các gallery, cùng làn sóng "chép tranh", tranh "du lịch", tranh "Bờ Hồ" phổ biến tới mức truyền thông trong nước có lúc ví đó với một sự "bội thực" nghệ thuật. Trong khi đó, giá tranh của Việt Nam tại nhiều cuộc đấu giá nghệ thuật ở khu vực và quốc tế tiếp tục sụt giảm, các nghệ sỹ sáng giá nhất chỉ bán tranh được với giá từ vài nghìn tới vài chục nghìn đô-la, nhưng cũng chỉ với số lượng đếm trên đầu ngón tay. Thưởng thức phải biết rộng lượng13/04/2009 03:09' PM Tôi gọi anh bạn là “thuốc chống khen”, vì mỗi lần tôi bị cuồng lên, ngất ngây bởi cái gì hay ai đó, thì anh sẽ bình tĩnh lôi tôi trở về mặt đất, bằng những điều (dĩ nhiên) bất ngờ và có cả … phũ phàng. Cô gái nhảy và người ăn xin18/04/2008 08:40' AM Trong căn phòng nhỏ đẹp đẽ ở ngoại ô có một cô gái xinh đẹp. Một hôm, có một người ăn xin đi qua. Ông ta ăn mặc rách rưới cùng mái tóc bạc trắng, trông rất đáng thương... Giả, dối31/03/2008 06:20' PM Sáng sớm, nhà đài thông báo trong chương trình thời sự nghe đến giật mình: “Qua kiểm tra của cơ quan chức năng, 70% mũ bảo hiểm lưu thông trên thị trường là giả!”. Một con số ai nghe cũng sợ, giật mình hỏi: “Ban quản lý thị trường đang ở đâu? Chuyện giả, thật21/06/2007 08:22' PM Không khó gì nếu muốn tìm dẫn chứng cho sự phổ biến của cái giả trong xã hội hiện đại. Nhưng tôi nhớ hơn cả tới cái ý khá độc đáo của Ngô Tất Tố, chuyện ông nêu ra làm hiển hiện cái chất giả mà chỉ người Việt mới có. Trên một số báo Thời vụ, ra năm 1938, tác giả Tắt đèn viết: “Đọc báo hàng ngày, thỉnh thoảng lại thấy xã hội Việt Nam sản ra những bọn người giả.... Quyền sở hữu trí tuệ đối với phần mềm05/12/2006 12:00' AM Quyền tác giả đối với tác phẩm bao gồm quyền nhân thân và quyền tài sản. Quyền nhân thân (liên quan chủ yếu đến các chuyên viên phân tích hệ thống và lập trình viên của PM) bao gồm các quyền: đặt tên cho tác phẩm, đứng tên trên tác phẩm, được nêu tên khi tác phẩm được công bố, sử dụng, công bố tác phẩm hoặc cho phép người khác công bố tác phẩm... “Đồ giả” xa lạ với “văn minh”28/10/2006 06:19' AM Thói quen dùng đồ giả ở nước mình bây giờ dường như lan tỏa từ nông thôn tới thành thị. Từ người sang đến kẻ hèn. Từ ngoài đường len vào mỗi gia đình... Thói hư tật xấu của người Việt: giỏi diễn trò, đạo đức giả16/10/2006 06:05' PM Làm hại cho đạo đức không gì bằng kẻ giả đạo đức. Hương nguyện (3) là kẻ giả đạo đức, ngoài mặt làm ra cái cung kính cẩn nghiêm, mà kỳ thực sẵn sàng hoà đồng văn lưu tục (4), a dua về kẻ hương nhân bỉ tiện. Hương nguyện chính là thày đồ quê biển hiệp (5), không có nghị lực khí khái gì, học đạo thánh hiền mà hình như học đến đâu chỉ làm hại đạo thánh đến đó... Chúng ta nên sống giả?01/09/2006 03:49' PM Khi đã ngoài 30, tôi yêu những câu trả lời thật thà khi nhỏ đó biết chừng nào, vả lại xấu hổ vì sao lúc 16 - 15 mình xấu hổ… Tại sao người ta không nhìn thấy voi?07/05/2006 07:56' PM Tôi thường thấy có nhiều người mắt tốt, tinh nhanh hẳn hoi nhưng đi đâu thì đụng rá, đá kiềng, gây đổ bể thiệt hại trong nhà ngoài ngõ không ít. Lại có kẻ lạ đời, không đi đường lớn mà thích ngang tắt, dẫm cả lên cỏ vườn hoa, bỏ đường quang, quàng bụi rậm... “Hội chứng ễnh ương”28/04/2006 08:41' PM “Hội chứng ễnh ương” có ở rất nhiều lĩnh vực, nhiều loại người. Nào là tiếm phong, tiếm xưng. Nào là tạo dựng mặt bằng giả, uy tín giả. Kẻ mắc bệnh “ễnh ương” giống như chiếc thùng rỗng kêu to. Lắm khi lại như quả bóng bay nếu có thêm người ngoài tiếp hơi... Phiếm bàn về câu thành ngữ “Thượng bất chính, hạ tắc loạn”20/02/2006 09:38' PM Khuôn phép gia đình; Lẽ sống và đạo đức; Ngôi vị và trọng trách của con người trong cuộc sống gia đình, trong cộng động xã hội... Quá trình thực tế đời sống và xã hội, "Thượng bất chính, hạ tắc loạn" đã trở thành thành ngữ, câu nói cửa miệng của nhân dân ta từ lâu đời. Danh - Giá17/02/2006 07:39' PM Người “danh giá” trước hết phải là người có “danh”, nhưng hình như cái “danh” nào cũng có “giá” của nó cả! Cụ Nguyễn Công Trứ ngay từ khi còn rất trẻ đã viết câu thơ nổi tiếng: Đã mang tiếng đứng trong trời đất Phải có danh gì với núi sông. Ngẫm ra, ý muốn được lưu danh cũng là thói thường của người đời vậy! Hậu bàn nhân vụ SITC đổ vỡ11/02/2006 06:03' PM Dùng yếu tố "quốc tế" , "học tập" làm bình phong đem lừa bao nhiêu học viên. Lúc này là lúc nên "quyết" xem kiện tụng ra sao và cũng phải "soi" xem nguyên căn vì đâu mà dẫn đến hậu quả đau đớn này... Nhân nào quả nấy04/02/2006 02:47' PM Nhà phê bình Vương Trí Nhàn thật khéo léo khi chọn hình thức phiếm luận để bàn về văn hóa đương thời. Câu Nhân nào, Quả ấy của người xưa được tác giả khai thác rất đắc. Nó không đơn thuần chỉ là một lời cảnh báo. Nó nhắc ta đọc để nhìn lại mình, nhìn lại hiện tại và nhận lấy trách nhiệm làm chủ nền văn hoá nước nhà... Lẫn lộn và ngộ nhận26/01/2006 10:04' AM Con người vẫn có thể trở nên vĩ đại từ việc chấp nhận những điều bình thường, làm những việc bình thường để thu được những kết quả bình thường. Nhưng chắc chắn người ta không bao giờ trở nên vĩ đại từ sự hoang tưởng và nhất là từ việc gán cho mình những tính cách vĩ đại hoặc phẩm chất ưu việt không có thật, nếu không muốn nói là chỉ có thể trở nên lố bịch với những thứ đó... Bước lên nấc trên của thang bậc giá trị20/01/2006 09:27' PM Mở cửa thì nắng, gió sẽ tràn vào. Những “cơ thể” đã quen với việc rèn luyện mau chóng thích nghi và tận dụng cơ hội này để lớn lên. Nhưng cũng sẽ có một số cá thể nhanh chóng bị nhức đầu, sổ mũi (vì bị cớm nắng từ lâu)... Chữ tín17/01/2006 08:47' PM Ai cũng phải giữ chữ Tín nhưng giữ chữ Tín như thế nào, mỗi người mỗi khác. Tín là sự tin cậy lẫn nhau, la không thất hứa, là phải thực hiện đúng đúng cam kết... Tiền bạc có mua được hạnh phúc16/01/2006 08:12' PM Đồng tiền có thể cung cấp cho mọi người rất nhiều lợi ích: điều kiện sống tốt hơn, địa vị xã hội, du lịch, hưởng thụ, chăm sóc sức khỏe, giải trí vv..vv.. Cảm giác được sống trong sung túc, có một tài chính cá nhân vững chắc luôn mang lại sự toại nguyện vô bờ... Vẫn là chuyện nuôi dưỡng con người16/01/2006 12:38' PM Những ngày cuối cùng của năm 2005 lùi vào phía sau để lại dư vị đắng tai ác của vụ bán độ bóng đá. Giờ đây, việc xử phạt nghiêm khắc số cầu thủ bán độ là cần nhưng cần hơn gấp nhiều lần là phải chỉ ra được môi trường sống đã nuôi dưỡng và đẩy những cầu thủ trẻ của chúng ta trượt dài trên con đường tha hóa... Bạo lực có mầm mống trong xã hội Việt21/03/2010 05:29' PM Clip nữ sinh bạo lực khuấy động dư luận. Nhiều người sửng sốt vì tình trạng bạo lực học đường. Nhiều người khác giật mình chất vấn giáo dục, xã hội. Trong khi đó, nhà nghiên cứu văn hoá Vương Trí Nhàn cho rằng: Bạo lực có mầm mống trong xã hội Việt mà ta không tự thấy. Khi Hà Nội trở thành chính mình10/03/2010 11:08' AM Khi nào thì Hà Nội trở thành mình nhất? Theo tôi hiểu, đó là những khi Hà Nội đồng nghĩa với phố với cây với nhà, tự phố tự cây đã có linh hồn, còn những con người thật chỉ đóng vai trò điểm xuyết, chẳng hạn như trong các bức tranh của Bùi Xuân Phái. Buổi sáng mùng một vắng vẻ hôm nay, tôi đã bắt gặp một thành phố như thế. Từ yêu Việt Nam đến mua Việt Nam27/02/2010 10:45' AM Mới đó đã 30-40 năm, bạn đọc nào trên 45 tuổi có còn nhớ: Ngày xửa ngày xưa ở Sài Gòn có những chiếc xe ba gác bán xà phòng, đi rong các ngõ hẻm? Ở khu Bàn Cờ của tôi ngày nào cũng thấy một ông già mập mạp mạc quần soóc ka ki, đội nón cối nhựa trắng tinh, đẩy xe ba gác một cách thong thả. Ước vọng hóa hổ25/02/2010 10:09' AM Thật may, ngồi vào bàn định viết chủ đề về khát vọng thành Hổ của Việt Nam, tình cờ tôi đọc được bài [Thế giới] Sợ Rồng (Fear of Dragon) trên tờ The Economics cùng với một số tin, bài thứ hai nói về nỗi lo ngược đời của Trung Quốc trong việc đang hối hả tìm cách ngăn chặn bong bóng tài sản. Đàn ông Tây ăn tết ta10/02/2010 03:26' PM Có thể khẳng định rằng, nhà nào ở Ta có được rể Tây thì hầu như nhà đó đang sở hữu một hạnh phúc. Nguyên nhân tương đối dễ giải thích. Thứ nhất, ở những chàng Tây, do ướt đẫm truyền thống nịnh đầm nên bọn họ chẳng bao giờ biết đánh vợ. Ngược lại, những tay bị vợ Việt cho ăn đòn thường hơi bị đông. Thứ hai, không biết có phải đang bị đá trên sân khách hay không đám rể ngây thơ này thường yêu quý hố vợ mẹ vợ em vợ anh vợ, thậm chí bố của bố vợ, mẹ của mẹ vợ một cách chân thành đến kinh ngạc. Cứ xem cung cách mấy ông rể Tây đi ăn tết ta là dễ dàng nhận thấy. Tắt lửa tối đèn có ai?09/02/2010 07:41' AM Nhiều người bảo, Tết bây giờ nhạt hơn trước. Dẫu ăn ngon, mặc đẹp hơn. Cái sự háo hức, vui như Tết cũng nhạt hẳn. Có thật mọi thứ đều nhạt đi? Tình người là “ muối đời” mặn nhất. Muối mà còn nhạt thì biết lấy gì bỏ vào cho mặn? Hay là đã qua thời, thiếu đủ mọi thứ, người ta phải tựa vào nhau, xích lại gần nhau? Tết này có về không?07/02/2010 02:34' PM Từ hơn một tháng nay câu hỏi ấy đã là câu cửa miệng mỗi khi gặp nhau hay qua telephone thay lời chào hỏi của người Việt trên đất Đức. Sắp Tết rồi, nước Đức mùa này năm nay lạnh quá. Có nơi tới 20, 30 độ dưới không. Cái lạnh giá băng, cái lạnh đến se lòng làm người xa quê càng thêm nhớ về, muốn về lại một quê hương. Hãy tự xét mình01/02/2010 12:30' PM Năm 1943, nhà giáo dục Hoàng Đạo Thúy viết cuốn sách “ Trai nước Nam làm gì?” để kêu gọi thanh thiếu niên Việt Nam rèn luyện chở ngày giúp nước... Bài khác: Bữa cơm gia đình Hà Nội01/01/1900 12:00' AM Phải là một kẻ cô đơn, một người rơi vào hoàn cảnh gia đình không trọn vẹn, không hoàn chỉnh mới thấy không khí gia đình là quý báu như thế nào, nhất là những bữa cơm gia đình, dù nó là hàng ngày nó quen thuộc với ta suốt một đời... Nó là tình yêu, là sức khỏe, là thương mến, là tình máu mủ ruột rà… hơn thế nữa, nó còn chứa đựng nhiều yếu tố văn hóa, và thực chất, nó chính là một phần của văn hóa Thăng Long - Hà Nội. Thượng đế sẽ mỉm cười01/01/1900 12:00' AM Việt Nam gia nhập WTO! Dẫu biết mình chỉ là một trong hơn 80 triệu người thầm lặng ở đất nước này, nhưng vẫn cứ thấy vui. Niềm vui không có hình dáng cụ thể nhưng rất rộn ràng và khó lý giải. Buổi sáng cuối tuần, ngồi với những bạn bè quen thuộc mà bỗng thấy họ mới mẻ, vì câu chuyện phiếm vòng vo một hồi lại quay về với đề tài WTO. Uốn theo chiều gió01/01/1900 12:00' AM Người xưa vẫn dạy: bậc thánh hiền phải biết xử với người đời không có giây phút nào là không ôn hòa trung hậu, muốn như vậy thì phải Hòa nhi bất đồng (cư xử với người hòa hợp mà không dựa theo quá trớn), Hòa nhi bất lưu (cư xử với người hòa nhã mà không a dua), Quần nhi bất phát (liên hợp với mọi người chan hòa mà không vào bè kết phái với ai) nhưng nay làm theo không dễ dàng bởi số lượng người có thính giác và vị giác nhanh nhạy rất nhiều, mỗi khi gió nổi lên, khả năng xuất hiện phong nhân là bất khả kháng, lúc ấy thì biết nghe ai? Sư bảo sư phải, vãi bảo vãi hay! Ông quái01/01/1900 12:00' AM Các cụm từ có liên quan tới chữ "quái", đều tạo cảm giác cho người nghe thấy gai rợn và ghê ghê... Ngay cả mấy ông nhà văn, nhà thơ có tâm hồn mộng mơ, đa sầu, đa cảm, dễ xúc động và hay lụy tình cũng không khoái dùng từ quái cho lắm. Theo như từ điển từ và ngữ Việt Nam, quái là "danh từ” chỉ con vật tưởng tượng có hình thù ghê gớm, lúc nào cũng chỉ chực hại người. Tùy theo từng hoàn cảnh cụ thể, người ta có thể dùng từ quái đi kèm với các từ (ác, dị, đản, gở, lạ, thai, vật...). Tóm lại, dù có đứng một mình hay song hành với từ khác thì cứ có từ quái là chẳng hay ho gì? Thói hư tật xấu của người Việt: Lãng phí, mất gốc, học đòi01/01/1900 12:00' AM Những chốn ăn chơi của Hà Nội là nhất Bắc kỳ, cái đó rành rành không ai chối cãi. Nhưng chúng ta phải buồn phiến mà nhận ra rằng những hiệu cao lâu (1) có danh và bền vững đều là của người Tàu Thói hư tật xấu của người Việt: Tầm nhìn hạn hẹp, cam chịu, lẫn lộn, kìm hãm nhau01/01/1900 12:00' AM Xét nước ta học văn học của Trung Quốc bắt chước quá sâu, có khi mất cả chân tướng của mình. Từ khi hấp thụ văn minh Trung Quốc, không phân biệt tốt xấu cái gì cũng thâu vào, lựa chọn không tinh, được không bù mất. Thói hư tật xấu của người Việt: Thiếu tri thức, học vụ lợi, dễ tầm thường01/01/1900 12:00' AM Tôi thường thấy ở mình kẻ nào khôn hơn chút đỉnh, giao thiệp với người kém hơn chút đỉnh, thuần chỉ nói dối. Đứa “ăn cắp có giấy”, đứa ăn cắp chưa có cấp bằng cũng đều một mực như thế cả... Chuyện về hưu01/01/1900 12:00' AM Thời nay, nhiều quan to về hưu không có được cái thanh cao như thế của tiến nhân. Người thì bòn Nhà nước (tức là nắn túi dân đóng thuê) một chuyến du lịch giả mạo hàng chục ngàn đô |